. . . . . .
Giữa thành Nafplio đìu hiu, tuyết trắng như lông ngỗng bay đầy trời, khí lạnh thấu xương, biến cả thế giới thành một màu trắng xóa.
Tuyết vốn không phải màu trắng, nó chỉ là một màu vẩn đục mờ ảo. Kỳ thực, tuyết chỉ phản xạ lại màu sắc nguyên bản chân thực của ánh mặt trời. Nó tồn tại trong quang minh, chẳng biết từ lúc nào người khác và cả chính nó đã quên đi sắc thái của riêng mình.
Không gian lúc này chỉ tồn tại một màu trắng tĩnh lặng, yên ắng đến mức như thể người ta đang chìm vào một giấc mộng không âm thanh.
Phải, đây chỉ là một giấc mơ. Chắc chắn khi Lucifer tỉnh lại, giấc mơ này sẽ tan biến.
Ánh mặt trời chiếu rọi lên gương mặt vô cùng trầm tĩnh của hắn.
Vùuuu~~~~
Bỗng nhiên, một trận gió lạnh buốt rít lên, âm thanh sột soạt vang lên rõ mồn một giữa mảnh đất tĩnh mịch.
Tiếng động kia đến từ Đại thiên sứ Ariel. Hắn lúc này trông vô cùng thê thảm, đang lê lết trên mặt đất, nhưng dường như chiến ý vẫn chưa tắt. Hắn dùng chút ma năng còn lại để kết nối những tinh tử.
Loé!~
Một đạo ma pháp cường quang được phóng thích, sự yên tĩnh xung quanh một lần nữa bị phá tan. Lucifer vẫn thẫn thờ ngồi một chỗ, hoàn toàn không phòng thủ, cũng không dám có nửa điểm lay động, như thể sợ rằng đạo ma pháp kia sẽ... đánh trượt mất mình.
"Oành!!!"
Âm thanh kinh thiên động địa vang lên.
Áo bào đen cháy xém một mảng.
Thân thể rỉ máu.
Nhưng tại sao...
Tại sao hắn vẫn nghe thấy âm thanh thật lớn, tại sao hắn vẫn cảm nhận được đau đớn, tại sao hắn thấy được máu trên cơ thể mình đang chảy xuôi, nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng?
Vì sao hắn không thức dậy, vì sao ác mộng này vẫn chưa kết thúc?
. . .
Người dân Nafplio nhận ra trận chiến dường như đã kết thúc. Bọn họ không dám quan sát trận chiến, cũng chẳng dám bén mảng đến gần, trong lòng có phần lo lắng cho đôi nam nữ kia liệu có thoát được kiếp nạn này hay không.
Một số người can đảm đến gần, tuy chỉ nhìn thấy bóng lưng mờ ảo của Lucifer, nhưng cũng nhận ra hắn lúc này chỉ còn lại bi thương và tan vỡ. Dường như hắn vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quan trọng trong đời.
Bỗng nhiên, một gợn sóng nhẹ lăn tăn nổi lên trong không khí. Toàn bộ những người xung quanh đều lộ vẻ ngơ ngác, rồi hớt hải rời đi.
"Lucifer! Lucifer!!! Ngươi có sao không?"
Athena lần theo dấu vết cuối cùng cũng đã đuổi kịp Lucifer. Nàng không muốn hắn bị những người kia làm phiền lúc này, chỉ bằng một ý niệm, nàng đã dùng huyễn thuật khiến họ không còn nhìn thấy Lucifer trong tầm mắt, cũng tạm thời quên đi một số chuyện đã xảy ra. Ai nấy đều quay về tìm kiếm gia đình của mình.
Nhìn thấy Lucifer ngồi trên nền tuyết với ánh mắt vô hồn, linh tính của Athena mách bảo đã có chuyện chẳng lành.
Nơi đây dường như vừa trải qua một trận tàn sát đẫm máu. Trên nền tuyết trắng loang lổ những vệt máu đỏ thẫm, tử khí âm u nặng nề. Bên cạnh Lucifer có một kẻ khác nằm trên mặt đất, máu me đầm đìa, sống chết chưa rõ.
"Venus đâu?" Athena quét mắt nhìn xung quanh một lượt, giọng nói vô cùng khẩn trương.
Nhưng Lucifer vẫn lạnh băng như cũ, không hề trả lời.
Là một Tâm Linh hệ pháp sư mạnh nhất thế giới này, thế nhưng lúc này Athena cũng chẳng cần phải dùng thuật đọc tâm với Lucifer. Nhìn biểu hiện của hắn, nàng đã có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Athena khuỵu hai gối xuống đất. Dù nàng có thể tiên đoán trước những việc này, đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng rốt cục vẫn chẳng thể kìm lòng, nước mắt đã lăn dài trên gương mặt xinh đẹp tự lúc nào. Khí chất mạnh mẽ, tràn đầy năng lượng thường ngày của nàng cũng biến mất.
Trái tim sắt đá của vị Nữ thần Bạch Ma pháp trong thời khắc này co thắt lại, lồng ngực càng cảm thấy khó thở và nhói đau. Hơn ai hết lúc này, nàng chỉ ước đó không phải là sự thật.
Nhưng sự thật vẫn luôn tàn nhẫn.
Venus chết rồi...
Muội muội kết nghĩa của nàng, cũng là người thân duy nhất mà nàng có, đã không còn trên cõi đời này nữa!
Lucifer bỗng nhiên đứng dậy, không nói một lời, tàn nhẫn túm lấy cổ áo kẻ đang nằm trên đất mà kéo đi.
Đó là Ariel, xem ra Lucifer đã giữ lại mạng của hắn. Nhưng nhìn Ariel lúc này, tàn tạ chẳng khác gì một cái xác.
Athena phát hiện phương hướng mà Lucifer đang đi chính là phía hoàng hôn, nàng biết rõ mục tiêu của hắn.
"Lucifer, ngươi định làm gì?" Athena dù biết hắn dự định làm gì, nhưng vẫn theo phản xạ tự nhiên mà cất tiếng hỏi.
"Đến nơi ta cần đến, làm việc ta nên làm," Lucifer trả lời bằng một giọng lạnh như băng.
"Ngươi không được đi, ngươi có biết mình đang định làm một chuyện cực kỳ ngu ngốc hay không?" Athena hiểu Lucifer đang nói tới điều gì, nàng không nhịn được mà nói.
"Athena, ngươi có thể hồi phục ma năng cho ta không?" Lucifer hầu như không để tâm đến vấn đề Athena đề cập.
"Lucifer, ngươi thật sự điên rồi! Tại sao ngươi phải tranh đấu dù biết rằng mình không thể thắng? Ngươi đến đó thì khác gì tìm chết?" Lòng Athena càng rối như tơ vò, nàng cố nghĩ đủ mọi cách để khuyên cản Lucifer.
"Ta vốn đã là một người chết rồi." Lucifer lại tiếp tục bước đi, không hề chậm lại.
Athena nghe xong lời nói, bất giác sững người.
Nàng được xưng là Nữ thần Bạch Ma pháp, là cường giả mạnh nhất Tâm Linh hệ, năng lực chữa trị cũng vô song, có thể cứu sống rất nhiều người.
Nhưng nam nhân trước mắt này, nàng có thể cứu thân thể hắn, cứu linh hồn hắn, nhưng có thể cứu được trái tim hắn không?
Một người tâm đã chết, sống hay không cũng chẳng còn chút ý nghĩa nào. Hắn muốn tìm đến cái chết, làm sao có thể ngăn cản.
"Ngươi đừng cho rằng ta muốn đi tự sát, ta cũng không phải vì bản thân mình." Lucifer đột nhiên nói.
Đúng vậy, cuộc chiến này, hắn không nắm chắc phần thắng.
Tuy nhiên, nếu hắn không làm, vậy thì ai sẽ làm?
Nếu không bảo vệ được lý tưởng, không bảo vệ được những người thân yêu, không tự quyết định được số phận, chỉ biết chấp nhận thực tế phũ phàng, vậy thì sự tồn tại của ngươi thật sự có ý nghĩa sao?
Có những loài hoa, sớm nở tối tàn, tuy ngắn ngủi, nhưng cũng đã từng rực rỡ.
Đôi mắt Athena bỗng nhiên trở nên đỏ hoe, sâu trong thâm tâm nàng muốn níu giữ hắn lại. Khí chất cương nghị của một nữ thần lãnh đạo thường ngày dường như tan biến, chỉ còn lại dáng vẻ bối rối của một nữ tử đang lo sợ sắp phải mất đi điều gì đó quan trọng.
Lucifer dừng bước, sau một khắc im lặng, hắn rốt cục mở miệng: "Cảm ơn vì những gì ngươi đã làm, Athena."
Lucifer nhìn thẳng vào con ngươi sâu thẳm của nàng, bằng một giọng trầm ấm mà kiên quyết, giống như muốn nói với nàng, ân tình này hắn sẽ mãi mãi ghi lòng tạc dạ. Nhưng bây giờ, hắn thật sự phải đi.
Ánh mắt của hắn cũng cho nàng thấy sự kiên định này là không thể lay chuyển, có những chuyện hắn cần phải tự mình đối mặt.
Athena cũng không giữ hắn lại nữa, gương mặt nàng càng trở nên thất thần.
"Một ngày nào đó, ta sẽ báo đáp ân tình này của ngươi, tất nhiên với điều kiện...
...nếu ta còn sống."
Lucifer cười nói một câu cuối cùng như thế, rồi dứt khoát tiếp tục lên đường.
"Đợi đã!" Giọng Athena bất đắc dĩ gọi với theo, đồng thời tiến đến phía sau Lucifer.
Bàn tay mềm mại của nàng đặt lên lưng hắn. Lucifer có chút bất ngờ quay đầu nhìn lại, phát hiện đôi mắt nàng đang nhắm nghiền, thân thể nàng đồng thời phát ra quang mang. Lucifer cảm nhận được một nguồn năng lượng ấm áp đang bao bọc lấy mình.
Hóa ra, nàng đang thi triển Bạch Ma pháp Hồn Vũ cho hắn.
Lucifer có thể cảm thấy những vết thương từ trước đó đang dần dần lành lại dưới ánh sáng ấm áp kia. Thậm chí ngay cả ma năng của hắn cũng đang được bổ sung một lượng lớn.
Trận chiến vừa rồi cùng những thương tổn đã khiến Lucifer quá mệt mỏi, nhưng giờ đây, hắn đã có thể nhanh chóng bay đến nơi mình muốn.
Lucifer gần như đã hoàn toàn khôi phục, ngược lại, dáng vẻ Athena lại trở nên tiều tụy đi nhiều.
Cũng phải thôi, sức mạnh của Lucifer vô cùng lớn, chỉ Athena mới có đủ khả năng để phục hồi cho hắn trở về trạng thái toàn thịnh. Đổi lại, nàng cũng phải hao tổn đến cạn kiệt khí lực.
"Nếu có thể sống sót trở về, thực sự ta cũng không biết phải làm gì để báo đáp ngươi." Lucifer có chút áy náy cười khổ.
"Ngươi không cần phải báo đáp, đi đi!" Athena buông tay ra, giọng nàng trở nên lạnh lùng.
"Ta sẽ vĩnh viễn ghi nhớ, cảm ơn ngươi, bảo trọng."
Lucifer từ biệt nàng, tiếp tục lộ trình về phía Tây. Một người đi, một người ở lại, khoảng cách giữa hai người cứ thế ngày một xa dần.
"Ngươi thực sự muốn báo đáp... thì hãy chiến thắng số mệnh của mình, bình an trở về." Athena cúi gằm mặt xuống, giọng nói nghẹn ngào, không rõ là nàng đang nói với Lucifer hay tự cảm thán với chính mình.
Hoàng hôn ở Nafplio lúc này đã tôn lên một màu vàng rực rỡ thuần khiết. Thân ảnh Lucifer giữa màn mưa tuyết dày đặc càng thêm mờ ảo. Không rõ hắn có nghe thấy lời của Athena hay không, dù sao hắn cũng không hề quay đầu lại. Chỉ thoáng thấy hắn vung lên đôi cánh song sắc trắng đen lẫm liệt, trong nháy mắt đã biến mất khỏi tòa thành phủ đầy băng sương tuyết trắng.
Không gian cô quạnh, trong tiếng gió hiu hiu xen lẫn một tiếng thở dài. Giữa một tòa thành lạnh lẽo, chỉ còn lại bóng hình một nữ nhân trong bộ váy trắng, mái tóc dài màu tím khẽ bay trong gió. Gương mặt nàng có chút thất thần buồn bã, ánh mắt xa xăm không ngừng hướng về phía chân trời vô tận.
. . . . ...