...
Hàng chục vạn quân La Mã khí thế ngút trời, dòng người cuồn cuộn như hồng thủy, ma pháp oanh tạc tựa bão táp, không ngừng tiến sâu vào thành Corinth.
Cục diện trận chiến dường như đã ngã ngũ, quân Hy Lạp co cụm bên trong chẳng qua chỉ là đang kéo dài chút hơi tàn.
Ánh rạng đông chớm nở, báo hiệu cho một chiến thắng huy hoàng sắp đến.
Chỉ là đúng lúc này, không gian đột ngột trở nên ảm đạm lạ thường, sắc trời cũng hóa âm u, băng giá.
Trời sắp mưa sao?
Không, không phải!
Là sương mù!
Khi nãy trời vẫn còn tờ mờ sáng, bình minh chưa hoàn toàn ló dạng, xung quanh chỉ là những mảng tối âm u trong cánh rừng rậm nên không ai để ý.
Nhưng lúc này, thái dương đã xuất hiện, những tia nắng ban mai bắt đầu soi rọi khắp nơi. Và khi màn đêm tưởng chừng đã bị thay thế, những thứ vốn ẩn mình trong bóng tối cũng bắt đầu lộ diện.
Bốn phía xung quanh thành Corinth về cơ bản đều giữ lại gần như toàn bộ vẻ nguyên sơ, bao gồm những ngọn đồi bị rừng cây bạt ngàn bao phủ. Thế rồi, những làn sương đen kịt, dày đặc bao trùm một khoảng rừng rộng lớn bắt đầu lan tỏa, dần dần vây lấy thành Corinth, mang lại cảm giác như một tòa tà trận dị đoan nào đó vừa giáng thế.
Từ bên trong sương mù, vô số bóng người trong trang phục quân pháp sư Hy Lạp lần lượt bước ra.
Bọn họ hành động như đã được hiệp đồng từ trước, nhanh chóng dàn thành thế trận bao vây, tụ tập bên ngoài thành Corinth.
Một vạn... mười vạn... ba mươi vạn... tám mươi vạn!
Tổng cộng tám mươi vạn người, thần không biết, quỷ không hay chui ra từ trong bóng tối của rừng rậm. Làn sương mù màu đen kia dường như đã được bố trí từ trước để che giấu sự hiện diện của họ, chứng tỏ họ đã mai phục tại đây từ rất lâu.
60 vạn Trấn Quốc quân Acropolis.
20 vạn quân Argos và Sparta.
Tất cả là 80 vạn đại quân, cộng thêm 20 vạn quân của Thebes và thành Lạc Nhật cũng đang trên đường tới.
...
Đại quân La Mã tiến vào bên trong thành Corinth, phát hiện năm vạn quân Hy Lạp bị vây khốn bên trong không còn ẩn nấp nữa mà điên cuồng bắn phá ma pháp. Điều quỷ dị là họ không nhắm về phía quân La Mã, mà là bắn... thẳng lên trời.
Vài gã tướng lĩnh La Mã nhận ra những luồng ma pháp kia tựa như một loại ám hiệu, lại đột ngột cảm nhận được sát ý ngập trời ở bên ngoài, tức thì nhận ra có điều không ổn, liền vội vã gào lên, ra lệnh cho binh sĩ lập tức rút khỏi thành.
Nhưng đã muộn...
Bên ngoài thành, nguyên tố xao động dữ dội, vô số quỹ tích ma pháp nối liền, có nơi còn rèn đúc ra những Tinh Cung lộng lẫy, Tinh Tọa càng nhiều như nấm mọc sau mưa. Toàn bộ ma pháp được phóng thích đồng thời như thiên kiếp giáng lâm, trút xuống mọi vị trí, mọi ngóc ngách bên trong thành Corinth, ngoại trừ khu vực của năm vạn quân Hy Lạp vừa bắn ám hiệu lên trời.
"Oanh oanh oanh~~~~~"
Bão pháp thuật triền miên như mưa sao băng trút xuống, mang theo uy thế hủy thiên diệt thế, tòa thành trì nguy nga trong nháy mắt bị cơn mưa pháp thuật bao trùm đến không thấy cả bầu trời, trăm vạn quân La Mã nhất thời bị thôn phệ hoàn toàn bên dưới trận quần pháp khổng lồ kia.
"Ầm ầm ầm ầm ầm~~~~~~!"
Đại trận quần pháp giáng lâm, trời long đất lở.
Điệp pháp nối tiếp không ngừng, kinh thiên động địa, san bằng thành trì.
Khắp nơi thành trì hoàn toàn trở thành phế tích đổ nát, khói lửa ngút trời. Người La Mã bị tấn công bất ngờ từ phía sau hoàn toàn không kịp phản ứng, một lượng lớn binh sĩ không kịp tung ra pháp thuật phòng ngự, để cơn mưa ma pháp quần công kia trong tích tắc giết chết mấy vạn người.
Vô số binh sĩ trở nên khủng hoảng, trận hình rối loạn, một số liều mạng lựa chọn tiến sâu vào trong, số còn lại hoảng loạn chạy ngược ra bên ngoài, chen chúc đâm sầm vào nhau, giẫm đạp lên nhau trông chật vật không thể tả.
Một số người nhanh chân vừa ra đến cổng lớn, trèo lên tường thành lại kinh hãi phát hiện bên ngoài bốn phương tám hướng đều là rừng người Hy Lạp, không nhìn thấy nửa điểm khe hở, một con ruồi cũng không thể lách qua.
80 vạn quân Hy Lạp bao vây tứ phía, phối hợp tác chiến, vây công bất ngờ. Thế cục tựa hồ đã hoàn toàn xoay chuyển.
...
Timos đứng trên Thiên Hỏa Đài trung tâm nhìn thấy tất cả, sững sờ hồi lâu không thốt nên lời. Vẻ mặt hắn từ đắc ý ban đầu chuyển sang nghi hoặc, từ nghi hoặc lại trở nên hoang mang, cuối cùng từ hoang mang đã biến thành tột độ kinh hoàng.
"Đã xảy ra chuyện gì? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì???" Timos nhất thời bối rối, điên cuồng gào thét.
Rõ ràng hắn đã tính toán kỹ lưỡng, tình báo không hề sai lầm.
Vì sao 60 vạn Trấn Quốc Quân Acropolis lại xuất hiện ở Corinth?
Vì sao Sparta đang tấn công Argos lại có mặt ở nơi này, lại còn cùng với Argos phối hợp tác chiến?
"Thành Argos gần Sparta nhất, mà Sparta xưa nay mâu thuẫn với các thành bang khác cả thế giới đều biết, chúng ta chỉ cần diễn cho các ngươi xem một màn kịch mà thôi."
Thực tế, quân Sparta và Argos giao chiến chỉ có vài nghìn người, đại quân thật sự của hai thành bang đã cải trang thành thường dân, bí mật vòng qua mai phục sẵn ở Corinth. Trinh sát của quân La Mã dường như bị một loại thuật huyễn tâm nào đó đánh lừa, nhìn thấy Argos và Sparta đánh nhau tử thương vô số. Bọn họ hoàn toàn không phát hiện ra điểm này, tuyệt đối tin vào tình báo giả.
Một nửa quân nhân ở Corinth không tiếc hy sinh tính mạng để kéo kẻ địch vào thành, để chúng tự chui đầu vào rọ. Tất cả mấy vạn người bọn họ chấp nhận hy sinh chỉ để chuẩn bị cho cục diện ngày hôm nay.
"Các ngươi đã quá xem thường người Hy Lạp rồi." Azazel nở nụ cười, ánh mắt có phần xúc động và tự hào về những chiến binh Hy Lạp bất khuất.
Thật vậy, các thành bang Hy Lạp trước nay chẳng hề ưa thích nhau, nội bộ thỉnh thoảng lại xung đột như chó với mèo. Nhưng khi có ngoại xâm dám bén mảng, những con người chung một dòng máu đều bỏ qua mọi hiềm khích, đoàn kết cùng nhau tương trợ đánh lui mọi kẻ thù. Cớ sao người Sparta lại có thể phản bội.
Một trăm vạn La Mã huyết vệ quân đang trên đà chiến thắng, đột ngột trở thành cá chui vào lưới, vô phương thoát khỏi. Azazel đưa mắt nhìn Timos như muốn nói rằng ‘các ngươi có thể hô biến ra trăm vạn đại quân bất ngờ tập kích, người Hy Lạp cũng có thể’.
"Ngươi... ngươi nghi ngờ ta từ lúc nào?" Timos vẫn chưa hết bàng hoàng, đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền hướng về Azazel chất vấn.
"Ngay từ lần đầu chúng ta cùng nhau họp bàn chiến lược." Azazel cũng đáp lại bằng nụ cười nửa miệng.
"???"
"Ngũ Hành Thiên Can Trận, đó là... tuyệt mật trận pháp, số người biết được trên thế giới này chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngươi chỉ là một Thành chủ nho nhỏ của một quốc gia, dĩ nhiên lại nắm rõ huyền cơ như thế. Còn nữa, câu nói sau đó của ngươi thúc giục Athena mang hết đại quân của Acropolis để làm quân tiếp viện, đây không phải thượng sách nhưng ngươi lại nóng lòng bày kế đã khiến ta có chút nghi ngờ. Tất nhiên đó chỉ là nhận định ban đầu, sau đó ta dựa vào những dữ liệu thu thập được, loại trừ những điểm bất hợp lý, cuối cùng chỉ có thể nhắm đến một mình ngươi." Azazel cười nhạt.
Timos không bao giờ biết được rằng trận pháp Ngũ Hành không gian truyền tống này chính là do... Lucifer sáng tạo ra. Trong quá trình tuần du nhân gian, hắn đã tìm hiểu rất nhiều về sự thần bí của phương Đông, có thể cảm ngộ thiên can ngũ hành, khai sáng ra rất nhiều pháp môn và pháp thuật mới. Hắn chưa bao giờ công bố thứ này với thế nhân, ngoài những người đứng đầu Thiên Quốc, không kẻ nào có thể biết rõ cách sử dụng nó.
Hơn nữa, trận pháp này cũng chưa từng xuất hiện trong trận thế chiến năm xưa, Timos nhận được tin tức hư hư thực thực này càng chứng tỏ thêm một điểm, thứ này không phải do hắn tự thân khám phá, mà là từ nội bộ Thiên Quốc tuồn ra ngoài!
"Chỉ như vậy?" Timos càng lộ vẻ kinh hoàng và khó tin.
Mấu chốt chính là ở buổi họp bàn ngày hôm đó, Azazel đã phát hiện ra điểm bất thường của Timos, cùng với những dữ liệu đã thu thập được trước đó càng có cơ sở để nghi ngờ.
Vì vậy, hắn tương kế tựu kế, giả vờ để Athena điều động đại quân theo mong muốn của Timos. Nếu hắn không phải gián điệp, lần này quân La Mã sẽ ra về tay trắng, ngược lại nếu quả thực Azazel đoán không sai, kế hoạch đã sắp đặt sẵn sẽ khiến đại quân La Mã có đi mà không có về.
Mấy trăm trận pháp sương mù màu đen che đậy bên trong cánh rừng xung quanh thành Corinth kia, không có gì bất ngờ chính là nhờ vào bản lĩnh của Venus. Tu vi của nàng dù ở mức Siêu Giai, nhưng thiên phú hắc ám của nàng vẫn là một thứ gì đó bí ẩn mà lại cực kỳ mạnh mẽ.
Hơn nữa, những trận địa này còn được bổ sung xen kẽ một vài tâm linh huyễn cảnh chi trận, tạo ra cảnh sắc mơ hồ như có như không, tác động đến tâm thức và làm suy giảm cảnh giác của binh sĩ, dẫn dụ bọn họ đi sâu vào bẫy.
Hai vị hắc bạch nữ thần của Hy Lạp này cùng nhau song kiếm hợp bích, bày ra trận pháp thiên y vô phùng. Trên chiến trường, nói về giấu quân phục kích, hai người họ tác chiến cùng nhau tuyệt nhiên không có đối thủ. Dù là cường giả bên trong đại quân La Mã kia cũng không thể phát hiện ra hàng vạn người Hy Lạp đang ẩn nấp chờ đợi bên dưới những trận địa ngụy trang này.
"Ngươi... được lắm, khá lắm, không ngờ ta nằm vùng hơn 10 năm sắp đặt kế hoạch, hôm nay lại bại dưới tay các ngươi... tuy nhiên..." Timos tức giận đến run người, con ngươi trở nên sắc lẹm, quyết định lật ngửa con bài cuối cùng.
"Acropolis của các ngươi đã bỏ trống quân đội, có đúng không? Chỉ cần nơi đó sụp đổ, đó chính là chiến thắng của chúng ta, ha ha ha!" Khuôn mặt tràn ngập giận dữ của Timos lúc này đã chuyển sang cuồng tiếu.
"Ai, ta sẽ nói cho ngươi thêm một điều nữa, ‘Không Thành Kế’ không phải là không thể dùng, mà là không dùng ở đây." Azazel vừa nói vừa nhìn chăm chú về phía thân ảnh một nữ nhân ở phía xa.
Timos nghi hoặc quay đầu nhìn theo hướng mắt của Azazel.
Hắn nhìn thấy nữ nhân váy trắng ở trung tâm đại quân Acropolis, nàng không biết từ lúc nào đã bỏ đi mạng che mặt.
Đó là Athena, thủ lĩnh của liên quân Hy Lạp.
Không đúng...
Hắn dụi dụi mắt, cố phóng tầm mắt ra thật xa nhìn lại thật kỹ nữ tử kia.
Đó là một gương mặt nhỏ nhắn và yêu kiều, mái tóc dài màu hạt dẻ khẽ đong đưa trong gió, dung nhan hài hòa tuy không phải tuyệt sắc như Athena hay Venus, nhưng nếu đem lên bàn cân với mỹ nữ trong thiên hạ cũng tuyệt đối được xếp vào hàng thiên hương quốc sắc, khí chất lại có vài phần mị lực khuynh thành.
"Nàng... nàng là Thủ lĩnh Hera, thành chủ thành Argos?" Timos vẻ mặt ngạc nhiên không gì sánh được.
Xét về khí chất bất phàm, Hera và Athena cùng một loại, vì lẽ đó nếu không quan sát kỹ sẽ rất dễ nhìn lầm. Hơn nữa, nhầm lẫn cũng không có gì lạ, bởi vì nàng chính là học trò của Athena.
Ban đầu nàng mặc váy trắng, che mặt chính là cố tình để kẻ địch cho rằng Athena đang có mặt tại đây. Hiện tại có lẽ đã không còn cần thiết nữa rồi.
"Athena ở đâu... chẳng lẽ..." Timos sắp phát điên rồi.
"Ngươi đoán không sai, món chính đã dùng xong, món tráng miệng cũng không thể bỏ qua được." Azazel cười lạnh chốt hạ.
...
Acropolis, tọa lạc trên một ngọn đồi cao, phóng tầm mắt về phía xa có thể quan sát vô cùng rõ ràng một vùng dân cư rộng lớn cùng cương thổ bao la.
Ngược lại, từ rất nhiều nơi trên lãnh thổ Hy Lạp, người ta cũng có thể nhìn thấy tòa thành vĩ đại, qua bao biến thiên thời cuộc mà sừng sững trường tồn.
Acropolis được bao phủ bởi sắc trắng ngà, tôn lên quyền uy của vương giả cũng như một thời đại vàng son lộng lẫy. Tường thành nguy nga, vững chãi cao mấy trăm thước, địa thế cao cao tại thượng để nó vươn mình kiêu hãnh trở thành thành bang hùng mạnh nhất, làm nên nòng cốt cho lịch sử Hy Lạp.
Người Hy Lạp hoàn toàn có cơ sở khi xem Acropolis là trái tim của quốc gia bọn họ. Đó là nơi họ được bảo vệ an toàn tuyệt đối, dưới tháng năm dài dằng dặc ổn định, hòa bình và phát triển.
Đêm nay Acropolis rất đẹp, không ô nhiễm bụi bặm, không khí không thất thường. Trời sao lấp lánh, ánh trăng mê người. Bình minh sắp đến càng mang lại cho người ta một không khí chờ mong và yên bình. Đây quả thực là lương thần mỹ cảnh.
Chỉ có điều, bên trong thành Acropolis lúc này không hề có một bóng quân pháp sư nào.
Acropolis, trái tim của Hy Lạp, hiện tại không có quân đội trấn giữ!
Đối với các kẻ địch của Hy Lạp mà nói, đây chính là thời cơ ngàn năm có một.
Tin tức này cực kỳ đáng tin cậy, không có nửa điểm sai lệch, ngoại trừ một điểm mấu chốt quan trọng mà kẻ địch không bao giờ ngờ tới.
Vẫn còn một người đang lẳng lặng chờ đợi trên tường thành.
Vẫn còn một cái tên khác của thành bang này được người dân quen gọi theo danh tự của người thủ hộ vĩ đại nhất.
Athens!
.....