...
Tất cả mọi người đều ngước nhìn lên bầu trời, ai nấy đều cảm thấy một áp lực vô hình khiến hô hấp như ngưng trệ.
Toàn bộ quân pháp sư, bất luận là binh sĩ hay tướng lĩnh, trên tường thành hay dưới mặt đất, tất cả đều đưa mắt hướng về trời cao đang bị bao trùm bởi một ngôi sao năm cánh khổng lồ.
Năm cột sáng với năm màu sắc riêng biệt, từ trên thiên không chiếu thẳng xuống đại địa, sau đó nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.
Ánh sáng bàng bạc loé lên rồi chợt tắt chỉ trong vài giây.
Từ khắp các hướng, thành Corinth đột nhiên tràn ngập bóng người, mỗi cánh quân từ năm hướng đều có quân số xấp xỉ 20 vạn, tổng cộng là 100 vạn đại quân không biết từ đâu hiện thân.
Đông đảo quân pháp sư, vận trang phục đỏ thẫm, sát khí lẫm liệt, khí thế bàng bạc, tràn ngập khắp thành Corinth.
Đại quân vừa xuất hiện, vô số tinh đồ, tinh tọa lấp lánh đã cấp tốc được phác họa.
Không đợi các tuyến phòng thủ của thành Corinth nhận ra điều gì, một trăm vạn đại quân đồng loạt tấn công, phóng ra từng tầng lớp ma pháp.
"Oanh! Oanh! Oanh!"
Ma pháp oanh tạc như mưa tuôn thác đổ, cảnh tượng một trăm vạn người cùng lúc phóng thích ma pháp khủng bố đến nhường nào. Có thể thấy được thành Corinth nhỏ bé ra sao dưới quần thể ma pháp dày đặc kia.
Tường thành rung chuyển, nứt vỡ, cổng thành gần như tan nát. Binh sĩ Hy Lạp phòng thủ ở các hướng dường như không kịp trở tay, tử thương vô số, phải rút lui sâu vào phòng tuyến bên trong thành.
Thành Corinth vững vàng mấy mươi năm, giờ đây đã hoàn toàn lâm vào tử cục.
...
Trên Thiên Hỏa Đài trung ương.
"Ha ha ha, tốt, tốt lắm! Tất cả đều nằm trong kế hoạch của ta, đại quân sẽ nhanh chóng hạ thành, thẳng tiến về Acropolis." Đứng trên đài cao quan sát, Timos không thể ngừng cười, nụ cười của gã đã trở nên vặn vẹo đến dị dạng.
Ngũ Hành Thiên Can Trận triển khai thành công, thành Corinth đáng tự hào ngày hôm nay sẽ bị chọc thủng, Acropolis cũng sẽ sớm sụp đổ, các thành bang còn lại rồi cũng sẽ bị chinh phục, bá nghiệp cuối cùng sẽ hoàn thành.
"Ta phải công nhận một điều, ngươi là một nhà quân sự, một điệp viên tình báo xuất sắc." Azazel vẫn bình thản cất lời.
"Ha ha ha ha ha!"
Timos lại không nhịn được mà cười lớn, cười đến chảy cả nước mắt. Phải, chính là hắn đã lao tâm khổ tứ, nhẫn nhục mười mấy năm trời để leo lên vị trí này, giờ đây sứ mệnh đã sắp hoàn thành.
"Trí tuệ của ngươi không thấp, ta thật sự có chút ngưỡng mộ, nhưng phát hiện ra bây giờ thì đã quá muộn rồi. Athena và các ngươi quá ngây thơ, thật sự nghĩ rằng chúng ta sẽ tấn công thành Lạc Nhật sao? 'Không thành kế' thì có tác dụng gì chứ? Đại quân của chúng ta hôm nay sẽ bằng mọi giá nuốt chửng tòa thành này, sẽ san bằng quốc thổ của các ngươi." Timos đắc ý nhìn về phía Athena vẫn lặng lẽ đứng trên tường thành cao vút.
Một trăm vạn đại quân có thể đồng thời thuận lợi tập kích thành Corinth, điều này không chỉ nhờ sự bá đạo của Ngũ Hành Thiên Can Trận, mà còn có công lớn của Timos, điệp viên La Mã đã nằm vùng bấy lâu nay.
Nụ cười trên mặt Timos không hề biến mất, kế hoạch này của hắn và hoàng đế Cesar ở nơi xa vạn dặm thực sự quá hoàn hảo.
Cesar biết sứ giả Janus là điệp viên của người Hy Lạp. Nhưng nếu Hy Lạp có điệp viên, hà cớ gì người La Mã lại không có?
Cesar dùng một Paros làm nội ứng, để hắn với tư cách thành chủ thành Lạc Nhật bắt giữ vị sứ giả kia, vừa có thể dựa vào đó lấy cớ xé bỏ hiệp ước đình chiến, vừa trừ khử nội gián của kẻ địch, đồng thời dương đông kích tây, khiến người Hy Lạp lầm tưởng rằng thành Lạc Nhật sẽ bị công chiếm. Đúng là một mũi tên trúng ba đích.
Nội ứng bên trong, ngoại hợp phía ngoài, 100 vạn đại quân chia thành năm phần, vừa che mắt kẻ địch vừa chờ đợi gián điệp hoàn thành bố trí đại trận truyền tống, đồng thời nắm chính xác thành bang nào có lực lượng phòng vệ yếu nhất.
Vấn đề chỉ còn là thời gian, 10 vạn quân phòng thủ ở Corinth chắc chắn sẽ bị 100 vạn quân La Mã giẫm thành bụi phấn, làm bàn đạp tiến về Acropolis.
Acropolis là gì? Là trái tim, là xương sống của Hy Lạp. Ở đó có tiểu hoàng đế, có các đại thần rường cột quốc gia, có vô số thường dân bách tính.
Nếu thành Acropolis bị hạ, hoàng thân quốc thích và dân chúng Hy Lạp sẽ bị bắt, bị giết, căn cơ của đế quốc Hy Lạp sẽ tiêu vong. Quân đoàn ở các thành bang khác sĩ khí sẽ nhanh chóng sụp đổ, họ mất vua như rắn mất đầu, người thân bị bắt làm con tin sẽ khiến họ tan rã ý chí chiến đấu.
Quan trọng nhất, ngày hôm nay Acropolis hoàn toàn không đề phòng, mấy chục vạn Trấn Quốc Quân Hy Lạp còn đang đóng quân ở phía tây bắc, chờ đợi quân địch sa lưới, chỉ còn lại mấy trăm vạn thường dân cùng một số ít cấm quân bảo vệ hoàng cung. Nếu như tên nội gian có thể thành công cắm Ngũ Hành Kỳ ở đó, hậu quả thật không thể lường được, rất may là việc đó đã không xảy ra.
Từ Thebes và thành Lạc Nhật trở về Acropolis xa hơn nhiều so với từ Corinth. Trấn Quốc Quân muốn quay về Acropolis cần ít nhất ba ngày. Mà 100 vạn đại quân La Mã ở đây chỉ cần chưa tới một ngày là có thể đánh đến nơi.
Thành Corinth là con đường ngắn nhất dẫn đến Acropolis trong số ngũ đại thành bang. Chỉ cần đánh hạ Corinth là Acropolis sẽ nằm dưới gót chân người La Mã, mặc cho bọn họ tùy ý giày xéo.
Một trong số những may mắn hiếm hoi là mấy chục vạn dân thường trong thành Corinth đã được di tản trước khi đại chiến nổ ra, chỉ còn lại vẻn vẹn mấy vạn quân pháp sư thề quyết tử thủ thành Corinth đợi chờ viện quân, cho dù hi vọng trụ được trước 100 vạn đại quân đó thật sự mỏng manh như bong bóng xà phòng.
Đại quân La Mã lít nha lít nhít từ năm hướng xung phong. Lần này không chỉ có bộ binh mà ở hướng chính diện phía tây còn có cả kỵ binh cưỡi trên lưng những yêu thú tọa kỵ. Mặc dù chúng không có sức chiến đấu mạnh mẽ nhưng lợi thế về tốc độ, giúp các pháp sư hệ Không Gian tiết kiệm ma năng là điều không thể bàn cãi.
Người La Mã dùng tốc độ nhanh chóng phác họa ra các loại ma pháp sở trường mạnh nhất, cực kỳ thống nhất và thành thạo. Điều này cho thấy bọn họ không muốn dây dưa kéo dài, mà muốn tốc chiến tốc thắng đánh sụp thành Corinth.
Chỉ là không hiểu vì sao mấy vạn quân ít ỏi của người Hy Lạp lại không hề lộ ra vẻ sợ hãi, mà cực kỳ anh dũng đánh trả. Cho dù là trăm vạn đại quân bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt, tiếng la hét dậy đất vang trời, hay những đợt tấn công như vũ bão... cũng chẳng thể khiến bọn họ suy giảm chút nào chiến ý, quyết tử thủ đến người cuối cùng.
"Ầm ầm ầm ầm ầm!"
"Đông đông đông đông!"
Ngàn vạn quần pháp, điệp pháp được triển khai. Khắp nơi từ trong ra ngoài thành bụi đất mù mịt, mưa máu gió tanh nhuộm đỏ cả một vùng trời, máu thịt văng tung tóe, tiếng hô thúc quân cùng tiếng la hét thê thảm hòa trộn vào nhau không dứt.
Bất luận là đại địa hay tường thành dày đặc đều bị oanh tạc thành những vết nứt, lỗ thủng cực kỳ đáng sợ. Từng đợt công kích nối tiếp nhau không có nửa điểm ngừng nghỉ. Bên phía quân La Mã có mấy ngàn người tử vong, mà bên Hy Lạp thiệt hại còn nặng nề hơn. Dù có tường thành kiên cố cùng quyết tâm phòng ngự nhưng lực lượng quá chênh lệch, thương vong nặng nề là không thể tránh khỏi.
"Vù vù vù vù vù!"
Ma pháp liên hoàn phóng thích như mưa tuôn thác đổ. Phạm vi chiến đấu bao trùm chiến trường cỡ này là không thể né tránh, chỉ có thể lấy cứng đối cứng, dựa vào thực lực và số lượng của hai bên. Chỉ là ngay lúc này, thực lực tuyệt đối lại chính là... số lượng.
Thế trận cực kỳ hỗn loạn, thi thể ngày một chất chồng, máu chảy thành sông nhuộm đỏ cả một góc thành, mùi máu tanh, mùi thi thể cháy khét khiến người ta buồn nôn. Chỉ có những binh sĩ đã hòa mình vào chiến trường là trở nên điên cuồng khát máu. Càng ngửi thấy mùi máu tanh, sát khí càng khuếch đại nặng nề.
Trên vị trí trung ương của tường thành cao hai ba trăm mét, một nữ tử trong bộ váy dài trắng muốt, bó sát tôn lên vóc dáng yêu kiều chuẩn mực. Thế nhưng hôm nay, nàng lại đeo một tấm mạng che gần hết gương mặt, chỉ lộ ra đôi mắt xinh đẹp mà sắc như dao, vừa có thể làm say lòng người, lại vừa có thể đoạt đi linh hồn.
Nàng đứng tại chỗ, từ đầu đến giờ không hề điều khiển bất kỳ nguyên tố nào, chỉ lặng lẽ quan sát, đồng thời để cho một vị phó thành chủ khác chỉ huy quân đội thủ thành. Nhìn mấy vạn quân La Mã như thủy triều đỏ điên cuồng xông lên, nhìn quân pháp sư hai bên không ngừng ngã xuống vô cùng thê thảm, nhưng nàng vẫn không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Đây chính là chiến tranh, đây chính là chiến trường, là mồ chôn của bất kỳ ai tham dự.
Bên trong 10 vạn quân co cụm, có một nam nhân khoác quân phục của binh sĩ cấp thấp, lặng lẽ kéo thấp mũ giáp, hòa vào quân đoàn Corinth nghênh đón địch.
Hắn là Lucifer.
Vốn dĩ Azazel đã bảo hắn đến Nafplio, không hiểu vì sao giờ này hắn vẫn còn ở đây.
Hơn nữa, hắn đang âm thầm ra tay giúp đỡ quân đội Hy Lạp.
Nhưng đây là chiến tranh, một thiên sứ tuyệt đối không thể trực tiếp tham gia.
Từ xưa đến nay, các thiên sứ muốn nhúng tay vào chuyện nhân gian đều phải dùng thân phận khác hoặc gián tiếp thao túng. Những kẻ ở Thiên Quốc tầng cao sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng tuyệt đối không được để bại lộ thân phận, càng không được trực tiếp tham gia chiến tranh hay sử dụng sức mạnh vượt ngưỡng Cấm Chú.
Trên thế giới này, nơi nào có con người, nơi đó có mâu thuẫn, có đấu tranh vì lợi ích và giai cấp. Lucifer trước nay chưa từng thích chiến tranh của nhân loại. Nếu bắt buộc phải chiến tranh, thì nên hướng về yêu ma mà chiến, như chính Thiên Phụ của hắn ngày trước đã từng làm.
Hắn cũng muốn hòa bình, muốn loài người không còn vì lợi ích cá nhân mà chém giết lẫn nhau, muốn người con gái mình thầm quan tâm có thể sống một đời bình yên.
Nhưng kinh qua sự tàn nhẫn của thế giới này, Lucifer chợt nhận ra, muốn có được hòa bình, chỉ có thể dùng chiến tranh để đoạt lấy.
Với những kẻ có dã tâm bành trướng, không thể dùng đàm phán hay cầu xin đình chiến. Vài năm, chục năm hay hàng thế kỷ cũng không thay đổi được bản chất tham lam vô tận của chúng.
Trên đời này không ai cho không ai thứ gì. Ngươi thua trận, ngươi là nô lệ. Nhưng ngươi cúi đầu để kẻ khác bảo hộ, ngươi cũng là nô lệ.
Chỉ có chân chính mạnh mẽ, tự lực tự cường mới có thể thịnh thế trường tồn.
Đứng trầm ngâm trong giây lát, Lucifer rốt cục hành động.
Hắn không dùng phương pháp thô bạo để trực diện công kích. Sức mạnh của hắn vốn dĩ thiên hạ vô song, một đòn toàn lực của hắn hoàn toàn đủ sức thổi bay 100 vạn đại quân ra khỏi lãnh thổ Hy Lạp.
Nhưng hắn không ngu ngốc đến mức vi phạm lời thề của một thiên sứ khi cục diện vẫn có thể kiểm soát được.
Có lẽ ma pháp cao giai trở xuống của hắn có thể giết mấy chục, mấy trăm người, nhưng với trăm vạn đại quân kia thì chẳng khác nào muối bỏ bể.
Lúc này, mấy vạn kỵ binh pháp sư tiên phong của La Mã được bộ binh phía sau yểm trợ đã xuyên qua tường thành, bắt đầu mở đường cho đại quân thâm nhập vào bên trong. Bọn họ cứ thế cưỡi trên lưng các loại yêu thú, số lượng như thủy triều không ngừng xung phong về phía trước.
Nhưng mà...
Đột nhiên, mấy con chiến ngưu, chiến mã đang lao nhanh bỗng khựng lại, theo quán tính ngã khuỵu xuống đất. Những yêu ma được thuần hóa này tuy không có sức tấn công mạnh mẽ, nhưng chúng sẽ không bao giờ nao núng mà dừng lại trước ma pháp công kích. Vậy mà bây giờ, chúng đột nhiên sợ hãi thứ gì đó mà giật mình thắng gấp.
Đang phi với tốc độ cao, phía sau cũng là một nhánh kỵ binh đang lao tới với tốc độ không kém. Sự cố đột ngột khiến các kỵ binh không kịp điều khiển tọa kỵ dừng lại, nhất thời đâm sầm vào đội tiên phong phía trước. Lại một nhánh phía sau nữa nối tiếp đâm vào, tạo thành hiệu ứng domino, gây ra một mớ hỗn loạn không thể tả xiết.
Dường như các binh sĩ Hy Lạp đã nhanh chóng nắm bắt thời cơ. Tuy không biết vì sao đám yêu thú đột nhiên dừng lại khiến hàng ngũ của địch bị rối loạn, nhưng các vị thống lĩnh kinh nghiệm sa trường dày dạn không thể bỏ qua cơ hội trời cho này.
"Vù vù vù!"
Sau hiệu lệnh của các vị thống lĩnh, bên trong thành lục tục xuất hiện mấy nghìn người, bàn tay họ lấp lánh ánh sáng đủ màu sắc, nhanh như chớp bay về phía đám người La Mã còn chưa kịp ổn định đội hình.
"Oanh! Oanh! Oanh!"
Hàng trăm tiếng nổ vang trời, mấy ngàn kỵ binh tiên phong của đại quân La Mã không kịp trở tay. Kẻ thì bị thiêu cháy, người thì tứ chi đứt lìa, thậm chí chỉ còn lại vụn xương cùng huyết nhục. Ngay cả yêu thú tọa kỵ cũng chung số phận, gần hai phần ba số kỵ binh tiên phong bị tiêu diệt hoàn toàn.
Các tướng sĩ quân La Mã trợn mắt há mồm. Năm cánh quân bao vây, chỉ duy nhất cánh quân ở chính diện cổng thành là có kỵ binh mở đường để đẩy nhanh tốc độ phá thành. Nhưng không biết vì sao vừa vào thành đã đột nhiên rối loạn như mớ bòng bong. Quân đoàn kỵ binh hoàn toàn bị tê liệt, ý định đánh nhanh thắng nhanh nhất thời bị gián đoạn.
Nhưng người La Mã không hổ là người La Mã, bọn họ hoàn toàn không hề nao núng trước thiệt hại đầu tiên. Nếu không đánh nhanh được thì... gặm nhấm. Các tướng lĩnh chỉ huy nhanh chóng ổn định đội hình, lạnh lùng bước qua xác của đoàn quân vừa tử trận, bộ binh bắt đầu xông lên. Số kỵ binh còn lại không xung phong nữa mà đi cùng bộ binh để yểm trợ.
Lucifer hòa vào đám quân pháp sư đang lập thế trận phòng thủ. Hắn lặng lẽ chọn vị trí thích hợp, phóng ra ma pháp bảo hộ quân lính, chống đỡ một số đòn công kích mạnh mẽ, thỉnh thoảng lại đáp trả bằng một chiêu cực kỳ uy lực gây nhiều thiệt hại, sau đó lại lẫn vào đám đông.
Với bản lĩnh của Lucifer, việc bị thương trong cuộc chiến loạn này là điều không thể. Tuy nhiên, hắn cũng chỉ có thể sử dụng lực lượng công kích vừa phải, nếu gây ra động tĩnh quá lớn nhất định sẽ thu hút cường giả đối phương, càng dễ bị lộ thân phận.
Nhờ có Lucifer âm thầm quấy nhiễu, làm chậm bước tiến của kẻ địch, 10 vạn quân Hy Lạp mới không đến mức toàn quân bị diệt.
Cuộc tập kích chỉ kéo dài mấy tiếng đồng hồ, thực lực rõ ràng quá cách biệt. Lucifer dù mạnh mẽ đến đâu, nếu không thể tung ra sức mạnh chân chính cũng chỉ có thể kéo dài thời gian. Mười vạn quân thủ thành đối đầu 100 vạn quân tấn công, chênh lệch gấp mười lần. Hơn nữa, Ngũ Hành Thiên Can Trận kia dường như mang đến cho quân La Mã một loại sức mạnh chúc phúc, khiến sức chiến đấu tăng lên rất nhiều. Cho dù là những cường giả siêu giai mạnh mẽ bên trong thành Corinth cũng chật vật không chịu nổi, bị bức lui về phía sau. Athena cũng đã hoàn toàn biến mất, nơi nàng từng đứng trên tường thành, từ lúc nào đã chỉ còn lại những thi thể chồng chất.
Thành Corinth lúc này chỉ toàn là xác người, tử khí nặng nề tràn ngập, đầu người, tứ chi vương vãi khắp nơi. Quân Hy Lạp đã hy sinh hơn quá nửa. Số còn lại lùi sâu vào bên trong tiếp tục tử thủ. Bọn họ biết lực lượng quá chênh lệch, cuối cùng cũng sẽ thất thủ, bị chôn thây trong tòa thành này.
Thế nhưng, trong năm vạn quân Hy Lạp còn sống sót, không một ai lùi bước!
Đại quân La Mã lúc này đã hoàn toàn tràn vào bên trong thành Corinth, chuẩn bị tiến vào đồ sát năm vạn quyết tử quân cuối cùng.
...