...
Kéo Venus trở về, Lucifer trong lòng vẫn còn vài phần cảnh giác, hắn lại một lần nữa quan sát xung quanh nhưng vẫn không phát hiện thêm điều gì bất thường.
"Ngươi lại làm sao đấy? Chúng ta vẫn chưa uống xong, ngươi vội như vậy làm gì?"
"Ta cảm thấy chúng ta đang bị theo dõi!"
"Há, kẻ mạnh như ngươi mà cũng có kẻ bám đuôi không phát hiện ra sao? Là ngươi quá lo lắng sinh ảo giác, hay đang kiếm cớ lảng tránh ta đây?" Venus bĩu môi nói.
"Tùy ngươi nghĩ thế nào cũng được. Dù sao đêm đã khuya, ngươi nên đi ngủ rồi, ngày mai chúng ta phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt." Lucifer quả quyết nói.
"Thật mất hứng! Chờ một chút, ta muốn đi tắm, cấm ngươi nhìn trộm!"
"..."
Venus xoay người, eo thon lả lướt đi về phía sau, để lại một mình Lucifer ngẩn người ở gian nhà trước.
Ngôi nhà này không rộng lắm, khoảng cách từ gian nhà trước đến phòng tắm chỉ chừng bảy bước chân. Mọi âm thanh đều có thể nghe thấy rõ mồn một, từ tiếng xiêm y trút bỏ, tiếng nước chảy... cho đến vài tạp âm sống động khác. Lucifer thầm thấy bất đắc dĩ, liền đứng dậy đi ra ngoài tìm một nơi khác có thể "tĩnh tâm" hơn.
...
Ngồi trên mái ngói đỏ, Lucifer không khỏi suy nghĩ về chuyện ban nãy.
Không biết là loại năng lực gì đã khiến hắn có cảm giác bất an như vậy. Kẻ nào có thể âm thầm quan sát mà mình không hề nhận ra? Hay đúng như Venus nói, chỉ vì mình quá lo lắng mà sinh ra ảo giác?
Chỉ có một điều chắc chắn, những kẻ nhắm vào Venus nhất định sẽ không bỏ cuộc, chỉ là chưa rõ rốt cục chúng đang âm mưu điều gì.
Rốt cục, bọn chúng là ai...
"Ngươi không ngủ sao?" Giữa dòng suy nghĩ miên man, một giọng nói trong trẻo, dịu dàng bỗng vang lên từ phía sau, mang theo mùi hương quyến rũ. Dù màn đêm che khuất thân thể yêu kiều, trưởng thành của nàng, Lucifer không cần quay đầu lại cũng có thể hình dung ra nữ nhân đang đến gần là một tuyệt sắc giai nhân đến nhường nào.
"Ta không ngủ. Ngươi theo ta lên đây làm gì?" Lucifer trầm giọng nói.
"Ta sợ ở một mình... sợ bóng tối!" Venus nhanh nhảu đáp lời.
Lucifer nghe xong, trán liền chảy đầy vạch đen. Lần đầu tiên trong đời hắn nghe nói một hắc ám giả lại sợ bóng tối, còn nói dối không chớp mắt như thế. Nếu không biết bản lĩnh thật sự của nàng, suýt chút nữa hắn cũng tin là thật.
Venus không chút e ngại tiến đến ngồi xuống cạnh hắn, cũng dựa lưng vào mái hiên.
Nàng đã thay một chiếc váy dài mỏng màu đen, để lộ một bên vai trắng ngần. Màu sắc của xiêm y tương phản với làn da, càng tôn lên vẻ quyến rũ ma mị của nàng trong đêm tối. Có một tuyệt thế mỹ nhân bầu bạn trong đêm nay, đối với hầu hết nam nhân trên đời mà nói, quả thực là mỗi khắc đáng giá ngàn vàng.
"Ta cảm giác ngươi như thể lớn lên ở phương Đông vậy. Người phương Tây vốn thân mật, nhiệt tình, không câu nệ tiểu tiết, nhưng ở bên cạnh ngươi, ta lại chỉ thấy vẻ lịch thiệp và nghiêm túc lạ thường." Venus nói.
Lucifer vốn không muốn ở chung phòng với nàng nên mới định lên mái nhà nghỉ ngơi và suy tính bước tiếp theo, ai ngờ cô nương này không chịu yên phận ngủ say mà lại trèo cả lên đây.
Cái gì mà đêm vắng tĩnh mịch, trời sao lấp lánh, rượu say ngà ngà... nếu là người khác, hẳn cũng sẽ tìm cách tiếp xúc gần hơn, cơ hội sẽ cao hơn... Haiz, quên đi, giờ không phải lúc nghĩ đến những chuyện này.
"Cùng nhau ngắm trời đêm, cảnh này thật quá lãng mạn nha." Đôi mắt Venus long lanh nhìn lên bầu trời xa xăm, giọng điệu có vài phần thích thú.
"Vô vị!" Lucifer lạnh nhạt buông một câu.
"Ngươi không thể nói được câu nào có ý nghĩa hơn sao?" Venus hờn dỗi.
Lucifer không trả lời, nhưng cũng lặng lẽ ngước nhìn bầu trời đen thẳm. Đêm nay, ánh trăng hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng, nhưng bầu trời không vì thế mà mất đi vẻ rực rỡ được tô điểm bởi dải ngân hà bao la vô tận.
Venus khẽ thở dài. Đôi mi cong vút cùng con ngươi trong vắt vẫn quyến rũ, chỉ là vẻ rạng rỡ, xinh đẹp thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng và một nỗi buồn man mác hướng về nơi xa xăm.
"Ngươi không vui sao?" Lucifer chợt nhìn thấy biểu cảm của nàng, một lát sau liền phá vỡ bầu không khí im lặng.
Nàng quay lại nhìn hắn, trong lòng thầm bật cười. Tên đàn ông này ngày thường luôn mang bộ dạng lạnh lùng, kiêu ngạo với tất cả mọi người, nhưng rốt cục vẫn có những thứ không thể ngụy trang được.
Lời nói chứa đựng sự quan tâm kia đã quét đi phần lớn tâm trạng tồi tệ của nàng, đôi môi nhỏ nhắn nở nụ cười vui vẻ: "Không có, chỉ là hơi nhớ nhà thôi!"
"Quê nhà của ngươi là ở Acropolis sao?" Lucifer nhắc tới trung tâm thủ phủ của Hy Lạp.
"Là Nafplio, nhưng dù là bất cứ nơi nào ở Hy Lạp, ta đều xem nó như nhà. Chỉ tiếc rằng... đến hiện tại ta vẫn chưa thể làm được gì cho đồng bào mình. Chiến tranh, vẫn chưa kết thúc."
La Mã và Ba Tư, hai đế quốc kia chính là nguyên cớ khiến cả Hy Lạp hàng trăm năm nay rơi vào tình trạng lưỡng đầu thọ địch. Thời kỳ yêu ma xâm lấn tạm lắng xuống, nhưng lại không có cách nào yên ổn để phát triển kinh tế xã hội. Thậm chí có những thành bang phải xây dựng một xã hội quân sự hóa, dù là để sinh tồn và ổn định, nhưng ảnh hưởng kéo dài của tình trạng này chỉ khiến quốc gia ngày càng thụt lùi.
Chiến tranh quả thực không thể đơn giản định đoạt, dù ngươi có thần thông mạnh mẽ đến đâu cũng khó lòng đơn phương ngăn chặn một cuộc chiến nổ ra. Nỗ lực của mỗi người không phải là để quốc gia mình đánh bại quốc gia khác, mà là để chiến tranh thực sự chấm dứt!
Loài người càng mạnh mẽ, sự ngu dốt và lòng tham lại càng tỷ lệ thuận với nó, trừ phi chính họ tự trải nghiệm hậu quả do mình gây ra, nhận thức được và dừng lại đúng lúc. Bằng không, ngọn lửa chiến tranh sẽ bao trùm tất cả, thậm chí không chỉ trong phạm vi lục địa Châu Âu. Đến lúc đó, dù có tỉnh ngộ, bờ vực tự diệt vong cũng đã ở ngay trước mắt.
“Ngươi có thấy ngôi sao sáng nhất trên bầu trời kia không?” Lucifer vừa nói vừa hướng mắt về tinh tú nổi bật nhất giữa muôn vàn vì sao. “Vào lúc bình minh, người phương Đông gọi nó là Sao Mai. Còn khi hoàng hôn buông xuống, nó lại được gọi là Sao Hôm...”
“Còn ở phương Tây chỉ có một cái tên, đó chính là tên của ngươi... Venus.” Lucifer nói tiếp. “Dù là bình minh hay hoàng hôn, ngày hay đêm, nó vẫn luôn rực sáng nổi bật giữa hàng trăm, hàng ngàn tinh tú. Ta nghĩ ngươi cũng mạnh mẽ và kiên trì như vậy, chứ không phải bi quan và tự trách như bây giờ.”
Venus chăm chú lắng nghe, đôi mắt lấp lánh không giấu được vẻ hứng thú: "Ngươi biết rõ đến vậy sao? Khi ta còn nhỏ, phụ thân cũng từng nói với ta điều tương tự. Thì ra ngươi quan tâm đến ta nhiều như thế, có phải đã thầm thích ta rồi không?"
"Có bệnh à? Kiến thức cơ bản này sao ta lại không biết? Ngươi vẫn chưa tỉnh rượu sao?" Lucifer cũng đành bó tay. Hắn đang nghiêm túc động viên, ai ngờ nữ nhân này lại thừa cơ trêu chọc mình.
"Rượu chỉ có thể làm ta can đảm hơn, có thể nói ra nhiều hơn những điều mình nghĩ, làm sao có thể khiến ta say được. Dù sao... cũng cảm ơn ngươi vì đã nói với ta những điều này." Venus khẽ vuốt mái tóc vàng óng của mình, cười nói.
"Ngươi nói thiếu vế sau rồi: tăng lòng can đảm, nhưng giảm trí thông minh!" Lucifer phất tay, hờ hững đáp.
"Ngươi... đừng tưởng mình vô địch thì ta không dám đánh!" Venus phồng má tức tối, bàn tay lấp lóe ánh sao.
"Được rồi, được rồi, nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta lên đường sớm!" Lucifer đưa tay xoa đầu Venus, nói.
"Hừ, bổn cô nương hơi mệt, hôm nay không thèm chấp ngươi. Khôn hồn thì ngồi yên, cấm nhúc nhích!" Nói đoạn, nàng vòng hai tay ôm lấy một cánh tay của Lucifer, đầu tựa vào vai hắn rồi cứ thế nhắm mắt lại.
"Ngươi..."
Lucifer định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng. Hắn không cự tuyệt sự thân mật này, cứ mặc cho nàng dựa vào. Một mặt, hắn cũng không biết từ bao giờ mình đã quen với sự tiếp xúc gần gũi này. Mặt khác, dù sao cũng không phải ngủ chung giường, mà nàng vẫn ở trong tầm mắt, như vậy cũng khiến hắn yên tâm hơn một chút. Cái cảm giác bị theo dõi kỳ lạ kia quả thực khiến người ta có chút bất an.
Một chút men say có thể làm người ta vơi đi phiền muộn, quên hết mọi thứ, chìm vào trạng thái như mộng như ảo và dễ dàng thiếp vào giấc ngủ.
Nhưng Venus hiểu rõ, nàng có thể bình an vô sự đến lúc này đều là nhờ có người đàn ông kia một lòng bảo vệ. Dựa vào bờ vai này, nàng cảm thấy an toàn đến mức có thể ngủ thiếp đi mà không cần bận tâm đến bất cứ điều gì, hoàn toàn vô lo vô nghĩ.
.....