Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 440: CHƯƠNG 440: CÙNG NHAU NGỦ? (CÂU CHUYỆN CỦA LUCIFER)

Màn đêm buông xuống thật nhanh, những vì sao lấp lánh dần hiện rõ trên vòm trời cao vời vợi. Ở ngoại thành Rome, không gian rộng lớn không bị che khuất, có thể cảm nhận trọn vẹn phía trên tựa như một tấm thảm nhung đen vô tận được điểm xuyết bởi vô số đốm sáng lung linh huyền ảo, xoa dịu đi phần nào vẻ u tịch đượm buồn.

Phóng tầm mắt về phía đông xa xôi là một thị trấn nhỏ, trông qua có thể thấy nó đã tọa lạc trên mảnh đất này từ rất lâu rồi. Có những ngôi nhà dựng lên bằng chất liệu gỗ thô sơ, cũng có nhà lại được xây từ gạch đá, hầu hết đều lợp mái ngói màu nâu đỏ. Tuy kiến trúc giản đơn và cổ kính nhưng lại được quy hoạch, sắp xếp một cách chỉnh tề, thống nhất, đồng thời tuân theo một quy chuẩn thiết kế đặc trưng của người La Mã đương thời. Cũng không rõ là vì theo tập tục, hay vì niềm tin vào một loại tín ngưỡng thần thánh nào đó.

Thời gian chưa đến khuya nhưng không gian lại khá tĩnh mịch. Dường như người dân nơi đây rất ít khi tản bộ bên ngoài thị trấn vào buổi tối. Chỉ có ánh sáng le lói từ những ngọn nến bên trong nhà và các quán rượu. Chẳng mấy ai chú ý đến ba người đang men theo đường mòn tiến về phía thị trấn cổ kính này.

"Trời tối rồi, chúng ta nên tìm một chỗ nghỉ ngơi, cũng cần ngồi lại bàn tính bước tiếp theo." Azazel cất giọng uể oải.

"Cũng được, ý ngươi thế nào?" Lucifer quay sang hỏi Venus.

"Ta... cũng nghĩ vậy, Sama... à, ta nên gọi ngươi là Lucifer mới đúng!" Venus ngập ngừng, từ nãy đến giờ nàng vẫn ái ngại không dám mở lời với hắn.

"Ngươi cứ gọi ta là Samael như cũ, dù sao ta cũng không muốn người khác nghe thấy cái tên Lucifer, bởi vì mọi người nhất định sẽ hướng về ta với ánh mắt dè bỉu một kẻ bảo thủ và ngu dốt!" Lucifer hờ hững nói, lời lẽ đầy sâu xa.

"Ta... lúc đó... không phải nói ngươi, thật sự ta không biết ngươi là..." Gò má Venus càng thêm ửng đỏ tới mang tai, nàng ấp a ấp úng thanh minh. Dù mang dáng vẻ ngại ngùng như vậy nhưng khí chất quyến rũ, trưởng thành của nàng không hề suy giảm.

Lucifer thấy Venus bối rối như vậy cũng suýt bật cười, nhưng chẳng biết là do bẩm sinh hay luyện tập mà khả năng kiềm chế cảm xúc của hắn cực tốt. Khí chất hướng nội, lạnh lùng tỏa ra khiến người khác luôn cho rằng hắn là kẻ tâm lặng như nước, khó lòng nắm bắt.

Mà Azazel đi bên cạnh lại không nhịn được mà phì cười, phong thái đa mưu túc trí ban nãy gần như biến mất, chỉ còn lại một kẻ vô tư, yêu thích đùa giỡn, cứ như hai người hoàn toàn khác nhau.

"Venus cô nương à, ta biết ngươi có thành kiến với Thiên Quốc chúng ta, nhưng cũng đừng đến mức mắng Lucy của chúng ta là ngu dốt chứ, hắn từ đầu đến cuối luôn là kẻ quan tâm ngươi nhất đấy." Azazel vẫn không ngừng cười, còn cố tình buông lời chọc ngoáy.

"Ta chắc chắn không ai nhận ra thân phận các ngươi đâu, ai bảo các ngươi cứ thích giả trang thành dân thường làm gì..." Venus có chút hờn dỗi và xấu hổ, phồng má nói.

...

Cả ba tiến vào thị trấn, đi bộ dọc theo con đường lát đá màu trắng xám. Đường phố được chiếu sáng bởi những chảo đèn dầu thực vật cùng những dây đèn lồng giấy treo khắp nơi. Nhiều quầy hàng bán thức ăn vẫn đông khách, những quán rượu vẫn còn nhộn nhịp thâu đêm suốt sáng.

"Người đến người đi ở thị trấn này không nhiều." Azazel nhận định.

"Làm sao ngươi biết!" Venus không hiểu, bèn hỏi.

"Ngươi để ý một chút sẽ thấy, mọi người tuy không nhìn chằm chằm chúng ta, nhưng hầu hết đều liếc qua với ánh mắt hiếu kỳ, thậm chí có người còn lộ vẻ ghét bỏ. Điều này cho thấy người trong thị trấn đều quen biết nhau, còn đối với người từ nơi khác đến thì rất để ý và cảnh giác." Azazel giải thích.

"Nên nhanh chóng tìm một nơi không bị chú ý, ta cũng cảm thấy họ có vấn đề với cách ăn mặc của chúng ta." Lucifer nói.

Nói thì đơn giản, nhưng ngoài dự kiến là nơi đây chẳng có nhà trọ nào cho thuê, mà người dân trong thị trấn này có vẻ cũng không chào đón người lạ. Ba người đi một vòng, gõ cửa từng nhà xin tá túc một đêm nhưng đều chỉ nhận lại những cái lắc đầu từ chối.

"Vị tiểu huynh đệ này, chúng ta từ phương xa đến, ngươi có thể vui lòng giúp đỡ ta cùng hai vị bằng hữu tìm một chỗ tá túc đêm nay được không?" Venus dùng âm giọng ngọt ngào nói với một gã đàn ông thấp gầy đang cà lơ phất phơ đứng trước cửa một ngôi nhà nhỏ ở phía đông thị trấn.

Nhìn thấy một nữ tử đẹp tựa tiên nữ không biết từ đâu xuất hiện, với mái tóc vàng thướt tha xõa xuống bờ vai trắng ngần không tỳ vết, đôi mắt nâu quyến rũ cùng vóc người ma quỷ không ngừng toát ra vẻ yêu mị câu hồn, gã kia có chút đứng ngồi không yên, nuốt nước bọt ừng ực.

"Tất nhiên là được, tất nhiên là được! Nhưng nhà của ta... quả thực rất chật, chỉ có thể chứa thêm một người. Hai vị bằng hữu kia... đành chịu khó hỏi thăm các nhà bên cạnh vậy!" Gã chủ nhà nói với ánh mắt đầy gian manh.

"Cút!"

Venus còn chưa kịp trả lời, âm thanh lạnh lùng của Lucifer đã cắt ngang. Cùng lúc đó, gã kia chẳng hiểu vì sao liền bị đánh bay ngược vào trong nhà, bất tỉnh nhân sự. Không khí trong phút chốc trở lại yên tĩnh như cũ, không một ai nghe hay nhìn thấy chuyện gì vừa xảy ra ngoại trừ ba người họ.

Venus kinh ngạc đến mức miệng nhỏ hé mở, đôi mắt long lanh không nói nên lời, còn Azazel cũng không khỏi ho khụ khụ mấy tiếng, cố nén để không bật cười thành tiếng. Xem ra "mỹ nhân kế" này cũng không có tác dụng.

"Ngươi cứ như vậy thì làm sao chúng ta tìm được nơi nghỉ chân chứ!" Venus ngoài mặt thì than thở như vậy, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác khó tả.

Cuối cùng, họ dừng chân trước một ngôi nhà ở cuối thị trấn, xung quanh bị bao phủ bởi một lớp tường đầy rêu xanh. Cánh cửa chính bằng gỗ được khóa lại bằng một ổ khóa xích đầy bụi và gỉ sét.

"Vừa hay ngôi nhà này không có người ở, vậy 'mượn' tạm đêm nay đi!" Venus nói.

"Ngươi định phá cửa, hay lợi dụng bóng tối chui qua khe hở?" Azazel thắc mắc.

Venus lắc đầu, tinh nghịch nháy mắt một cái nhưng không đáp, bàn tay nhỏ nhắn khẽ giơ lên. Ánh sáng màu xanh lục dịu dàng tỏa ra, một tinh đồ pháp thuật nhanh chóng được kết nối.

Ngay lập tức, một dây leo bé nhỏ xuất hiện quấn quanh tay nàng, từng chút từng chút sinh trưởng từ bàn tay đến ngón tay, từ từ vươn ra, luồn sâu vào bên trong lỗ nhỏ của ổ khóa.

"Cạch!"

Chỉ chưa đầy ba giây, âm thanh ổ khóa được mở đã vang lên.

"Dùng Thực Vật Hệ để bẻ khóa sao? Thú vị thật!" Azazel nói với giọng có chút kinh ngạc và tán thưởng.

"Chỉ là một chút mánh khóe cơ bản thôi!" Venus khiêm tốn mỉm cười.

"Vào thôi, đừng để người khác trông thấy lại hô hoán chúng ta là kẻ trộm!" Azazel thấp giọng nói.

Ba người lặng lẽ mở cửa tiến vào trong, Azazel đi sau cùng nhẹ nhàng khép cửa lại không một tiếng động.

Bên trong tối đen như mực, khó có thể quan sát. Tay phải Lucifer liền thả ra một đốm lửa nhỏ, để nó lơ lửng giữa nhà như một ngọn lửa ma trơi, đủ soi sáng toàn bộ căn phòng.

Căn nhà khá chật hẹp và cũ kỹ, dường như đã lâu không có người ở. Mái nhà có vài lỗ thủng, mạng nhện giăng tứ phía, bụi bám dày đặc trên đồ vật.

Chỉ có hai gian trước và sau. Phía trước đập vào mắt họ là một cái bàn tròn cùng vài chiếc ghế nhỏ, sát tường bên phải là một lò sưởi cùng một ít củi khô đã mục nát. Gian phía sau có một chiếc giường cũ nhưng vẫn còn khá chắc chắn, ngăn cách với phòng tắm bởi một vách ngăn gỗ. Tường nhà được xây chủ yếu bằng gạch đá và vữa thô, sàn nhà được ghép bởi những tấm gạch mài nhẵn. Những cánh cửa sổ bằng gỗ được dán giấy trắng, ban đêm nhìn từ bên ngoài vào chỉ thấy một màu vàng cam.

"Tuy không rộng rãi lắm nhưng chỉ cần dọn dẹp một chút là có thể ở rất thoải mái rồi."

Bàn tay Venus lại nổi lên tinh đồ màu xanh, một cơn gió nhỏ lần lượt quét qua căn phòng, cuốn hết bụi bặm và mạng nhện ra ngoài. Nàng chưởng khống Phong nguyên tố rất tốt, đồ vật trong nhà không hề bị hư hại mà ngược lại còn trở nên vô cùng sạch sẽ, trở về đúng vị trí của nó.

"Phong Hệ và Hắc Ám Hệ, nếu không lầm thì ngươi còn từng sử dụng cả dịch chuyển không gian tức thời. Cuối cùng ta đã hiểu vì sao bọn họ bày binh bố trận như vậy mà vẫn không tài nào bắt được ngươi." Lucifer nói.

"Cái đó... chúng ta gọi nó là Ám Ảnh Hệ!"

Venus nhoẻn cười, ý niệm lại một lần nữa hình thành. Đôi tay nàng vung lên rồi đan chéo vào nhau, nàng khẽ xoay người một cách tinh tế. Chòm sao rực sáng, hàng loạt dây leo ngoài sân sinh trưởng trèo lên, lấp kín những lỗ hổng trên mái, đồng thời điểm thêm sắc hoa màu lá cho căn nhà cũ kỹ. Nhìn nàng thực hiện màn "dọn dẹp" chỗ ở một cách thuần thục, hai gã nam nhân cũng phải nhìn đến có chút hoa mắt.

"Không ngờ ngươi lại giỏi những việc này như thế. Lucy nhà ta có thể đánh nhau không thua bất kỳ ai, nhưng mấy chuyện lau dọn trang trí nhà cửa này, ta e rằng cả đời hắn cũng không học được!" Azazel lại nổi hứng trêu chọc.

Lucifer lười phải đôi co với kẻ thần kinh này, còn Venus nghe xong cũng đưa tay che miệng kìm nén nụ cười.

"Hmm, không đùa nữa, các ngươi ngồi đi, chúng ta trao đổi một chút!" Azazel đổi giọng, đồng thời ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn tròn, lấy ra bình rượu đã mua lúc dạo phố ban nãy rồi tự tay rót ra ba chén.

Lucifer và Venus cũng ngồi xuống. Không khí lúc này có chút lắng lại, hẳn là mọi người đều đã có một ngày khá dài.

"Cạn ly, xem như chúc mừng ngươi thoát khỏi kiếp nạn lần này!" Azazel vui vẻ nâng chén.

"Ân, cảm tạ hai người đã giúp đỡ ta rất nhiều. Nhưng ta không muốn các ngươi vì chuyện của ta mà rước thêm phiền phức, đắc tội với những kẻ kia. Ta nghĩ... có lẽ ngày mai ta sẽ từ biệt..." Venus có chút u buồn nói.

"Chuyện này vẫn chưa kết thúc, đây không còn là chuyện riêng của một mình ngươi!" Lucifer nói.

"Ngươi nói đúng ý ta. Những chuyện vừa xảy ra, ta cảm giác chỉ mới là phần nổi của tảng băng chìm. Vậy bước tiếp theo ngươi định làm gì?" Azazel nghiêm túc hỏi.

"Muốn biết ý đồ của chúng, vậy thì tìm đến ca ca của nàng!" Lucifer khẳng định.

"A... ngươi muốn tìm ca ca ta sao?" Venus hỏi lại.

"Phải, ngươi biết hiện giờ hắn đang ở đâu chứ?"

"Chuyện này..."

"Có gì không thể nói sao? Hiện tại chúng ta không phải người ngoài!"

"Không phải ta không tin hai người, chỉ là thân phận của ca ca khá đặc thù, hắn... là người của Vương Cung Thánh Điện!" Venus ngập ngừng nói.

"Ngươi nói... ca ca ngươi làm việc cho Hiệp hội Ma pháp Rome?" Azazel đột nhiên nhíu mày.

"Ân, đúng thế. Theo tin tức ta nhận được hôm trước, hắn đang ở Hy Lạp – Lạc Nhật Chiến Thành!" Venus một lần nữa xác nhận.

Azazel cúi đầu suy tư mấy giây, rồi đột ngột đứng dậy đi ra phía cửa, ánh mắt hướng về phía tây xa xăm.

"Lucy, ngày mai ngươi và nàng hãy đi Hy Lạp một chuyến!" Azazel quay lại nói với Lucifer.

"Vậy còn ngươi?"

"Ta cần quay lại thành Rome để xác minh một số chuyện. Hai ngươi cũng không cần vội, ở lại đây đêm nay cùng nhau ngủ một giấc, sáng mai hẵng lên đường. Làm xong việc ta sẽ nhanh chóng đuổi kịp các ngươi." Azazel nói dứt khoát, rồi lập tức rời đi, không đợi Lucifer và Venus nói thêm lời nào, chỉ trong chốc lát đã khuất khỏi tầm mắt họ.

Hai người ngẩn ra mất vài giây, rồi bốn mắt bất chợt nhìn nhau, cùng lúc nhận ra vấn đề trong câu nói của gã kia.

Cái gì gọi là "đêm nay cùng nhau ngủ" chứ???

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!