...
Đêm khuya thanh vắng, một phòng, một giường, cô nam quả nữ...
Tình cảnh này quả thực có chút gượng gạo!
"Giờ này là lúc nào rồi mà hắn vẫn còn tâm trạng đùa giỡn sao?" Lucifer day day thái dương, cảm thấy hơi đau đầu.
"Ta... ta hơi đói, chúng ta ra ngoài một chút đi..." Vẻ mặt thoáng ửng hồng, Venus lúng túng đề nghị.
"Được!"
...
Trên con phố nhỏ trong thị trấn lúc này vẫn còn khá đông người, thấp thoáng vài sạp hàng rong và mấy tiệm bánh mật ong. Giữa dòng người ngược xuôi nhộn nhịp, Venus vịn lấy cánh tay Lucifer, sánh bước bên cạnh nói cười ríu rít, trông như một cặp tình nhân thực thụ. Lucifer nhìn biểu hiện của Venus mà lòng có chút khó hiểu, nàng lúc thì ngại ngần e thẹn, khi lại thân mật đến lạ...
Thị trấn này chẳng biết vì sao lại không có tên, nằm cách nội thành Rome không xa lắm. Nếu trèo lên sân thượng của tòa nhà cao nhất ở đây, có thể miễn cưỡng nhìn thấy những vệt sáng mờ ảo mỹ lệ của thành thị phồn hoa phía xa.
"Tửu quán này không tệ, chúng ta vào đây đi!" Venus bỗng trở nên hào hứng khi dừng chân trước một quán rượu.
"Chẳng phải ngươi nói đói bụng sao?"
"Ta đổi ý rồi, không được à?" Venus không vui đáp.
Lucifer nhún vai ra vẻ 'tùy nàng', cũng lười hỏi thêm, lặng lẽ theo chân nàng vào quán.
Đây là một quán rượu không lớn lắm nhưng có phong cách trang trí khá hiện đại, sáng sủa và trang nhã với tông màu đỏ chủ đạo. Tuy đông người nhưng nơi đây lại mang đến cảm giác tự nhiên và yên tĩnh, không hề ồn ào náo nhiệt.
May mắn là hai người vẫn tìm được một chỗ ngồi tốt, vì vào giờ này quán vẫn còn khá đông khách.
Một lúc sau, một người phục vụ đích thân mang ra một bình rượu màu đỏ. Hắn trông hết sức bình thường, tướng mạo không có gì nổi bật, nhưng lại toát ra một khí chất lạnh lùng khó hiểu. Hắn không nói một lời, chỉ cúi đầu ra hiệu mời rồi quay đi, một thái độ khác hẳn sự nhiệt tình thường thấy của nhân viên phục vụ.
Lucifer cẩn thận đánh giá người này, rồi lại đưa mắt quan sát những vị khách bên trong. Hắn phát hiện những người khác cũng mang một bộ mặt vô cảm, nhợt nhạt ngồi uống rượu. Nếu không cảm nhận được khí tức người sống, trông họ chẳng khác nào những vong linh.
Nhưng Lucifer cảm nhận rõ ràng, tất cả đều là người bình thường, càng không phải pháp sư!
Haiz, có lẽ mình đã quá đa nghi rồi!
"Lucy, huynh đang nghĩ gì vậy, rượu mang đến rồi kìa!"
Giọng nói của Venus kéo Lucifer trở về thực tại, hắn hơi ngạc nhiên hỏi:
"Ngươi vừa gọi ta là gì?"
"Lucy, ta cảm thấy gọi huynh như vậy nghe cũng hay đấy chứ!"
"Tùy ngươi, đừng thuận miệng gọi ra tên thật của ta là được."
"Ân, thật không ngờ ở đây cũng có hảo tửu làm từ một loại bồ đào hiếm có ở ngoại ô miền tây Venice, hẳn là được cất giữ trên dưới mười năm tuổi." Venus quan sát màu rượu vừa rót ra, bàn tay khẽ xoay nhẹ ly cho mùi hương lan tỏa, rồi đưa lên đôi môi nhỏ, dùng đầu lưỡi tinh tế cảm nhận hương vị của nó và lập tức đưa ra đánh giá.
"Ngươi có thể đoán được những thứ này chỉ dựa vào màu sắc và hương vị thôi sao?" Lucifer hơi ngẩn người.
"Ta quên nói với ngươi, ta cũng là một tửu lượng cao thủ đấy nhé. Tốt nhất hôm nay ngươi đừng để say, nếu không ta sẽ thừa dịp... muốn làm gì thì làm!" Venus nháy mắt, nở một nụ cười gian xảo.
"..."
.........
Từ góc nhỏ bên cửa sổ nơi hai người đang ngồi, có thể nhìn ra con phố đêm tấp nập bên ngoài. Dường như ngoại trừ nơi đây vẫn hoạt động thâu đêm, ở những nơi khác mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ.
Rượu đã ngà ngà say, tâm trạng của Venus hôm nay lại đặc biệt tốt. Nàng uống rất nhiều, không rõ là bao nhiêu chén, chỉ biết cứ rót ra chén nào là nàng lại kề môi hồng cạn sạch chén đó.
"Bình thường ngươi cũng uống nhiều thế này sao?" Lucifer thắc mắc.
"Không hẳn, ta chỉ uống khi cảm thấy thực sự vui vẻ. Huống hồ gặp được tri kỷ, cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, nếu không có ngươi, ta cũng không thể còn sống mà phiêu diêu tự tại thế này!" Venus một tay chống cằm, đầu hơi ngửa lên cảm thán.
"Galius cũng là một trong những người ta ngưỡng mộ, trong lòng tự nhiên muốn làm điều gì đó cho hắn."
"Ngươi từng biết phụ thân ta sao?"
"Người sử dụng hắc ám ma pháp trên thế gian này không nhiều. Ta có thể lờ mờ đoán được mối liên hệ giữa ngươi và hắn, chỉ không ngờ ngươi lại chính là nữ nhi của hắn."
"Hóa ra ở Thiên Quốc cũng có kẻ ngưỡng mộ ông ấy, nhưng vì sao họ vẫn chưa bao giờ chấp nhận hắc ma pháp? Ta chưa từng thấy bất kỳ vị thiên sứ nào sử dụng nó cả." Venus ngẩng mặt thở dài.
"Thiên Quốc không ghét hắc ma pháp, chỉ là... họ không thích Hắc Ám Vương!" Giọng Lucifer trầm xuống.
"Hắc Ám Vương?" Venus tròn xoe mắt ngạc nhiên.
"Ngươi tu luyện hắc ma pháp mà lại không biết đến sự tồn tại của hắn sao? Hắc ám vật chất mà các ngươi chưởng khống chính là do Hắc Ám Vương nắm giữ. Nếu muốn, hắn có thể đóng lại cánh cổng thông đạo vị diện, thu về toàn bộ hắc ám vật chất trên vị diện này. Đến lúc đó, cho dù hắc ma pháp của ngươi có đạt tới cảnh giới tối cao ở thế giới này đi nữa cũng sẽ trở thành phế nhân. Nói cách khác, việc có sử dụng được hắc ma pháp hay không cần phải có sự cho phép của Hắc Ám Vương!"
"Quang minh và hắc ám trước nay vốn không đội trời chung, ngươi nghĩ Thiên Quốc sẽ muốn dính líu hay phụ thuộc vào hắc ám sao?" Lucifer giải thích.
"Ra vậy, dù đứng trên đỉnh cao, nhân loại vẫn chỉ là một lũ bảo thủ cố chấp mà thôi!" Venus nhàn nhạt nói.
"Cứ cho là vậy đi." Lucifer cũng không phản đối quan điểm của nàng.
"Kể cả ngươi cũng thế!" Venus đột nhiên hướng ánh mắt về phía Lucifer.
"Ta? Ta làm sao?" Lucifer ngơ ngác hỏi.
"Ngươi thấy... ta có xinh đẹp không?" Venus vẫn nhìn thẳng vào Lucifer không rời.
Nàng đột ngột chuyển chủ đề khiến hắn có chút giật mình. Gương mặt nàng lúc này đã ửng đỏ, nhưng chắc chắn không phải vì ngượng, đồng thời cử chỉ cũng trở nên tự tin và bạo dạn hơn.
"Chuyện đó thì liên quan gì?"
"Trả lời đúng câu hỏi, có hay không!"
Lucifer trong lòng có chút bất đắc dĩ, hắn nhận ra nàng đang nhại lại câu nói của hắn lúc trước, mà ngữ khí còn nghiêm túc hơn hắn vài phần.
"Ừm, ngươi quả thực rất đẹp, là một cô gái vừa tốt bụng vừa bản lĩnh. Đối với nhiều người, họ sẽ coi ngươi là một mẫu phụ nữ hoàn hảo!" Lucifer đáp.
"Vậy tại sao ngươi năm lần bảy lượt ở gần ta như thế nhưng không hề có chút nào động lòng? Phải chăng ngươi cũng chỉ là một kẻ cố chấp, không chịu mở lòng mình ra?" Venus nở nụ cười châm chọc.
"..." Lucifer ngập ngừng, hướng ánh mắt chăm chú nhìn nàng, trong lòng dấy lên một gợn sóng lăn tăn.
Thực ra, đây là lần đầu tiên Lucifer nhìn kỹ Venus ở khoảng cách gần như vậy.
Những lần cứu nàng trước đây, tâm trí hắn phần lớn đều đặt trên kẻ địch, cũng không để ý nhiều đến cô nương đang ở trong vòng tay mình với những cảm xúc hỗn độn khó tả.
Cũng không biết vì sao, dù trên người nàng khí tức hắc ám luôn lượn lờ, nhưng vẫn cho người ta cảm nhận được một loại chính khí, vừa kiên cường lại vừa thánh khiết, không nhiễm bụi trần.
Không sinh ra trong gia tộc quyền thế, từng tham gia chiến tranh, hiện tại lại phải lang bạt khắp nơi để sinh tồn, nhưng những đài các tiểu thư quyền quý kia so với nàng tuyệt đối không cùng một đẳng cấp. Chưa nói đến làn da nàng trắng mịn nõn nà, sống mũi cao thẳng khéo léo, vóc người yêu kiều thướt tha, chỉ riêng đôi mắt màu nâu hổ phách sâu thẳm kia đã ẩn chứa một sức hút ma mị khiến người ta sa vào không thể cưỡng lại.
"Ta..."
Lucifer vừa định trả lời thì đột nhiên một cảm giác kỳ lạ ập đến, giống như cảm giác bị ai đó âm thầm theo dõi, một cảm giác thoắt ẩn thoắt hiện.
Hắn lại một lần nữa dùng ý niệm quan sát xung quanh, nhưng tất cả vẫn như cũ, không phát hiện được gì. Mọi người xung quanh vẫn hoàn toàn bình thường, nhưng cái cảm giác kia... không thể sai được!
"Ngươi định nói gì?" Đôi mắt Venus chớp chớp chờ mong.
"Ngươi say rồi, đừng uống nữa, về thôi!"
"Ta chưa say, ngươi không biết là ta thích..."
"Suỵt, đừng quậy nữa, mau đi!" Lucifer siết nhẹ tay nàng, kéo nhanh ra khỏi quán rượu.
"Đừng cố lảng tránh ta, hôm nay ngươi phải làm rõ chuyện này!" Venus vẫn vùng vằng không thôi.
Lucifer mặt không biểu cảm, vội vã kéo Venus rời đi. Hắn thoáng nhíu mày liếc nhìn lại tửu quán, trong lòng tràn ngập những nghi hoặc không thể giải thích.
.....