...
Trải dài về phía nam Florence của Đế quốc La Mã, đập vào mắt bất kỳ lữ khách nào cũng là những thảo nguyên xanh bạt ngàn, những cánh đồng ngô và những vạt hoa hướng dương nở rộ sắc vàng rực rỡ. Những dòng hồ trong vắt khẽ uốn lượn qua vài ngôi làng nhỏ mang đậm nét cổ kính của Rome. Vô cùng bình dị, đầy thơ mộng và đẹp đến nao lòng.
Nơi đây không có cái nóng bức ngột ngạt của thành thị phồn hoa, cũng chẳng có khí lạnh lẽo từ dãy Alps. Bất luận là mưa đông hay nắng hạ, không khí vẫn trong lành tuyệt đối, tựa như một thiên đường thu nhỏ, hay có thể nói là chốn dừng chân mà Thượng Đế đã chọn cho mình mỗi khi ghé thăm hạ giới.
Tại nơi cao nhất giữa thảo nguyên bất tận là Thiên Quốc Chi Thành. Từ trên cao nhìn xuống, cảnh vật phảng phất chỉ có màu xanh của cây cỏ và màu vàng của hoa lá đan xen nối liền. Thế nhưng, tại một vị trí nổi bật, một dải đất rộng xấp xỉ một triệu cây số vuông, lại là nơi quần tụ những cung điện nguy nga, tráng lệ. Những công trình vàng son lộng lẫy này tỏa ra quang huy chói lòa vô tận, mỗi một tòa điện đều như được bao bọc bởi một lớp vật liệu kim sắc dày đặc, bên trên điêu khắc những hoa văn cổ ngữ kỳ lạ.
Thiên Quốc sừng sững giữa đất trời, chói mắt và huy hoàng như thế, bên trong lại tỏa ra một khí chất thần thánh, tôn nghiêm khó có mỹ từ nào diễn tả.
Chỉ là hôm nay, không gian chẳng hiểu vì sao lại vẩn đục, và vết đục ấy dường như đang dần xâm chiếm, từ từ gặm nhấm, thôn tính vùng đất linh thiêng này.
Từ trước đến nay, bất luận ngày hay đêm, cả vùng thảo nguyên rộng lớn vẫn luôn được soi rọi nổi bật giữa đất mẹ thiên nhiên. Mà hiện tại trời rõ ràng vẫn còn sáng, nhưng quang mang lại chẳng biết vì sao đã ảm đạm đi rất nhiều, giống như màn đêm đang vội vã ập tới, muốn thay thế ánh sáng ban ngày.
Bên trong Thiên Quốc, vô số ánh mắt hướng về phía thảo nguyên xa xăm.
Lúc đầu, mọi người đều cho rằng có kẻ nào đó sử dụng cấm thuật, hoặc một con yêu ma nào đó vô tình đi lạc đến đây càn quấy. Tuy nhiên, sau khi một số cường giả phóng tâm nhãn quan sát kỹ hơn, họ liền phát hiện ra có một người bên trong bóng đêm kia, mà dáng vẻ người này lại đặc biệt quen thuộc.
Điều kinh khủng chính là, bất cứ nơi nào hắn đi qua, cả một vùng đất lại biến thành một mảnh tối đen chết chóc. Bất luận là cỏ dại có sức sống mạnh mẽ đến đâu, chỉ trong phút chốc cũng trở thành sinh mệnh héo tàn dưới gót chân hắn.
Kẻ đó, tựa như một vị Hắc Ám Tử Thần, đang thẳng tiến đến đại môn của Thiên Quốc quang minh!
Thánh địa vang lên một hồi chuông cảnh báo kéo dài. Tự cổ chí kim, họ chưa bao giờ phải kéo vang hồi chuông cảnh giới như thế này. Gần như toàn bộ pháp sư Thiên Quốc cho đến các Đại Thiên sứ chí cao đều đồng thời được huy động, lực lượng vũ trang đã sẵn sàng chiến đấu ở cấp độ cao nhất. Phải là kẻ địch như thế nào mới có thể khiến thành trì vững chắc nhất của nhân loại có động tĩnh cỡ này?
Chỉ có duy nhất một người.
Nhưng một người này, lại mang đến cho tất cả cảm giác không rét mà run, tựa hồ một điềm báo tai họa sắp giáng xuống.
“Hắn tới rồi.”
Trên Quang Minh Đài, một nam tử tóc màu thanh bích rẽ ngôi đang đứng im như tượng tạc bỗng nhiên mở miệng. Không rõ hắn đã đứng đó bao lâu kể từ lúc bình minh, bất kể nữ nhân bên cạnh nói gì cũng không khiến hắn đáp lời. Chỉ biết rằng, kể từ khi người kia xuất hiện, ánh mắt vô định của hắn đã thay đổi, con ngươi màu xanh thăm thẳm khóa chặt lấy thân ảnh đang chậm rãi cất bước trong màn đêm tăm tối.
"Hắc Bạch Thiên Sứ Chi Dực? Chẳng phải ngươi đã phong ấn thiên sứ hồn thai của hắn sao? Đây lại là năng lực gì, chẳng lẽ..." Đại Thiên sứ trưởng Gabriel đứng cạnh Michael, đôi mắt màu kim tím tuyệt đẹp dán chặt vào thân ảnh ma quỷ kia, kinh ngạc thốt lên.
"Đúng vậy, hắn không còn là Lucifer mà ngươi biết nữa," Michael trầm giọng đáp.
“Thật sự phải đến nước này sao?” Giọng Gabriel nhuốm màu bất đắc dĩ.
"Nếu đây là số mệnh, vậy thì tất cả chúng ta đều phải sẵn sàng đối mặt," Michael trước sau như một, nghiêm nghị nói.
"Còn Azazel thì sao?"
"Hắn cản ta truy đuổi Lucifer, sau đó cũng thừa cơ trốn mất. Ta không rõ hắn đi đâu, nói tóm lại, chúng ta đã mất... hai Đại Thiên sứ."
Thánh địa bị xâm phạm, lập tức có các Thánh pháp sư tọa trấn tiên phong suất lĩnh quân đoàn ra ngăn chặn tuyến đầu.
Thân ảnh kia ngày một tới gần, tất cả mọi ánh mắt đều tập trung cảnh giác cao độ. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, họ phát hiện vẫn còn một người khác. Chỉ là người kia... là một thân xác tàn tạ bị kẻ ma quỷ lạ mặt này nắm lấy cổ áo sau gáy mà kéo đi.
"Là... là Đại Thiên sứ trưởng Lucifer, ngài ấy đang bắt giữ ngài Ariel..."
"Chuyện này... chuyện này là thế nào? Sao ngài Lucifer lại tỏa ra khí tràng ma quỷ như vậy?"
"Ngài ấy phản bội Thiên Quốc sao?"
Quân đoàn Thiên Quốc một mảnh xôn xao. Ban đầu, họ bị khí tức hắc ám đáng sợ kia áp chế như gặp đại địch, sau khi nhận ra thân phận người kia, sự hoang mang lại càng dâng lên tột độ.
Lucifer dừng lại trước bậc thang dẫn đến đại môn. Các Thánh pháp sư đứng gần đó hoảng hốt dạt ra, không dám đến gần hắn nửa bước.
Cầu thang dẫn đến chính điện đại môn Thiên Quốc có khoảng 100 bậc. Đứng chắn ở lối vào trên cao là Raphael, Uriel, Remiel, Sariel và Metatron. Bất luận là thiên sứ tọa trấn hay tuần hành nhân gian, hôm nay tất cả đều tập hợp đầy đủ. Bọn họ nghiêm nghị nhìn chằm chằm Lucifer, dù nội tâm có chút căng thẳng cũng không thể biểu lộ ra ngoài.
"Ngươi hãy thả Ariel ra, trong khả năng của mình, ta sẽ đáp ứng mọi điều kiện ngươi muốn!" Gabriel đã từ Quang Minh Đài hạ xuống, đứng trên bậc thềm đại môn nói với Lucifer.
"Chỉ dựa vào ngươi?" Lucifer cười nhạt.
Tất cả những người có mặt ở đây đều nghe rõ ràng từng chữ Lucifer nói, sắc mặt nhất thời đen lại.
Gabriel dẫu sao cũng là Đại Thiên sứ trưởng quyền uy nhất Thiên Quốc, ngay cả Michael cũng dành cho nàng sự tôn trọng nhất định. Huống hồ Lucifer đã từ bỏ thân phận tôn quý, hiện tại hắn chỉ là một kẻ phản bội đáng khinh, đáng bị đày xuống địa ngục.
Nàng đã có ý nhún nhường, nhưng tên ma đầu này lại buông một câu "chỉ dựa vào ngươi"?
Ý tứ trong câu này chính là "Gabriel ngươi lấy tư cách gì để bàn điều kiện với ta".
Quả thực là ngông cuồng đến cực điểm!
"Ta... Lucifer, nếu ngươi giết hắn, tức là không còn đường quay lại. Ngươi sẽ trở thành kẻ thù vĩnh viễn của Thiên Quốc, kẻ thù của tất cả mọi người, đó không phải là điều ta muốn."
"Ta biết ngươi vẫn còn một chút lương tri, vẫn còn lý trí và tình cảm, chúng ta cũng từng là đồng đội kề vai sát cánh. Ta không hy vọng hôm nay chúng ta phải đối đầu tương tàn. Nếu ngươi thả Ariel và bỏ qua chuyện này, chúng ta cũng sẽ khoan hồng tội lỗi của ngươi, sẽ không có ai săn đuổi ngươi, ngươi cứ đi con đường của riêng mình," Gabriel vẫn kiên nhẫn cố hết sức khuyên giải.
Trong thâm tâm, nàng vẫn mong hắn sẽ lại là Lucifer của trước đây. Dù đời này hắn không thể trở lại Thiên Quốc, nhưng ít ra cũng không phải trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Nàng càng không mong huyết chiến xảy ra. Máu chảy thành sông, thây chất đầy đồng, căn cơ của Thiên Quốc cũng sẽ có nguy cơ sụp đổ.
"Ngươi nói nhiều quá, muốn giết ta thì lên đi," Lucifer lạnh lùng nói.
"Ngươi..." Lồng ngực Gabriel phập phồng, nàng tức giận thì tức giận, nhưng thất vọng lại nhiều hơn, không nói nên lời.
"Hắn đã nhập ma rồi, Gabriel, không thể cứu rỗi được đâu," Michael lúc này cũng đã đi tới bên cạnh Gabriel.
"Nhưng..."
"Đây là số mệnh của hắn, cũng là số mệnh của chúng ta. Cuộc chiến này không thể tránh được," Michael khẽ thở dài.
Không khí căng thẳng bao trùm thánh địa Thiên Quốc, huyết chiến tựa hồ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Mà Lucifer cũng không có dấu hiệu nào cho thấy hắn sẽ vì bất kỳ lý do gì mà bỏ qua chuyện này.
Michael không nhúc nhích, Gabriel cũng không nhúc nhích, các Đại Thiên sứ Raphael, Uriel, Remiel, Sariel, Metatron cũng đồng dạng bất động. Riêng Ariel trong tay Lucifer thì thê thảm đến cực điểm, muốn nói gì cũng không dám mở miệng, chỉ có đôi mắt lóe lên tia hy vọng, trông chờ các vị Đại Thiên sứ trưởng sẽ ra tay cứu hắn khỏi tên ma đầu đáng sợ này.
"Lucifer, nếu ngươi muốn giao đấu với chúng ta, hãy thả Ariel ra trước. Hắn hiện tại đã bị phế, hoàn toàn không làm gì được. Chúng ta cũng không thể toàn lực tấn công khi ngươi còn giữ con tin trong tay," Uriel, người từ đầu đến giờ chưa mở miệng, đột nhiên nói.
"Ha ha ha ha ha!"
Đột nhiên, Lucifer từ vẻ mặt lạnh lùng lại ngửa đầu cười lớn, vẻ mặt tự giễu như vừa nghe được một câu chuyện cười lớn nhất thế gian.
Michael, Gabriel, các Đại Thiên sứ cùng toàn bộ những người có mặt ai nấy đều sững sờ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
"Có gì đáng buồn cười sao?" Michael chất vấn, trong lòng lại dâng lên một cảm giác không tốt.
Lucifer lại từ nụ cười ma quái trở về vẻ băng lãnh như cũ, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm chĩa thẳng về phía Michael:
"Các ngươi cho rằng ta mang hắn tới đây để làm con tin?"
Gương mặt Gabriel biến sắc, nàng cũng có một dự cảm không lành giống như Michael.
Không gian xung quanh tĩnh lặng, lời nói của Lucifer vang vọng đầy áp bách, mọi người đều không hiểu hắn định làm gì.
"Bịch!"
Bàn tay Lucifer buông cổ áo Ariel ra.
Đôi mắt lờ đờ mệt mỏi của Ariel vừa được thả liền như đèn pha lóe sáng. Từ một kẻ bị đánh thừa sống thiếu chết, thân thể suy kiệt bỗng nhiên bừng bừng sức sống. Phát hiện ra một lối thoát trong bóng đêm tuyệt vọng, hắn tất nhiên sẽ liều mạng bò đến theo bản năng.
Ariel cố dùng hết hơi tàn lê lết về phía đại quân Thiên Quốc, về phía Michael. Chỉ cần hắn sống sót được ngày hôm nay, trở về Thiên Quốc phục hồi nguyên khí, còn sợ gì không thể báo thù sau này.
"Lucifer, ngươi..."
"Oooooo!"
Michael còn chưa nói hết câu, một con Cự Ma Hỏa Long gầm thét lao ra từ lòng bàn tay Lucifer. Hỏa long mang theo Thánh Hỏa Diệt Thế, bá khí ngập trời, không một chút do dự bay thẳng về phía Ariel đang chật vật bò dưới đất.
"Oanh!"
Hỏa long quấn chặt lấy thân thể Ariel, xoáy thẳng lên trời cao, hóa thành một cột lửa xoắn ốc khổng lồ.
"A a a a a a a a!"
Hỏa long bùng nổ thành một hỏa trụ tế đàn, thiêu sống Ariel ngay bên trong.
Ariel gào thét đau đớn trong mấy giây ngắn ngủi, thân thể hắn cũng vì bị Thánh Hỏa thiêu đốt cực độ mà nhanh chóng cháy khét, tan ra rồi hóa thành bột phấn.
Một màn hỏa thiêu diễn ra nhanh chưa từng có, đến cả Michael cũng không kịp phản ứng.
Gabriel cùng tất cả mọi người cũng đồng dạng ngây người như phỗng.
Hỏa long trụ hoàn thành "nghi thức", phóng vút lên trời cao, thiêu đốt xé toạc một mảng mây, chỉ còn dư ảnh hừng hực của ngọn lửa phản chiếu trong con ngươi mỗi người, nơi thi thể Ariel đã hóa thành tro bụi.
Đại Thiên sứ Ariel chí cao vô thượng của Thiên Quốc... tử vong!
...