...
"Mọi người, Ngũ Hành Thiên Can Trận là cái gì?" Athena vẻ mặt mờ mịt hỏi.
"Thủ lĩnh, ta nghe nói Ngũ Hành Thiên Can Trận là một pháp môn truyền tống đại trận cỡ lớn, có thể dịch chuyển trăm vạn đại quân đến chiến trường chỉ trong nháy mắt, miễn là tập hợp đủ Ngũ Hành Kỳ và Thiên Can Kỳ ở nơi muốn đến. Chỉ là trận pháp này không rõ nguồn gốc, ta chỉ nghe nói nó từng xuất hiện trong cuộc thế chiến giữa yêu ma và nhân loại từ thuở ma pháp khai thiên lập địa, không hiểu vì sao một quốc gia như La Mã lại có thể sở hữu nó." Thành chủ Timos, người có chút hiểu biết, lên tiếng giải thích.
Azazel và Lucifer đồng loạt gật đầu xác nhận. Mọi chuyện căn bản đúng như Timos nói, nhưng cũng có vài điều ông ta không hoàn toàn biết được.
Azazel thở ra một hơi, cảm thấy sự việc lần này vô cùng nghiêm trọng. Bức mật thư này cũng không có nội dung gì khác, may mắn là bọn họ gặp được Athena và có thể đọc hiểu thông tin quan trọng. Nếu đợi đến khi gặp được huynh trưởng của Venus, e rằng đại cục đã lành ít dữ nhiều.
"Nói như vậy... người La Mã có thể trong chớp mắt mang quân tiêu diệt bất kỳ thành bang nào của chúng ta sao?" Athena kinh ngạc hỏi.
"Chính xác thưa ngài. Có lẽ chúng ta cần phải điều động Trấn Quốc Quân Acropolis đến tiếp ứng cho ngũ đại thành trì, nếu không chỉ cần một phòng tuyến bị vỡ, thế nước sẽ lâm nguy." Timos nói.
"Samael, Hornest, ý hai ngươi thế nào?" Athena quay sang hỏi.
Lucifer và Azazel lại đưa mắt nhìn nhau giây lát, Lucifer nhẹ gật đầu, để Azazel nói ra quan điểm của mình:
"Dựa trên tình báo, Hy Lạp có nội gián, ta e rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy." Azazel nói.
"Tên điệp viên này hẳn đã động tay động chân, bố trí sẵn trận pháp ở một thành bang nào đó. Mục đích chính là dùng truyền tống đại trận để đồng thời tập hợp năm cánh quân tại một địa điểm duy nhất. Bọn chúng chia ra năm lực lượng chỉ để chúng ta không biết chính xác truyền tống đại trận kia sẽ xuất hiện ở đâu. Khi bị tập kích bất ngờ như vậy, các thành bang sẽ không thể ứng cứu cho nhau."
"Nhưng vì sao bọn họ không sử dụng nó khi còn ở trên lãnh thổ La Mã mà phải tiến sát vào thành bang của chúng ta?" Athena thắc mắc.
"Ngũ Hành Thiên Can Trận này bản chất vẫn là truyền tống trận, khoảng cách dịch chuyển càng xa càng hao phí một lượng lớn tài nguyên. Mặc dù không tốn kém như truyền tống trận thông thường, ta đoán bọn chúng vẫn chưa đủ tiềm lực vật chất để làm điều đó." Azazel giải thích.
"Ân, ta hiểu rồi."
"Đáng ghét, bọn chúng quả nhiên độc ác mà lại vô cùng nham hiểm." Timos tức giận nói.
"Năm cánh quân của người La Mã nếu cùng lúc truyền tống đến một chỗ để đánh úp, ta e rằng với quân số ít hơn mười lần, một thành bang không thể nào trụ vững trước một trăm vạn đại quân. Mà Trấn Quốc Quân Acropolis nhiều nhất chỉ có sáu mươi vạn quân, e rằng không đủ nhân lực để tiếp ứng cho cả năm thành trì." Athena thở dài.
Quân đội La Mã quả nhiên cao tay.
Xé nhỏ lực lượng để công phá cùng lúc năm thành bang hùng mạnh là điều không thể. Tập trung đại quân tiến đánh duy nhất một thành trì nằm trong hệ thống phòng thủ liên hoàn cũng không hiệu quả.
Cách hiệu quả nhất vẫn là để đại quân tổng tấn công một thành trì duy nhất, nhưng phải kèm theo yếu tố bất ngờ.
Để chiếm lấy ưu thế bất ngờ, điều tiên quyết là cần một không gian truyền tống trận có thể mang trăm vạn đại quân ra chiến trường trong nháy mắt. Thứ hai chính là cần một hiệp ước tạm thời đình chiến để khiến kẻ địch lơ là mất cảnh giác, đồng thời nội gián có thể bố trí trận pháp vào bên trong.
Đánh bất ngờ, tốc chiến tốc thắng, sẽ khiến kẻ địch không kịp trở tay. Yếu tố bất ngờ cùng khoảng cách địa lý cũng sẽ không cho phép quân tiếp viện kịp thời phản ứng.
Chỉ cần vượt qua bất kỳ thành bang nào, thọc sâu đánh chiếm Acropolis – trái tim của Hy Lạp, xem như đại công cáo thành, làm nên lịch sử!
Azazel trầm tư suy nghĩ trong khoảnh khắc, cuối cùng mở miệng:
"Có thể cài cắm được không gian trận pháp trong nội thành đối phương, ta e rằng nội gián giữ chức vị rất cao, khả năng là một trong năm vị thành chủ. Chỉ cần xác định được kẻ đó, sẽ tìm ra được chính xác nơi quân La Mã sẽ tiến công."
"Xác định việc này rất khó, ta cảm thấy... có lẽ ngài Athena nên hạ lệnh giam lại tất cả các vị thành chủ, kể cả... ta, để đề phòng bất trắc." Lúc này, thành chủ Timos đưa ra ý kiến.
"Làm sao có thể..." Athena do dự.
"Athena, vui lòng cho ta toàn bộ thông tin về những vị thành chủ." Azazel đề nghị.
Athena gật đầu, nàng bắt đầu trình bày một mạch về những gì liên quan đến những người đứng đầu các thành bang.
Năm vị thành chủ thực lực đều là Siêu Giai pháp sư.
Thành chủ thành Thebes là Pelo. Lạc Nhật thành chính là nơi thành chủ Paros đại diện cho Hy Lạp ký kết hiệp định trước đó. Timos thì không cần phải nói.
Argos và Sparta là hai thành bang có cường giả đứng đầu sở hữu thực lực Siêu Giai đỉnh phong. Nữ tử tên gọi Hera chính là thành chủ Argos, nàng là nữ nhân duy nhất trong năm người, sở hữu dung mạo tuyệt mỹ cùng thực lực siêu phàm. Người đứng đầu thành Sparta tên gọi là Leon, có thực lực ngang với Hera nhưng lại là kẻ có hy vọng đột phá đến cảnh giới cao hơn. Tuy nhiên, Leon tính cách cổ quái, không chịu phục tùng bất kỳ ai, thành bang của hắn cũng thường xuyên xung đột nội chiến với các nơi khác.
Azazel nghe xong liền gật gù, ánh mắt sắc bén, thần thái tựa như một vị quân sư đại tài, hùng tài thao lược, mở miệng nói:
"Athena, ngươi hãy để 20 vạn Trấn Quốc Quân đến Lạc Nhật thành, 20 vạn quân đến Thebes, còn lại 20 vạn quân đến đồn trú ở Nafplio, sẵn sàng tiếp viện cho Sparta và Argos!"
Theo phân tích của Azazel, Lạc Nhật thành và Thebes thành ở phía Bắc có nguy cơ bị tấn công cao nhất, gã Paros kia khả năng lớn nhất là nội gián của quân La Mã, kẻ đã giật dây phá hoại hiệp ước. 20 vạn quân ở Thebes cũng sẽ sẵn sàng tiếp ứng cho Lạc Nhật thành bất kỳ lúc nào.
Thành Sparta lại ít có nguy cơ nhất. Theo những gì Athena cung cấp cùng hiểu biết của Azazel, người Sparta không phải dễ chơi. Quân La Mã rất ngại đối đầu với một đội quân thiện chiến, quả cảm, có thể lấy một chọi mười. Hơn nữa, Sparta là một con ngựa bất kham, quân La Mã tin rằng người Sparta sẽ khoanh tay đứng nhìn đế chế Acropolis bị diệt vong.
Azazel đã nghiên cứu kỹ càng về địa lý lãnh thổ Hy Lạp, hắn sắp xếp 20 vạn quân còn lại ở Nafplio là bởi vì tòa thành này chỉ cách Argos hơn 10 km về phía bắc và cách Sparta khoảng 20 km về phía nam. Vừa thuận lợi hỗ trợ Argos, lại cũng có thể quan sát Sparta để đề phòng bất trắc.
"Vậy thành Corinth này thì sao?" Athena thắc mắc.
"Không thành kế!" Azazel cười cười nói ra ba chữ này.
"Đó là cái gì?" Timos mơ hồ hỏi lại.
"Đây là một chiến thuật của người phương Đông. Trong hoàn cảnh thành trì bị đại địch uy hiếp mà không đủ lực lượng để chống lại, chúng ta sẽ dùng những hành động không ai ngờ tới, để kẻ địch nghĩ rằng có mai phục mà hoảng sợ lui binh." Azazel giải thích.
"Cách này chỉ hiệu quả với những kẻ có đầu óc và đa nghi, liệu có dùng được không?" Lucifer ở một bên châm chọc.
"Hên xui." Azazel tỉnh bơ đáp.
"..." Athena cùng Timos nhất thời mắt tròn mắt dẹt. Đây là lúc nào rồi mà các ngươi còn có tâm trạng để đùa cợt.
"Ha ha ha, nữ thần Athena không phải rất giỏi Tâm Linh Thuật sao? Đến lúc đó chỉ cần để cổng thành rộng mở, một mình ngươi ở trên tường thành nghỉ ngơi thư giãn, thi thoảng dùng tâm linh ma pháp gieo rắc vào đầu bọn chúng một ít nỗi sợ hãi cùng nghi ngờ. Chắc chắn khi nhìn thấy ngươi nhưng lại không thấy bất kỳ quân sĩ nào khác, bọn chúng nhất định sẽ chần chừ mà không dám đánh. Cho dù không khiến bọn chúng sợ hãi mà lui binh, cũng có thể câu thêm một ít thời gian cho quân tiếp viện."
"Cái này... đúng là diệu kế!" Timos hai mắt sáng lên.
"Samael, ngươi hãy đến Nafplio, nếu Sparta có biến cũng có thể tùy thời hỗ trợ." Azazel tiếp tục nói.
"Vậy còn ngươi?" Lucifer hỏi lại.
"Ta sẽ đi bắt tên gián điệp kia." Azazel trả lời, gương mặt đầy toan tính.
"Được, cứ theo kế hoạch như vậy mà làm. Vạn nhất nếu quân La Mã bất chấp đánh vào, ta sẽ cố hết sức cầm chân bọn chúng để các thành bang lân cận kịp thời cứu viện." Athena nói, chiến khí ngập tràn.
Như vậy, chiến thuật đã được hoạch định xong xuôi, bất kỳ thành trì nào bị tấn công đều sẽ có phương án ứng phó.
Timos được giao chỉnh đốn ba quân, đồng thời thông báo mệnh lệnh điều động của Athena đến toàn quân. Các cánh quân từ khắp nơi trên lãnh thổ Hy Lạp lục tục đổ về các cứ điểm. Trấn Quốc Quân Acropolis cũng chia làm ba hướng, hành quân thần tốc về các thành bang đã chỉ định trước khi đại quân La Mã tiến sâu vào lãnh thổ.
....
Bên bờ vịnh Corinth, một phần của biển Ionia, mặt nước xanh biếc bị bao phủ dưới sắc cam hồng của buổi chiều tà. Một nữ tử đơn độc ngồi nhìn hoàng hôn chầm chậm buông xuống, gương mặt man mác nỗi buồn, nhưng vẻ quyến rũ tận xương vẫn lay động lòng người.
Lucifer nhìn thấy Venus một mình ngồi ở đó, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Cũng không biết đây là lần thứ mấy hắn cùng nàng lại ở bên nhau dưới ánh hoàng hôn.
Nàng thường xuyên dùng lời nói có phần trêu chọc và quyến rũ hắn, nhưng hắn trước sau như một, bất động như Thái Sơn, yên tĩnh như mặt hồ.
Nhưng lúc này, gương mặt u buồn, đôi mắt cô độc bất lực của nàng đăm đăm nhìn về phía chân trời khiến tâm hắn có chút xao động.
Lucifer không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Venus, cùng nàng đối diện với ánh hoàng hôn.
Venus cũng không nhìn Lucifer, nhưng nàng nở một nụ cười ấm áp nói với hắn:
"Ngươi đừng lo lắng, ta không sao đâu."
Nói đến đây, nhưng trong ánh mắt nàng vẫn không giấu được vẻ ưu thương. Lucifer khẽ thở dài.
"Ta sẽ tìm thấy ca ca của ngươi, nhất định."
"Cảm ơn ngươi, nhưng ta hiểu đại cục làm trọng. Chúng ta đã đi trên con đường này, đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Hơn nữa, mỗi người dân Hy Lạp đều cần chúng ta, ta sẽ không dễ dàng suy sụp tinh thần như vậy."
Venus nói, nụ cười rạng rỡ, rồi bất chợt nghiêng đầu dựa vào vai hắn.
"Ngươi biết đấy, trên người ngươi có một loại khí chất đặc biệt, có thể làm nữ nhân say đắm, nhưng lại không có nữ nhân nào có thể bắt được ngươi." Giọng Venus trở nên ngọt ngào, nỉ non.
Lucifer nghe những lời này, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như nước.
Hắn không nói câu nào về hành động tựa vai của nàng, cũng không nhúc nhích. Chỉ bình thản nhìn những khoảnh khắc cuối cùng của thái dương, mùi hương nhàn nhạt trên người nàng khiến lòng hắn trở nên an tĩnh đến kỳ lạ.
"Trở về thôi. Có lẽ khi câu chuyện này kết thúc, mọi thứ sẽ giống như vừa trải qua một cơn ác mộng. Khi tỉnh lại, ngươi sẽ phát hiện thế giới này vẫn rất đẹp." Một lúc sau, Lucifer phá vỡ không khí tĩnh lặng, đứng dậy nói.
Venus ngoan ngoãn gật đầu đứng lên, trên đường trở về vẫn khoanh tay níu lấy cánh tay Lucifer không rời. Hắn tuy lúc này không có hứng thú gì với chuyện nam nữ thân cận, nhưng khi phát hiện tâm tình của nàng đã ổn hơn, hắn cũng thấy nhẹ lòng phần nào.
...
Mặt trời đã lặn, mọi người đều trở về phòng của mình nghỉ ngơi, chờ đợi cuộc đại chiến sắp đến.
Trong một căn phòng nhỏ tiện nghi và sạch sẽ, thoảng mùi hương thơm ngát làm say lòng người, hai nữ nhân có dung mạo bất phàm như thiếu nữ thanh xuân đang cùng ngồi trò chuyện.
Venus cùng Athena, tỷ muội lâu ngày gặp lại, nhất định có ít nhiều chuyện muốn ôn lại.
"Venus, ngươi đừng lo, chúng ta nhất định sẽ tìm được ca ca ngươi." Athena cho Venus biết về kế hoạch, sau đó lại an ủi nàng.
"Ân, ta không sao, việc lớn quan trọng, chúng ta trước tiên cần vượt qua trận chiến này." Venus cười đáp lại.
"Muội muội của ta vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ như vậy." Athena lắc đầu.
"Không đâu tỷ tỷ. Chúng ta đều sinh ra trong thời loạn lạc, đều không biết ngày mai sẽ ra sao. Chúng ta vì quê hương đã sẵn sàng hy sinh. Hơn nữa, giải quyết ổn thỏa đại cục lần này, nhất định sẽ truy ra tin tức của ca ca thôi."
"Ân, mà này... Venus, hai gã kia thân phận thực ra là ai?" Athena bỗng nhiên đổi chủ đề.
"Sao tỷ lại hỏi như vậy?" Venus mở to đôi mắt nâu, ngạc nhiên hỏi lại.
"Dù bọn họ che giấu khí tức, nhưng ta cảm nhận được từ trí tuệ cho đến thực lực, họ đều không phải cao thủ bình thường. Quan trọng nhất là Tâm Linh Hệ không cách nào tra xét được tâm tình của họ, chỉ có cường giả của cường giả trong nhân loại mới có thể qua mặt được ta."
"A? Tỷ dùng năng lực đó không hay lắm đâu." Venus nhỏ giọng nói, như sợ có người ngoài nghe thấy.
"Ta biết là không được lịch sự, nhưng ngươi là muội muội của ta, ta cần phải xem nam nhân kia có thật lòng với ngươi hay không." Athena hồn nhiên nói, vẻ ngoài nữ thần anh dũng bất phàm thường ngày biến mất không còn một mống.
Venus cũng có chút cạn lời với vị tỷ tỷ nhiệt tình quá mức này.
Dù sao nàng và Athena có mối quan hệ đặc thù, cuối cùng nàng cũng quyết định không giấu diếm thân phận của Lucifer và Azazel, tường thuật lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra.
Sau khi biết cả hai người họ chính là thiên sứ của Thiên Quốc, Athena có chút ngẩn người, mở to đôi mắt xinh đẹp thốt lên: "Đến ngay cả thiên sứ cũng vì ngươi mà đem lòng si mê, ta thật sự vừa kinh ngạc vừa ganh tỵ với ngươi đó."
"Hai người quen nhau bao lâu rồi? Đã... ở bên nhau chưa?" Athena nói chuyện không chút ngại ngần, đi thẳng vào vấn đề.
"Đừng nói bậy, ta với hắn chỉ đơn thuần là bạn bè." Gương mặt Venus có chút bối rối, ửng đỏ.
"Ngươi cho rằng tỷ tỷ của ngươi là con nít ba tuổi sao? Kẻ mù cũng nhận ra ngươi có tình ý với hắn. Hơn nữa, khi ta nghe chuyện của hai người, ta đã có một cảm giác ngờ ngợ. Hắn là một người có địa vị đỉnh cao của thế giới này, đúng ra không cần màng đến nhân tình thế thái, nhưng hắn lại vì bảo vệ ngươi mà sẵn sàng giẫm lên hết thảy nguyên tắc, thậm chí đối đầu với những kẻ cùng chung chiến tuyến. Mà ta cũng cảm nhận được ánh mắt hắn nhìn ngươi quả thật có chút khác lạ... Ừm, tóm lại với trực giác của một nữ nhân, ta nghĩ hắn đã động lòng với ngươi rồi." Athena líu lo không ngừng, cuối cùng đưa ra một kết luận.
"Tỷ nhầm rồi, ta và hắn chỉ đơn giản là có mối quan hệ tốt hơn một chút thôi. Chúng ta thật sự quá khác biệt, hắn có lý tưởng, mục tiêu của riêng mình, lại mang trên vai trách nhiệm to lớn. Còn ta chỉ là một kẻ bị thế nhân xua đuổi, bị khép vào dị đoan." Venus xua tay.
"Ta cảm thấy hắn không phải là người xem trọng chuyện đó." Athena vẫn rất khẳng định.
"Có lẽ hắn là như vậy, nhưng những 'người khác' lại không cho là thế." Venus lắc đầu, và Athena đương nhiên hiểu rõ 'người khác' mà Venus nói tới là ai.
"Ngươi có nghĩ một ngày nào đó, hắn sẽ vì ngươi mà từ bỏ những thứ mình đang có không?" Athena cười híp mắt.
"Tỷ không cần an ủi ta. Mỗi người sinh ra đều có số mệnh của riêng mình, tất cả đã sớm được an bài, cố gắng chỉ càng khiến tự mình chuốc lấy đau khổ." Một tiếng thở dài nhẹ thoáng qua trên môi nàng.
"Nói như vậy, tức là ngươi thừa nhận có tình cảm với hắn?" Athena đột nhiên đổi giọng trêu chọc.
"A... tỷ..." Venus á khẩu, mặt đỏ đến tận mang tai, nhất thời lườm nguýt Athena. Rốt cục vẫn là nàng bị gài bẫy.
Athena đột nhiên xoay người đối diện với Venus, nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt trở nên nghiêm túc. Nàng lặng im mấy giây, rồi mở miệng bằng một ngữ điệu chân thành nhất: "Ngươi biết không, có những thứ để đạt được đều phải trả một cái giá rất đắt, nhưng nó là vô giá."
Venus chỉ cười cười không nói nữa, nàng lặng lẽ đăm chiêu nhìn qua khung cửa sổ, nơi ánh trăng bàng bạc chiếu vào.
Đúng là nàng và hắn không phải tình nhân, chỉ là một mối quan hệ có chút mập mờ, khó lòng giải thích.
Có những lúc một lời nói, một ánh mắt, hay một cử chỉ tình cờ, lại khiến người ta không thể khống chế cảm xúc của bản thân. Có thể lúc đầu không để ý, cho rằng đó chỉ là cảm xúc nhất thời, nhưng những cảm xúc đó, không rõ là vô tình hay hữu ý, ngày một lớn dần.
Có người từng nói, tình cảm thường vô tình bước đến khi người ta lơ đãng nhất.
Chỉ là... thật sự có kết quả sao?
.....
» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «