Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 445: CHƯƠNG 445: AI LÀ NỘI GIÁN? (CÂU CHUYỆN CỦA LUCIFER)

...

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Venus và Lucifer, Athena có chút việc quân cơ cần xử lý, nàng tạm thời để hai người họ có một khoảng không gian riêng.

Lucifer cùng Venus dạo bước ra hoa viên bên ngoài, hắn có chút không vui, cất tiếng hỏi:

"Sao lúc nãy ngươi lại nói ta là tình nhân của ngươi?"

"Ta không có, là Athena nói mà!" Venus ra vẻ vô tội đáp.

"Ngươi không phủ nhận, tức là gián tiếp thừa nhận."

"Chuyện này... Lucy, ngươi vốn không hiểu tính cách của Athena, nàng sẽ không nghe ta giải thích đâu. Phàm là khi nhìn thấy ta đi cùng một nam tử nào đó, nàng sẽ một mực khẳng định đó là nhân tình của ta, càng giải thích thì nàng lại càng trêu chọc, ta chẳng muốn phí lời thanh minh làm gì."

Lucifer khẽ nheo mắt thở dài, nhưng rồi cũng lắc đầu cho qua. Cả hai tiếp tục tản bộ về phía cánh đồng hoa.

Tiết trời ở thành Corinth dạo này đã vào cuối hạ, nhưng cũng là mùa hoa nhài nở rộ khoe sắc.

Ở Hy Lạp nói chung, hoa cỏ đa sắc đa chủng loại, nhưng phổ biến những năm gần đây phải kể đến hoa Ô liu và hoa Nhài.

Ô liu thường xuất hiện ở vùng trung tâm của Hy Lạp như Acropolis, còn hoa nhài lại phổ biến ở khắp mọi nơi. Nhìn những khóm hoa màu trắng tròn trịa nở rộ giữa cánh đồng hoa rộng lớn gần như không thấy điểm cuối, tâm tình người ta cũng trở nên an yên, thư thái.

Venus nhẹ nhàng lướt qua những tán lá xanh tươi, giữa một rừng hoa tinh khôi sắc trắng, bàn tay nhỏ nhắn của nàng khẽ nâng niu một đóa hoa đưa lên mũi hít hà. Hương thơm của cánh đồng hòa quyện cùng ánh nắng dịu nhẹ.

Trong thoáng chốc, Lucifer ngẩn người. Tâm trí hắn như hòa vào bóng hình xinh đẹp trước mắt, nàng tựa như đóa hoa rực rỡ nhất dưới ánh cầu vồng được tạo nên bởi sự giao thoa của hơi nước và ánh mặt trời.

Nàng cũng chỉ là một nữ tử trong sáng và đơn thuần, vì sao lại không thể có một cuộc sống bình yên như bao người khác?

Vì sao phải âm thầm chiến đấu?

Vì sao phải trốn chạy?

Vì sao phải tổn thương nàng?

...

"Tiểu thư Venus, bên ngoài có một người xưng là Hornet. Chúng tôi vốn không cho phép kẻ lạ mặt vào, nhưng hắn nói mình là bạn của tiểu thư và ngài Samael." Một tên binh sĩ canh gác tiến vào trình báo.

"Samael, Hornet là ai vậy?" Venus gọi Lucifer, hỏi.

Giọng nói của nàng kéo Lucifer về với thực tại. Hắn hít một hơi thật sâu, như muốn để hương hoa nhài lấp kín nỗi niềm khó tỏ bày.

"Hắn là... Azazel." Lucifer nhận ra cái tên này, đây là danh xưng khác của Azazel khi hắn hành tẩu trong nhân gian.

"A... hãy mời hắn vào, ta sẽ thông báo với Athena sau." Venus nói với tên binh sĩ.

"Vâng!"

...

...

Tại lối vào đại môn sở chỉ huy thành Corinth, một nam tử vận trang phục tối màu tháo mũ trùm đầu, để lộ gương mặt trẻ tuổi anh tuấn với mái tóc vàng. Hắn nở một nụ cười thân thiết, tựa như những huynh đệ vào sinh ra tử lâu ngày gặp lại.

"Ha ha, cuối cùng ta cũng bắt kịp hai người!"

"Azazel, làm cách nào ngươi có thể đuổi kịp chúng ta?" Venus ngạc nhiên hỏi.

"Ta cái gì cũng không giỏi, nhưng về trinh sát và nắm bắt thông tin trong thế giới này, ta đứng thứ hai thì không ai dám đứng đầu." Azazel cười đắc ý.

"Ngươi nói đi giải quyết một số việc, đã xong rồi sao?" Lucifer hỏi.

"Phải, ta đã thu thập được khá nhiều thông tin giá trị."

"Được rồi, chúng ta vào trong rồi nói."

"Ân!"

...

Bên trong khách sảnh của sở chỉ huy thành Corinth, Lucifer, Azazel, Venus, Athena và Timos - thành chủ thành Corinth đang có mặt.

Thân phận của Lucifer và Azazel được giữ kín dưới hai cái tên lần lượt là Samael và Hornet. Venus đã giới thiệu Hornet chính là chiến hữu đã cùng Samael giúp đỡ mình trong suốt thời gian qua. Athena vui vẻ đón tiếp, đồng thời cho họ đặc quyền có thể tự do đi lại nơi đây.

Sau một hồi trò chuyện, Athena đề cập đến việc nền hòa bình đang bị lung lay hơn bao giờ hết. Đó là một trong những lý do vì sao nàng phải đích thân từ Acropolis đến thành Corinth.

"Tuy đã ký kết hiệp ước đình chiến, nhưng ta vẫn có dự cảm không lành, chỉ là không thể đoán ra mục đích của bọn chúng." Athena nói.

"Ngươi cảm thấy người La Mã đang âm mưu gì sao?" Thành chủ Timos hỏi.

"Ừm, ta phát hiện bọn chúng đang cố che giấu thông tin, kể cả với người của mình, nhất định là có gian trá. Ta sẽ không mất cảnh giác cho đến khi mỗi thành bang đủ lực để tự mình đứng vững trước mọi cuộc tấn công." Athena đáp.

Các thành bang mà nàng vừa đề cập chính là Ngũ đại thành bang, những con đường huyết mạch dẫn đến Acropolis - trái tim của Hy Lạp.

Các thành bang này án ngữ toàn bộ con đường tiến về Acropolis từ các hướng Bắc - Tây - Nam, dù lực lượng không nhiều, nhưng khi liên minh lại sẽ tạo thành một hệ thống phòng thủ, một phòng tuyến bất khả xâm phạm.

Mặt đông của Acropolis bốn bề là biển cả. Quân La Mã không thể đi đường vòng, ngoài chúng ra cũng không có quốc gia nào đủ khả năng tiến vào đất liền. Bởi vì ở đó tồn tại quân đoàn đệ nhất Hy Lạp, đội quân trấn quốc của Acropolis!

Muốn tiến vào Acropolis từ phía Bắc, phải hạ được thành Thebes.

Cửa ngõ trọng yếu nhất ở Tây Bắc chính là Lạc Nhật Thành.

Con đường ngắn nhất đến Acropolis chính là nơi này, thành Corinth.

Thành Argos, tọa lạc ở hướng Tây Nam.

Và phía Nam là thành Sparta. Muốn tiến về Acropolis từ hướng này, trừ phi bước qua xác của toàn bộ người Sparta bất khuất.

Mỗi một thành bang đều có trên dưới mười vạn quân pháp sư. Chức vị thành chủ đều là cường giả cấp Siêu Giai, phó thành chủ thực lực cũng không thấp, ngoài ra còn có thêm một vài pháp sư Siêu Giai đắc lực dưới trướng. Thông thường, muốn tiến công bất kỳ thành bang nào, nếu không có tướng lĩnh Siêu Giai và quân số đông gấp ba lần trở lên, việc công phá đúng là chuyện viễn vông.

Nếu dồn toàn lực tiến công một nơi duy nhất là không thể, bởi vì thời gian không cho phép. Ngũ đại thành bang nối liền nhau thành một đường vòng cung trải dài khắp lãnh thổ từ Bắc chí Nam. Chỉ cần bất kỳ nơi nào bị uy hiếp, những thành bang lân cận sẽ nhanh chóng tiếp viện.

Trừ phi người La Mã dốc toàn bộ lực lượng, đồng thời tấn công cả năm thành trì cùng lúc, nếu không thì đừng mơ có cơ hội tiến sâu vào lãnh thổ. Nhưng cho dù vượt qua được đi nữa, binh lực cũng sẽ tổn thất trầm trọng, chẳng còn bao nhiêu hơi tàn để đối mặt với đại quân Acropolis ở phía sau.

Cho nên, dù Đế chế La Mã binh hùng tướng mạnh mà lại xé nhỏ lực lượng chia làm năm hướng để tấn công chính diện cũng chỉ là hạ sách.

Chỉ có một cách duy nhất, nhưng gần như bất khả thi.

"Cấp báo, đại sự không ổn..." Bất thình lình, một sĩ quan thám báo vội vã chạy vào.

"Có chuyện gì?"

"Thưa ngài, tình báo nắm được, đại quân La Mã đã chia làm năm hướng đồng thời tiến vào lãnh thổ chúng ta, ước tính chỉ trong vòng ba ngày sẽ áp sát toàn bộ Ngũ đại thành trì!" Sĩ quan thám báo hớt hải nói.

"Ngươi nói sao? Bọn chúng ngang nhiên dám phá hoại hiệp ước?" Vừa nghe xong, sắc mặt Athena lập tức trở nên khó coi, vừa kinh ngạc vừa nghiến răng phẫn nộ.

"Thưa ngài, có tin tức sứ giả ký kết hiệp ước của người La Mã đã mất tích một thời gian dài, lần cuối hắn xuất hiện là tại Lạc Nhật Thành của chúng ta, e rằng lành ít dữ nhiều. Vì thế..."

"Hoang đường! Tên Paros đó muốn làm phản sao? Vì cái gì lại không bảo vệ nổi một sứ thần? Giờ thì bọn chúng đã có cớ xé bỏ hiệp ước." Thành chủ Timos tức giận đập bàn quát.

"Choang~"

Venus đang ngồi một bên, bàn tay định đưa ly trà lên môi bỗng run lên, ly trà rơi xuống đất vỡ tan.

"Ca ca..." Tin tức truyền đến như ngũ lôi oanh đỉnh, Venus dường như không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy.

Ca ca của nàng đã xảy ra chuyện.

Nét mặt Venus không hề thay đổi, chỉ là mất đi vẻ hoạt bát thường ngày. Nàng trước sau như một, tĩnh lặng như không có chuyện gì xảy ra.

"Ta xin lỗi, ta muốn ở một mình..." Một lúc sau, Venus rốt cục đứng dậy đi ra ngoài, không khí xung quanh bất chợt trở nên nặng nề.

"Venus..."

Azazel bên cạnh đưa mắt ra hiệu cho Lucifer đuổi theo, nhưng Lucifer lắc đầu. Hắn ở bên nàng một thời gian, ít nhiều cũng hiểu rõ tính cách của nàng. Bề ngoài hoạt bát như thiếu nữ ngập tràn thanh xuân, nhưng nội tâm kỳ thực lại vô cùng kiên cường. Nàng có thể vô tư cho mọi người thấy nụ cười, nhưng khi gặm nhấm nỗi buồn lại không cần bất kỳ ai nhìn thấy.

Tốt hơn hết cứ để nàng một mình tĩnh tâm một chút. Hơn nữa, sự tình lần này hẳn là rất nghiêm trọng, hắn cảm thấy cần phải nắm bắt thêm tin tức, không thể để cảm xúc lấn át.

"Sứ giả... ký kết hiệp ước, là ca ca của nàng, đồng thời cũng là... điệp viên tình báo của quốc gia chúng ta." Athena lúc này thấp giọng nói.

"Chúng tôi cũng có nghe nói, hiện tin tức chưa rõ ràng, chúng ta vẫn có hy vọng tìm được người. Việc cấp bách trước mắt là đối phó với đại quân xâm lược kia. Ngươi có thể cho chúng tôi... nhúng tay vào vụ này không?" Azazel bất ngờ đưa ra đề nghị.

"A?" Athena có chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Nàng có nghe Venus nói những bằng hữu này của nàng thực lực lẫn trí tuệ đều là những nhân vật kiệt xuất, nếu được họ giúp đỡ chẳng phải sẽ càng thuận buồm xuôi gió sao?

"Ngươi tiếp tục theo dõi động tĩnh của kẻ địch, có vấn đề lập tức báo cáo!" Athena ra hiệu cho sĩ quan thám báo lui xuống.

"Vâng!"

"Đa tạ, nếu được hai vị giúp đỡ, con dân Hy Lạp sẽ càng có nhiều cơ hội gặp dữ hóa lành." Athena nói.

Bầu không khí lại trở nên nghiêm túc. Mỗi người đều mang một dáng vẻ trầm tư, suy tính về đại cục trước mắt.

Athena phá vỡ sự im lặng: "Mọi người nghĩ sao? Người La Mã sao có thể xuẩn đến mức dùng hạ sách này? Rõ ràng một cánh quân 20 vạn người không đủ để đánh bại 10 vạn quân tinh nhuệ thủ thành của chúng ta."

Đúng như Athena nói, nguyên tắc công thành nếu tương quan lực lượng như nhau đều là "tam công nhất thủ". Mỗi thành bang của Hy Lạp đều đồn trú ít nhất 10 vạn quân, người La Mã không ngu đến mức chia đều 100 vạn quân thành năm cánh để chính diện tấn công năm thành. Tỷ lệ hai đánh một, xác suất thắng lợi vô cùng thấp.

"Chẳng lẽ số lượng cường giả của chúng áp đảo?" Timos nhướng mày suy đoán.

"Tuyệt đối không thể nào. Trinh sát của chúng ta hoàn toàn nắm được lực lượng của họ, không hề có số lượng cường giả đủ để áp chế quốc gia chúng ta." Athena rất khẳng định.

"Năm cánh quân kia rất có thể chỉ là ngụy trang." Azazel lên tiếng.

"Bọn chúng muốn các thành bang Hy Lạp chia đều và giữ nguyên lực lượng cho đến phút chót." Lucifer gần như nói đồng thời.

"Ồ, Samael, có vẻ như chúng ta lại có cùng suy nghĩ." Azazel tỏ ra phấn khích.

"Hai ngươi nói như vậy... chẳng lẽ..."

Athena trầm ngâm một lúc, nửa giây sau ánh mắt chợt lóe lên:

"Bọn chúng đang đợi truyền tống trận!" Nàng đã hiểu ra vấn đề.

"Truyền tống trận?" Timos kinh hô.

"Chính xác, ngươi phán đoán không tệ đâu." Azazel giơ ngón cái tán thưởng.

"Việc này ta cũng có nghĩ đến, nhưng truyền tống trận, loại thần kỹ pháp môn này, kỳ thực tự cổ chí kim chưa một ai có thể xây dựng trận pháp dịch chuyển được trăm vạn đại quân cùng lúc, hơn nữa tài nguyên hao tổn là cực kỳ khổng lồ." Athena đăm chiêu nói.

Thật vậy, truyền tống trận vẫn là một khái niệm sơ khai của không gian trận pháp, có thể dịch chuyển một vài người đã là kỳ công vượt bậc, tài nguyên cho một lần vận hành cũng không hề nhỏ.

Làm sao có thể thần thông đến mức dịch chuyển cả triệu người một lúc, chuyện này khiến Athena vô cùng đau đầu.

Đột nhiên, ánh mắt Lucifer sáng lên, hắn mở miệng, đồng thời lấy ra một phong mật thư đưa cho Athena: "Ta vừa nhớ ra một chuyện. Chúng ta có một vật quan trọng cần chuyển đến tay ca ca của Venus. Nhưng tình hình hiện tại khó có khả năng tìm được người, ngươi có thể xem qua nó được không?"

"Ân, để ta..." Athena cầm lấy mở ra xem.

Bên trong mật thư chỉ đơn giản khắc những ngôn ngữ khó hiểu, nhưng Athena vừa nhìn, ánh mắt lập tức sáng lên, dường như nàng có thể đọc được nội dung bên trong.

"Ồ... đây là mật ngữ của quân đội Hy Lạp chúng ta, trong đó ghi rõ 'Kế hoạch Thiên Môn - Ngũ Hành Thiên Can Trận'?" Athena có thể đọc được thứ ngôn ngữ này, tuy nhiên gương mặt nàng lộ vẻ mờ mịt, khó hiểu.

Thế nhưng, khi nhìn sang thái độ của Lucifer và Azazel, nàng lại thấy sắc mặt của họ hoàn toàn khác hẳn.

Quả nhiên...

Thiên Môn.

Ngũ Hành Thiên Can Trận!

Nhưng làm sao lại có người biết được thứ này?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!