...
Thanh âm lảng vảng trong đầu Joseph, không thể sai được, chính là thứ nguyên âm hệ pháp thuật.
Là thân ảnh thần bí kia dùng truyền âm thuật nói với hắn.
Thông thường, âm thanh len lỏi bên tai kết hợp cùng cảnh tượng đáng sợ sẽ mang đến cho người ta một loại ám thị sợ hãi cộng hưởng. Nhưng loại pháp sư như Joseph, tuy vẻ ngoài trông phổ thông nhưng ý chí lại được xem là khá quật cường. Hắn dần lấy lại bình tĩnh, ánh mắt trở nên sắc bén, đáp lại:
"Đừng giả thần giả quỷ, ngươi rốt cuộc là thứ gì? Thứ ngươi vừa sử dụng không phải là ma pháp chính thống!"
Tu vi của kẻ kia quả thật đáng sợ, ít nhất phải từ siêu giai ma pháp sư trở lên, lại còn sở hữu những tà thuật khủng bố. Sát khí cường đại cùng khí thế kinh hoàng áp chế khiến người đối mặt dâng lên một trận không rét mà run, cho dù cố gắng không bị nỗi sợ hãi đánh gục thì cũng gần như mất hẳn chiến ý.
Dưới tiếng sấm đùng đùng chói tai, gã đàn ông kia đã hạ xuống mặt đất, chậm rãi tiến về phía hai người. Thân ảnh của hắn lúc này hiện ra rõ ràng trong cơn mưa đục ngầu, một thân áo choàng đen tuyền tựa như một vị tử thần phán quan hắc ám đang đi đến pháp trường để hành quyết tội nhân.
"Vậy là ngươi muốn cầu xin một ân huệ cuối cùng, đó là biết được thân phận của ta?" Giọng hắn có mấy phần âm u lãnh khốc, giống như một vị tử thần chấp pháp không thuộc về thế giới này.
"Dù sao cũng không thoát được, chẳng lẽ ngươi lại hẹp hòi đến mức không cho chúng ta được minh bạch một chút trước khi chết sao?" Joseph nói.
Đưa mắt nhìn kỹ Joseph một lúc, gương mặt của gã đàn ông thần bí cũng có một chút biến hóa, hắn nở một nụ cười đáp lời:
"Sát Thủ Hội không ai có tên thật, ngươi biết cũng chẳng ích gì." Hắn thoải mái nói ra thân phận của mình.
Sát Thủ Hội?
Joseph vừa nghe tới tên của tổ chức này, trong lòng liền giật thót.
Một tổ chức từng là chi nhánh trực thuộc Hắc Ám Hiệp Hội, một thế lực cực kỳ to lớn, cũng thuộc loại đặc thù nhất trong các thế lực ngầm.
Sát thủ đều nhận ủy thác, nhưng khác với thợ săn có thể săn giết yêu ma, truy tìm bảo vật, làm lính đánh thuê... cùng hằng hà sa số các loại nhiệm vụ khác, thì nghề sát thủ chỉ tiếp nhận duy nhất một loại nhiệm vụ, đó chính là giết người!
Mà Sát Thủ Hội lại hoàn toàn không giống với những tổ chức ám sát khác.
Thông thường, sát thủ sẽ không để lại dấu vết đặc trưng, ra tay kín đáo, có thể dàn dựng thành một vụ tai nạn, không để bất kỳ ai truy ra thân phận tổ chức. Nếu bị bắt, họ sẽ dùng cách tự sát để bảo toàn cơ mật.
Nhưng Sát Thủ Hội thì khác, bọn họ trực tiếp sử dụng hắc ma pháp để giết người!
Không che đậy, không giấu diếm, thủ pháp hoàn toàn giống như một lời tuyên bố: "Chúng ta là hung thủ"!
Bọn họ chính là thế lực đã tách ra khỏi Hắc Ma Pháp Hiệp Hội của thế giới ngầm, tự mình thành lập một thế lực riêng biệt. Mỗi một thành viên đều có thể sử dụng tà thuật, cấm thuật, trong đó hắc ma pháp là một trong những kỹ thuật vô cùng nhuần nhuyễn. Người sử dụng hắc ma pháp trên thế giới vô cùng ít ỏi, hầu như đa số đều ở trong tổ chức này.
Việc công khai ra mặt như vậy khiến cho Hiệp hội ma pháp phải liệt Sát Thủ Hội vào danh sách tổ chức nguy hiểm cần phải thanh trừng, thế nhưng qua một thời gian dài cũng không thể nào bắt được bọn họ. Lực lượng lớn mạnh, xuất quỷ nhập thần cộng thêm cách làm coi trời bằng vung kia càng tạo nên tiếng tăm và địa vị không nhỏ trong thế giới ngầm, khiến cho càng có nhiều kẻ tìm đến thuê bọn họ làm những chuyện không sạch sẽ, tất nhiên cái giá là không hề nhỏ.
"Chúng ta trước nay nước sông không phạm nước giếng, tại sao ngươi phải giết chúng ta?" Joseph hỏi.
"Giết người đối với chúng ta chỉ là một thương vụ giao dịch, kẻ đi giết hay kẻ bị giết đều không cần phải biết lý do." Gã sát thủ lạnh lùng cười nói.
"Hừ, chỉ bằng một mình ngươi mà có thể giết được ta sao?" Giọng điệu của Joseph đột ngột thay đổi, trên mặt bỗng nổi lên những đường gân xanh vặn vẹo.
Con ngươi đen của hắn dần biến ảo, trong chốc lát đã chuyển thành màu huyết hồng, cơ thể tỏa ra từng luồng trọc khí lượn lờ, ánh mắt dần trở nên vô hồn như chưa từng tồn tại sự sống.
"Ồ? Có chút thú vị!"
Gã sát thủ nhìn thấy cảnh tượng này nhưng không hề lộ ra một tia kinh ngạc nào, ngược lại còn nhếch mép cười.
Khí tức này, rõ ràng không thuộc về nhân loại.
Dồn những kẻ này vào đường cùng, dĩ nhiên chúng sẽ bộc lộ ra tất cả.
"Joseph, ngươi không được làm thế!" Bất thình lình, nữ tử bên cạnh Joseph thất thanh kêu lên.
"Roana, nếu không làm gì chúng ta cũng sẽ chết, ngươi mặc kệ ta, chạy đi!" Joseph dùng giọng điệu dường như rất xem trọng người phụ nữ tên Roana này.
Suy cho cùng, Joseph không ngu ngốc đến mức tự cho rằng mình có thể dùng phương pháp thông thường để chống lại tên kia. Nhưng muốn có cơ hội cầm chân gã sát thủ để Roana có thể chạy thoát, hắn đành phải lật bài ngửa, không cần ẩn giấu nữa.
Chỉ là, lật bài ngửa liệu có thật sự đảo ngược được tình thế?
"Độc, trong mưa có độc!" Roana hớt hải hét lên, dường như sợ hắn không nghe thấy.
Roana nhận ra những đồng bọn trước đó giống như đã trúng phải một loại độc tố ăn mòn, mà cơn mưa lúc này lại đục ngầu một cách bất thường. Nàng suy đoán kẻ này có thể sử dụng pháp môn dùng độc, lại có thể dùng cơn mưa làm trung gian để phát tán, một thứ vũ khí vô hình.
Chỉ là nàng vẫn không hiểu... nếu mưa có độc, vì sao cả hai người bọn họ lại bình an vô sự cho đến bây giờ.
Chẳng lẽ nói, hắn đang chơi đùa bọn họ sao?
"Ngươi phán đoán chính xác, độc là do ta bố trí, nhưng khi các ngươi ở dưới màn mưa này mà không làm gì thì sẽ bình an vô sự. Chỉ cần các ngươi khống chế và phóng thích bất kỳ ma pháp hay yêu thuật nào, những ngàn vạn độc trùng nhỏ bé này sẽ thẩm thấu vào da thịt, cắn nuốt cốt tủy khiến nó mục rữa từ bên trong. Cho nên, sống hay chết đều do các ngươi tự mình định đoạt, không phải ta." Nhìn ánh mắt sợ hãi của Roana, gã sát thủ dường như đọc được nội tâm của nàng, liền nở nụ cười châm chọc.
Roana nghe đến đây, nhất thời sợ đến tim đập loạn xạ, nước mắt tuôn ra không kìm được, nàng ngã quỵ xuống. Nếu như lúc nãy nàng ngăn Joseph chậm một chút thì hiện tại muốn hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.
"Roana, đừng khóc, ta sẽ... bảo vệ ngươi!"
Lời nói của Joseph ngắt quãng, những lời kia chẳng qua cũng chỉ là để an ủi Roana. Lúc này hắn hoàn toàn vô lực, ý chí sinh tồn gần như tiêu tan, chỉ có thể quỳ xuống ôm lấy nàng, chờ đợi tử thần đến lấy đi tính mạng của họ.
"Các ngươi muốn sống sao?" Đột nhiên, nét mặt gã sát thủ thay đổi, nói ra một câu không ai ngờ tới.
Vừa rồi hắn còn bảo rằng giết người không cần lý do, hiện tại lại đưa ra đề nghị để bọn họ được sống?
Joseph ngẩn ra không hiểu gì cả, Roana với gương mặt ướt nhẹp không phân biệt được đâu là nước mắt đâu là nước mưa cũng đồng dạng ngây người. Nàng sợ hãi thì có sợ hãi, nhưng khi nghe những lời này, trong mắt như có một tia hy vọng nhỏ nhoi sáng lên, tựa hồ như đang nhìn thấy một cánh cửa cầu sinh le lói giữa địa ngục tối tăm. Nàng biết rõ sẽ có điều kiện nhưng không hề do dự, liền vội vàng gật đầu lia lịa.
"Vậy thì nói ra toàn bộ sự thật các ngươi biết, ta muốn biết tung tích của một vài người."
.......
.......
Trung Hy Lạp, thành Corinth.
Thời điểm này đã là cuối xuân, khí hậu miền trung Hy Lạp càng thêm nóng ấm, gió tây rít gào thi thoảng mang theo luồng nhiệt khí quét qua, thổi về những cơn gió nóng nảy, bao phủ khắp thành thị nơi đây.
Lucifer và Venus sau ba ngày cuối cùng cũng đến được lãnh thổ Hy Lạp, điểm dừng chân đầu tiên của họ chính là Corinth.
"Từ đây đến Thành Lạc Nhật còn một quãng đường khá dài, chúng ta đến nơi này trước. Ta nghe tin tức tỷ tỷ đang ở đây, vừa vặn cũng muốn gặp lại nàng." Venus tâm tình vui vẻ.
"Tỷ tỷ? Ta chưa bao giờ nghe nói ngươi còn có một người tỷ muội." Lucifer nói.
"À... chúng ta không phải ruột thịt, nàng là tỷ tỷ kết nghĩa của ta, tên là Athena."
"Athena? Nữ thần Bạch ma pháp của Hy Lạp?"
"Ngươi biết nàng?"
"Đã quên ta là ai sao?" Lucifer nhếch miệng xem thường, là người chưởng quản nhân gian, chẳng lẽ cường giả trong nhân loại mà hắn lại không biết.
"Ta thấy ngươi không có hứng thú với phụ nữ, nên ta đoán ngươi không biết nàng."
"Ngươi..."
Venus cười cợt trêu chọc Lucifer, dù sao đi một quãng đường dài cũng không mệt nhọc bao nhiêu, chỉ là có chút nhàm chán. Nàng vừa đi vừa rôm rả bắt chuyện không ngừng nghỉ để giết thời gian. Quả nhiên, cảm giác rất nhanh đã đến sở chỉ huy thành Corinth.
Đây là một tòa thành trì lâu đời, đã từng đi qua không ít triều đại, cũng đồng thời trải qua nhiều phen chiến loạn thăng trầm. Tuy hiện tại vẫn nhỏ bé, nhưng tốc độ phát triển lại hoàn toàn tỷ lệ nghịch với quy mô, cảm giác còn phồn vinh hơn cả Acropolis đương thời.
Sở chỉ huy Thành Corinth là một tòa nhà nằm bên trong một trang viên rộng lớn, diện tích tòa nhà cũng không nhỏ, đỉnh chóp mái vòm vô cùng lộng lẫy nguy nga, giống như nơi ở của hoàng thân quốc thích. Khắp mọi nơi đều có các quân pháp sư tinh nhuệ bảo vệ vô cùng cẩn mật.
Hai người vừa bước chân đến cửa lớn của trang viên, một người đàn ông trạc tứ tuần, khuôn mặt trông có vẻ từng trải sương gió, đã đứng sẵn ở đó chờ đợi từ lúc nào. Hắn mặc trên người chiếc áo vải hình vòng cung dài màu tím than, toát lên phong thái quý tộc mà giản dị.
"Hai vị đường xa mệt mỏi, xin mời vào khách sảnh nghỉ ngơi. Athena đại nhân vừa vặn cũng đang làm khách ở nơi này, nàng hẳn sẽ rất vui khi gặp lại các vị." Vừa nhìn thấy Lucifer và Venus, hắn đã cung kính làm động tác lễ độ chào hỏi.
"Ân, thành chủ đích thân ra đón tiếp thế này thật ngại quá, đã phiền ngài rồi!"
Venus dường như khá quen thuộc với nơi này, nàng hướng Lucifer gật đầu một cái, ý bảo hắn cũng có thể đi vào.
"Hắn là Timos, thành chủ thành Corinth, cũng là một trong ngũ đại thành chủ của Hy Lạp." Venus nói với Lucifer.
"Thành chủ? Nhưng hắn vừa gọi Athena là đại nhân, chẳng lẽ nàng là..."
"Đúng vậy, gần đây các thành bang đã thành lập một khối liên minh chống lại sự xâm lấn của các đế quốc bên ngoài, nàng được chọn trở thành thủ lĩnh của bọn họ." Venus giải thích.
Lucifer gật đầu, cũng không hỏi thêm gì, tiếp tục cùng Venus đi vào bên trong.
Nơi đây kỳ thực rất rộng lớn và phô trương, nhưng nổi bật nhất không phải tòa nhà nguy nga tráng lệ, mà là một góc vườn hoa nhài.
Hai người song hành đi về phía khách sảnh, đột nhiên Venus phát hiện điều gì đó, vội vàng lôi kéo Lucifer về phía mảnh vườn hoa kia.
Cả hai nhìn thấy một nữ tử cao gầy, dáng vẻ mảnh mai thục nữ đang đứng trên lối mòn trong hoa viên.
Mái tóc dài màu tím nổi bật càng tôn lên bộ váy dài màu trắng thướt tha. Một bên vai để hở ra làn da trắng ngần quyến rũ, đôi mắt xanh ngọc sáng trong như thiên thần cùng đôi môi mấp máy như đang khẽ mỉm cười với cảnh sắc thiên nhiên, chỉ là nụ cười kia có man mác nét buồn.
Lucifer hướng ánh nhìn về phía nữ tử, đôi mắt dù đang hứng lấy ánh nắng chói chang nhưng vẫn nhìn thấy rõ ràng.
Dung nhan tuyệt thế mỹ lệ của người phụ nữ dần hiện lên dưới ánh mặt trời rực rỡ, khiến cả hoa viên tựa hồ như biến thành một giấc mộng ảo. Sắc hoa hòa hợp cùng mỹ nhân, thật giống như thiên đường kỳ cảnh xuất hiện trong giấc mơ của mọi người.
So về dung mạo, nàng không hề thua kém Venus, bởi vì khí chất của hai người hoàn toàn khác biệt. Venus toát lên vẻ yêu mị, nhu hòa và đáng yêu của phái nữ được phát huy đến cực hạn, khiến mọi nam nhân tiếp xúc đều như trúng phải độc dược, không thể tự chủ mà ngã gục.
Nhưng Athena thì khác, nàng sở hữu một khí chất mạnh mẽ thoát tục, ánh mắt sáng như sao toát lên vẻ anh minh thông thái của bậc quân vương nữ thần.
Bất kỳ nam nhân nào đứng trước mặt nàng, chưa cần quan tâm đến dung mạo tuyệt mỹ, chỉ riêng khí thế lẫm liệt, anh vũ bất phàm tỏa ra cũng đủ khiến nam nhân thiên hạ phải tự ti, chỉ dám ngước nhìn mà không dám với tới.
"Athena, ngươi khỏe không?" Venus nhìn thấy Athena, nở một nụ cười vui mừng, nàng bước nhanh về phía trước. Lucifer thì không muốn làm phiền hai tỷ muội họ tương ngộ nên không đi theo.
"A, Venus, ngươi về từ lúc nào?" Athena cũng nhận ra nàng, khí chất nữ thần cao quý vừa rồi như có như không tan biến, cùng với thanh âm rõ ràng, êm dịu lúc này tạo cho người đối diện cảm giác thân thuộc, dễ gần.
"Ta vừa mới đến thôi, ngươi không về Acropolis lại có hứng thú ở đây ngắm hoa nhài sao?"
"Ân, ta vẫn còn một số công vụ cần giải quyết, tạm thời chưa về được." Athena vừa nói, ánh mắt lập tức rơi vào Lucifer đang đứng ở phía sau. Nàng phát hiện Venus đến đây cùng người kia, cũng nhận ra mối quan hệ của cả hai không hề đơn giản.
"Chậc, đi du ngoạn một thời gian mà đã dắt theo nhân tình về nhà, lại còn rất đẹp trai phong độ, khí khái bất phàm a!" Athena giờ phút này bỗng hóa thành một nữ tử tràn đầy sức sống, nhiệt tình hỏi han.
"Ha ha, hắn là Lu... là Samael, một cường giả pháp sư. Trên đường đi cũng trải qua không ít vấn đề, hắn đã giúp đỡ ta rất nhiều." Venus cười đáp, đồng thời quay đầu lại nói với Lucifer ở phía sau, "Đây là Athena, tỷ tỷ mà ta đã kể với ngươi."
Lucifer miễn cưỡng gật đầu một cái.
Hắn có chút gượng gạo không phải vì không muốn giao thiệp, mà là hắn nhìn ra được ánh mắt của Athena đang tò mò về quan hệ giữa hắn và Venus.
"Vị đại ca này, hẳn là tình nhân của Venus, rất hân hạnh được biết ngươi." Athena không đợi Lucifer chủ động đã nhanh chóng tiến đến, thân thiện nói.
Lucifer hơi ngẩn người, cô nương này cũng thẳng thắn quá rồi. Rốt cuộc hắn cũng chào lại, cười khổ đáp: "Ngươi đừng hiểu lầm, chúng ta không phải..."
"Ồ, ta có thể nhìn ra được mà, hiện tại là chưa phải!" Athena vẫn tự nhiên gật gù, đồng thời cố ý nhấn mạnh chữ 'chưa', ý vị đầy sâu xa.
Nhìn thấy Lucifer có chút không biết nói thế nào, Venus liền chen ngang, có chút bất đắc dĩ:
"Athena, ngươi đừng trêu chúng ta nữa có được không?"
"Ngươi khẩn trương cái gì, nếu như chưa phải, thì coi như là ta... gọi trước vậy."
Lucifer nghe hai người họ đối đáp, khóe miệng giật giật, nhưng cũng không biết phải giải thích thế nào, đành phải im lặng coi như không nghe thấy.
Lúc này hắn đã hiểu vì sao hai người họ lại có thể trở thành tỷ muội rồi.
"Thôi được rồi, ta không đùa nữa, hai người đi đường xa hẳn cũng đã mệt mỏi, ta sẽ bố trí cho các ngươi nghỉ ngơi." Athena trong một thoáng trở về hình tượng kiêu sa nữ thần, lời lẽ trang trọng.
"Làm phiền ngươi!"
.....
⟡ Thiên Lôi Trúc — Nơi hội tụ dịch giả AI ⟡