. . . . .
Nghe Azazel thốt ra cái tên này, tất cả những người có mặt đều không khỏi sững sờ, đổ dồn ánh mắt về phía Venus.
Galius...
Là Galius Aphrodite!
Hắn không phải người sáng tạo ra hắc ma pháp, nhưng lại là người đầu tiên mang khái niệm hắc ma pháp đến thế giới này, cũng là người tiên phong dám đưa ra ý tưởng sử dụng loại vật chất đến từ vị diện hắc ám, chưởng khống nó như một loại ma pháp chính thống, bất chấp việc này bị liệt vào hàng cấm thuật dị đoan.
Mấy mươi năm trước, chính quyền La Mã từng xem Galius là một trong những phần tử dị đoan nguy hiểm nhất, đã không từ thủ đoạn nào để kết tội và công khai xử tử hắn.
Thế nhưng, lý tưởng của hắn không phải không có người ủng hộ.
Rất nhiều cư dân, thậm chí là chính quyền của các nước xung quanh đều dành một sự kính trọng nhất định cho Galius, có người còn suy tôn hắn như một vị thần khai sáng tân pháp môn.
Việc xử tử hắn đã ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín của Hiệp hội Ma pháp La Mã, gây nên một làn sóng phản đối khổng lồ. Thời điểm đó, La Mã gần như bị rất nhiều quốc gia lân cận xem là kẻ địch. Nếu không phải Galius bị kết tội với chứng cứ rõ ràng, việc tùy tiện giết hắn nhất định sẽ châm ngòi cho một cuộc chiến tranh bùng nổ.
Dù thế nào đi nữa, cái chết của Galius đã khiến rất nhiều người, đặc biệt là người Hy Lạp, dồn nén căm phẫn đến cực điểm trong một thời gian dài, chẳng khác nào một quả bom nổ chậm, có thể vỡ tung bất cứ lúc nào. Nếu nữ nhi của Galius, cũng là người kế thừa ý chí cùng sứ mệnh của hắn, lại bị người La Mã giết hại vô cớ, đó sẽ là giọt nước tràn ly, hậu quả khó ai có thể tưởng tượng nổi.
Theo lời Azazel, càng có nhiều người chết, tội danh của Venus càng dễ dàng được định đoạt, và công chúng sẽ càng căm phẫn tội ác tày trời của những kẻ dị đoan hắc ám. Các hiệp hội ma pháp trên thế giới cùng Thiên Quốc cũng sẽ không có gì dị nghị, dân chúng sẽ tin tưởng và ủng hộ việc làm này của chính quyền. Chỉ cần quốc gia trên dưới một lòng như vậy, sẽ chẳng còn sợ bất kỳ kẻ thù nào gây hấn.
Một khi Venus bị xử quyết, những kẻ đồng bọn của nàng cũng sẽ đồng thời lộ mặt, các thế lực chống đối sẽ lần lượt bước ra ánh sáng, và bọn hắn sẽ lại bố trí những cái bẫy khác để giăng lưới bắt trọn toàn bộ.
Để tiêu diệt một kẻ dị đoan hắc ám có tầm ảnh hưởng quan trọng, dĩ nhiên cần tốn nhiều tâm tư đến thế!
Bọn hắn sẵn sàng hy sinh hàng ngàn, hàng vạn người chỉ để giăng bẫy và tiêu diệt kẻ thù.
Azazel lúc này trong lòng phải thầm thừa nhận, kẻ đứng đầu chính quyền La Mã kia cực kỳ lắm mưu nhiều kế, tư duy quyền mưu cùng tính toán chính trị vô cùng cẩn thận sâu xa, chỉ là thủ đoạn... có phần khiến người ta buồn nôn và ghê tởm.
"Ngươi còn gì để nói không?" Lucifer lúc này, ngữ khí trở nên âm trầm vô cùng, bước chân tiến đến gần Nero.
"Ta... xin ngài tha cho ta... ta chỉ là phụng mệnh làm việc..." Nero hoảng sợ cầu xin.
"Chuyện này dù sao cũng là phỏng đoán của Azazel, chúng ta vẫn nên đưa tất cả bọn họ trở về điều tra thật kỹ càng." Ariel tựa hồ không muốn kết thúc dễ dàng như vậy.
"Một kẻ đã nhận tội, ngươi còn muốn điều tra cái gì nữa? Một người vô tội, ngươi lại muốn bắt nàng sao?" Azazel khinh bỉ chất vấn.
"Nhưng nàng đã sử dụng hắc ma pháp để..."
"Vùuuuu~~~~~"
Ariel còn chưa dứt lời, đã thấy Lucifer đưa tay ra. Một lực lượng vô hình xuất hiện tóm lấy Nero, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất rồi từ từ kéo về phía trước mặt Lucifer như một con rối vô tri. Thân thể hắn cứng đờ không thể động đậy, đôi đồng tử mở to tràn đầy vẻ kinh ngạc và sợ hãi.
"Từ cổ chí kim, Thiên Quốc không cấm người khác xem hắc ma pháp là cấm thuật, nhưng điều đó không có nghĩa là thiên sứ cũng phải tuân theo! Nàng có được phép sử dụng hay không, còn chưa đến lượt các ngươi quyết định!" Lucifer ngữ khí băng lãnh nói.
Nero dù sao cũng là một vị Cấm Chú Pháp Sư, ở Vương Cung Thánh Điện cũng là một người lãnh đạo có thực lực ưu tú. Vậy mà trước mặt Lucifer hiện tại, hắn chỉ như một món đồ chơi nhỏ bé, có thể tùy ý thao túng và bóp nát.
"Cứu... cứu ta!” Nero tuyệt vọng hướng về Đại thiên sứ trưởng Gabriel lắp bắp kêu cứu.
"Khoan đã Lucifer, đừng giết hắn!" Gabriel cũng không ngờ được tình huống này, vội ra hiệu cho Metatron và Ariel cùng xông lên ngăn cản.
"Lucifer, người này ngươi không thể giết. Tha cho hắn một mạng, chuyện hôm nay chúng ta sẽ không truy cứu với ngươi!" Tựa hồ Ariel rất để ý đến sống chết của Nero.
Người này không thể giết?
Thật buồn cười!
Khi còn là kẻ yếu, sẽ không có quyền tự do quyết định. Ấy thế mà khi đã đứng trên đỉnh thế giới này rồi, lại phát hiện bên trong thể chế đó vẫn phải đối mặt với gông xiềng trói buộc.
Nguyên tắc đôi lúc sẽ hạn chế chính bản thân, mọi thứ đôi khi cũng không hoàn toàn dựa vào số mệnh. Tại sao khi đã chắc chắn về một điều gì đó, lại muốn buông nó ra khỏi tầm tay của mình?
"Ta ngược lại muốn xem, các ngươi sẽ truy cứu với ta thế nào!" Lucifer thanh âm lãnh khốc nói ra.
Thánh quang cùng khí tức cường đại trên người Lucifer tỏa ra mãnh liệt, lực áp bách mạnh đến nỗi cả ba người đều bị bức lui về phía sau, trong lúc nhất thời không có cách nào xuất thủ.
"Aaaaahhhh!!!"
Gương mặt của Nero lúc này trở nên vô cùng thống khổ. Thân thể hắn vốn đã bị thương tàn tạ, mà lúc này lại như bị đốt cháy từ bên trong. Từ mắt, mũi, miệng hắn tuôn ra từng sợi hồn khí. Những sợi hồn khí này tụ lại trên lòng bàn tay Lucifer, dần dần ngưng kết thành một quả cầu trong suốt.
"Như ý các ngươi, ta giữ lại cái mạng chó của hắn."
Lucifer thanh âm lạnh lẽo vô tình. Bàn tay hắn mạnh mẽ bóp nát quả cầu hồn khí kia, một luồng năng lượng khổng lồ bên trong quả cầu bùng nổ, tuôn ra tứ phía rồi dần dần tiêu tán, không còn sót lại chút gì. Mọi thứ xung quanh lại trở về yên lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ còn lại một kẻ nằm run rẩy trên mặt đất, không ngừng rên rỉ đau đớn.
"Ngươi..." Ariel chứng kiến cảnh tượng này cũng tức giận không nói nên lời.
Lucifer không giết hắn.
Chỉ là từ nay... hắn cũng không thể sử dụng ma pháp được nữa!
Nhưng như vậy, so với giết hắn thì có gì khác biệt đâu?
Một tên Cấm Chú của Vương Cung Thánh Điện, coi như đã biến mất khỏi thế giới này!
. . .
Phế bỏ Nero xong, Lucifer cũng không muốn nói thêm bất cứ điều gì nữa, chỉ đơn giản lạnh lùng xoay người bước đi.
Ánh mắt Lucifer vẫn tràn ngập sát khí, chậm rãi bước qua trước mặt ba vị thiên sứ. Chẳng biết vì sao, bọn họ thời điểm này đồng loạt không ai dám mở miệng nói với hắn một lời nào, cũng chẳng còn khí thế giương cung bạt kiếm như lúc đầu nữa.
"Gabriel, người để bọn hắn đi như vậy sao?" Ariel hướng về Gabriel đang đứng ngây ra đó thắc mắc.
Gabriel vẫn trầm mặc không nói, từ trước đến nay, trên cương vị Đại thiên sứ trưởng, nàng chưa từng thấy Lucifer bạo liệt và cương quyết đến thế. Cứ ngỡ rằng nàng có thể dùng đôi ba câu thuyết phục được hắn, nào ngờ còn chưa kịp nói nửa lời, hắn đã mặc kệ nàng có đồng ý hay không, trực tiếp phế bỏ kẻ kia ngay trước mặt nàng.
Lucifer, hắn thay đổi rồi sao...
"Được rồi, mang những người có liên quan còn lại trở về!" Gabriel thở dài một tiếng, ra vẻ cũng không muốn truy cứu thêm nữa.
"Nhưng..." Ariel định nói thêm, nhưng Metatron đã đặt tay lên vai hắn, lắc đầu ra hiệu, hắn mới không tiếp tục lên tiếng.
. . .
"Kết thúc rồi, đi thôi!" Lucifer nói với Azazel và Venus, ngữ khí vừa như muốn rời khỏi nơi này thật nhanh, lại vừa như đang dẫn đường phía trước.
Azazel nghe vậy cũng vội bước nhanh theo Lucifer, chỉ có Venus hơi sững người lại một chút. Gương mặt xinh đẹp thoáng hiện lên vẻ đăm chiêu, dường như có một ý nghĩ nào đó lướt qua rất nhanh, rồi cũng cất bước theo Lucifer.
"Venus, chờ đã..." Đột nhiên Nathan cất tiếng gọi. Hắn đã cầu xin Gabriel cho hắn nói vài lời cuối cùng với Venus, và Gabriel cũng không hẹp hòi từ chối.
"Ngươi còn có gì để nói?" Venus vẻ mặt băng lãnh, không hề quay đầu lại nhìn Nathan.
"Chuyện này... ta không có tư cách để nhận được sự tha thứ của ngươi, nhưng ta có điều này nhất định phải nói cho ngươi!" Nathan nói bằng giọng thành thật.
Nàng không trả lời, chỉ im lặng đứng đó, chờ xem kẻ phản bội này còn có thể thốt ra những lời hoa ngôn xảo ngữ gì.
"Chúng ta bị bắt, là vì đã đột nhập vào cơ sở của kẻ địch để đánh cắp một ít thông tin cơ mật." Nathan tiếp tục nói. "Tài liệu mật đó là thật. Tuy ta không biết nội dung cụ thể là gì, nhưng ta mơ hồ biết được nó có tên là Thiên Môn!"
"Khi bọn chúng hạ sát thủ với chúng ta và ngươi, ta cảm thấy dường như bọn chúng không muốn bí mật này bị lộ ra ngoài. Hơn nữa ta có dự cảm không tốt lắm, chỉ là không biết diễn đạt thế nào."
"Xin hãy thông báo tin tức này cho ca ca của ngươi, coi như đó là một chút chuộc lại lỗi lầm của ta. Đối với ngươi, cũng như đối với tất cả đồng bào Hy Lạp, ta xin lỗi... hãy bảo trọng."
Nathan nói xong liền cúi đầu từ biệt. Ánh mắt hắn ánh lên tia áy náy, rốt cuộc vẫn không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào nàng, chỉ có thể mơ hồ cảm nhận bóng lưng lạnh lùng kia đang dần xa khuất.
. . . ...