Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 465: CHƯƠNG 465: TA LÀ AI? (CÂU CHUYỆN VỀ LUCIFER)

...

"Ta là Ambrogio, ngươi có thể xem ta là huyết tộc đầu tiên trên thế giới này. Đã lâu lắm rồi ta mới có cơ hội gặp được một kẻ có trí tuệ như vậy. Tuy nhiên, dù ngươi có thể tìm thấy ta, khám phá ra kế hoạch của ta, nhưng rất tiếc chẳng thể nào thay đổi được kết cục." Ambrogio, Huyết Ma Vương, nở nụ cười của kẻ chiến thắng.

Cái ngày mà Lucifer đến tìm hắn ở cung điện Cesar, hắn đã biết Lucifer nhất định sẽ can dự vào cuộc chiến này.

Nhưng Azazel chưa bao giờ nhìn xa đến viễn cảnh gã Huyết Tộc Chi Vương này chính là vì không cam tâm thua trận, đã lợi dụng mâu thuẫn của những kẻ cầm đầu bên trong Thiên Quốc để bọn họ lưỡng bại câu thương!

Chính hắn đã đứng sau chỉ điểm giúp tên Ariel kia có thể tìm ra Venus.

Ngược lại, Lucifer đã mơ hồ nhìn ra chuyện này, trước khi tiến về Thiên Quốc đã đem suy nghĩ của mình nói ra. Lúc bấy giờ Azazel mới bừng tỉnh đại ngộ.

Mọi chuyện từ đầu đến cuối ít nhiều đều do gã Huyết Ma Vương này sắp đặt.

"Các ngươi tính toán quả nhiên chu toàn, chỉ tiếc rằng lại quá coi thường ta!" Ambrogio cười lạnh.

"Ngươi muốn trả thù sao? Muốn giết chết tất cả chúng ta sao? Ha ha ha ha ha!!" Nụ cười của Ambrogio không tắt, ngược lại càng trở nên vặn vẹo đến cực điểm.

"Janus đang ở đâu?" Azazel đột nhiên hỏi.

"Ồ, ngươi không nhắc ta cũng suýt quên mất. Hắn vốn là quân sư đại thần của ta, mưu lược không kém ngươi, chỉ là ta chưa bao giờ thấy kẻ nào như hắn, làm nội gián chỉ để duy trì hoà bình, không hề muốn tiêu diệt kẻ thù, thực sự đã lãng phí trí tuệ của hắn."

"Lòng hắn luôn hướng về người Hy Lạp, luôn tìm cách phá hỏng cơ hội tiến quân của chúng ta. Nhưng nể tình bao lâu nay hắn đối với ta không tệ, ta đã ban cho hắn một ân huệ to lớn, đó chính là trở thành... một trong chúng ta." Ambrogio cười nhạt.

"Ngươi..." Azazel nhất thời nhíu mày.

"Hắn hiện tại không ở đây, nếu muốn tìm hắn, trừ phi ngươi có thể sống sót rời khỏi."

Ambrogio vừa dứt lời, một đạo dị quang màu máu lập tức trào ra, nhuộm đỏ cả một vùng trời đất hàng trăm dặm, khiến không gian trở nên cực kỳ quỷ dị.

Vẻ ngoài của hắn hoàn toàn thay đổi, đôi nanh máu sắc lẹm trồi ra từ miệng, từ hình dáng con người đã phát sinh biến hóa khủng bố. Sau lưng mọc ra đôi cánh dơi khổng lồ, một cái đuôi dài nhọn hoắt uốn lượn phía sau, thân thể cũng trở nên to lớn hơn, huyết trảo và vuốt chân đều biến đổi, hóa thành một con quái vật tà ác đến tột cùng.

Hắn đột nhiên dùng bàn tay đầy vuốt nhọn cắm vào lồng ngực chính mình, sau đó lạnh lùng rút ra.

Máu tươi không ngừng tuôn trào. Nhưng điều quỷ dị là máu kia... không hề rơi xuống mặt đất!

Huyết ma chi lực nồng nặc không gì sánh được lan tỏa, cũng không rõ đây là tà thuật gì, nhưng chúng nhanh chóng tập trung lên bàn tay trái của hắn, dần hình thành một viên huyết cầu.

Huyết cầu sắc đỏ như máu, vô cùng tà dị. Dường như máu tươi không đủ để thoả mãn nó, mặc dù chỉ là một viên cầu nhỏ màu đỏ sậm, nhưng tà khí mà nó toả ra giống như muốn nuốt chửng mọi sinh mệnh xung quanh.

Bàn tay hắn vung lên, ném huyết cầu lên cao.

Nó lơ lửng trên đỉnh đầu Azazel, huyết quang yêu mị không ngừng dâng trào cuồng nộ. Không gian bốn phía cũng bị nhuộm thẫm bởi sắc đỏ vô cùng đáng sợ.

Ambrogio cười gằn, bàn tay hắn làm động tác bóp nát, huyết cầu trên không trung đồng thời vỡ vụn, tuôn ra hàng ngàn sợi tơ màu đỏ, phun về bốn phương tám hướng, sau đó lại điên cuồng quấn quýt lấy nhau, cuối cùng trút xuống Azazel như một trận mưa sao băng.

Azazel vung thiên sứ chi dực bay đi, hàng ngàn sợi tơ huyết quang túa ra đuổi theo hắn, chúng như có mắt, khóa chặt Azazel mà không ngừng truy sát.

Azazel chau mày, không phải vì hắn e ngại thứ huyết ma yêu thuật đang truy đuổi mình.

Từ trước đến nay, trí tuệ của Azazel chưa từng e ngại bất kỳ ai. Nhưng kẻ hóa thành quái vật trước mặt hắn đây, có thể ở nơi xa hàng ngàn dặm, không cần trực tiếp ra tay mà vẫn gần như hủy diệt được một thế lực mạnh nhất thế giới.

Nhưng giả như Azazel có thể biết trước âm mưu của hắn, liệu kết quả có khác đi chăng?

Lucifer nếu đã nhìn ra tất cả, nhưng hắn vẫn mặc kệ, một đường tiến về phía trước. Phải chăng dù Ambrogio không bày ra kế hoạch này, tương lai vẫn sẽ diễn ra sự tình tương tự?

Dù đi bất kỳ con đường nào, cũng đều dẫn đến một vạch đích duy nhất.

Đây là định mệnh, hay là lý niệm bất diệt không thể chuyển dời?

Ánh mắt Azazel lạnh lẽo, hạo nhiên chính khí bùng nổ, mười bốn đôi cánh thiên thần dang rộng, Nhật Nguyệt tử sắc tỏa ra kim quang rực rỡ, đánh tan hoàn toàn những sợi tơ huyết quang kia, khiến vùng đất tối tăm này nhất thời sáng bừng như mặt trời chói lọi.

Thiên sứ chi dực cao quý không thể khinh nhờn, mười bốn cánh tựa như Nhật Nguyệt tinh không nở rộ, áp đảo hoàn toàn khí thế huyết dực của vương giả huyết tộc.

Azazel đưa hai tay lên, một luồng hào quang vô cùng sáng chói không rõ từ không gian nào xuất hiện trên đỉnh đầu, chất chứa khí tràng nồng đậm gột rửa đại địa mà trút xuống như một dải thác hoàng kim.

Quang thác chiếu đến đâu, cả một mảnh đất đầy tà khí liền bị tịnh hoá đến đó. Lãnh địa huyết tộc này vốn là một cõi u linh ảm đạm, hiện tại giống như sắp sửa nghênh đón sự tuyệt diệt của kỷ nguyên hắc ám.

Hắn không muốn dây dưa kéo dài, lập tức thi triển một trong những ma pháp mạnh mẽ nhất của mình.

Ambrogio có chút bất ngờ, gã thiên sứ này không hề có ý định thăm dò thực lực, mà phát ra khí thế như muốn một chiêu kết thúc tất cả.

Tuy vậy, hắn cũng không e ngại Azazel, nụ cười vặn vẹo hiện lên như đáp lại: "Ta phụng bồi ngươi tới cùng." Tay hắn lại ngưng tụ một huyết cầu to lớn, huyết cầu này lại huyễn hoá thành một huyết trảo khổng lồ, phô thiên cái địa, nhuộm đỏ không gian chụp về phía Azazel.

"Chết đi!"

"Xoẹt!"

Diệt trảo quét ngang, huyết hồng tà quang nhuộm đầy trời.

Uy lực của huyết ma trảo cực kỳ khủng bố, trên đường nó đi qua, không gian nhất thời rung chuyển, thiên băng địa liệt. Nó không có quỹ tích cố định, mục tiêu đã bị khóa chặt không thể né tránh, nếu không có kỹ năng hộ thân cường đại chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

Vút vút vút!

Kim quang khuếch tán càng lúc càng rộng, khắp nơi như bị một loại khí lưu thần thánh thẩm thấu, trở nên sáng chói hơn bao giờ hết. Lâu đài âm u trước đây tràn ngập huyết sắc cũng trở nên ảm đạm phai mờ, bị tẩy lễ bởi kim quang chấn động lòng người kia.

Bên trong kim quang chứa đựng lực lượng thánh thần bàng bạc, có thể trong chớp mắt tiêu diệt mọi sinh vật hắc ám đang ẩn nấp bên trong huyết thành này.

Nhưng mà...

Huyết trảo chi lực của Ambrogio cũng cực kỳ mạnh mẽ, tuy không thể đánh tan thiên sứ lực lượng của Azazel, nhưng nó vừa đủ để xuyên thủng một khe hở nhỏ của màn thánh quang. Trong khoảnh khắc ấy, Ambrogio bộc phát tốc độ nhanh đến không tưởng, xuyên thẳng qua khe hở vừa lộ ra trong thánh quang chi lực của Azazel.

"Vù!"

"Phập!"

Huyết trảo của Ambrogio tràn ngập hơi thở hủy diệt, hướng thẳng vào thân người Azazel, quét ngang một cái liền khiến ma khải phòng ngự dễ dàng tan vỡ, lạnh lẽo xuyên thấu lồng ngực Azazel.

Tí tách... tí tách...

Azazel hai mắt trừng lớn, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Ambrogio, miệng đồng thời phun ra một ngụm máu, mà trên ngực hắn, máu tươi cũng không ngừng nhỏ giọt.

Thánh quang kia tương đương với một diệt ma cấm chú, thậm chí còn cường đại hơn, nhưng rốt cục đối với thân thể Ambrogio chỉ tạo ra một chút xây xát hủ hóa nhẹ. Hắn đã thoát được sát chiêu trực diện của Azazel trong một khắc cực nhỏ, đồng thời nhanh như chớp bùng nổ phản kích.

Đòn kết liễu thực sự của hắn không phải là huyết hồng ma trảo, mà chính là một đòn cận chiến miểu sát đầy man lực này.

"Ha ha ha, lực lượng thiên sứ khắc chế hắc ám thì lại làm sao? Thứ này đối với ta bất quá chỉ là trò trẻ con."

Ambrogio nói đúng, thánh quang chi lực vô cùng hữu dụng để đối phó hắc ám, đối với hầu hết sinh vật hắc ám chính là đòn tấn công trí mạng, thậm chí là với một kẻ có thân thể đế vương. Azazel có thể đoán ra âm mưu của kẻ khác, có thể lập ra nhiều mưu kế, nhưng hắn tuyệt nhiên không ước lượng được bản lĩnh của gã huyết tộc này.

Trận này... hắn thua rồi!?

Bàn tay của Ambrogio có thể cảm nhận được máu tươi đang tràn ra từ bên trong thân thể Azazel, từng chút, từng chút một.

Ánh mắt Azazel dần trở nên vô hồn, máu không ngừng từ ngực hắn rơi xuống.

Tí tách, tí tách...

"Máu của ngươi thật ngon, ta sẽ cố gắng không lãng phí."

"Vĩnh biệt, ngài đại thiên sứ!"

Ambrogio lạnh lùng rút huyết trảo ra khỏi ngực Azazel, máu tươi phun ra xối xả. Trên miệng hắn nở một nụ cười thoả mãn.

Một đại thiên sứ nữa rốt cục đã chết dưới tay hắn.

Không gian không còn một chút âm thanh.

Mọi thứ đều trở về tĩnh lặng.

"Loé!"

Ambrogio bất giác giật nảy mình, không gian tĩnh mịch đen tối kia lại đột nhiên loé lên một tia sáng màu trắng.

Mà ánh sáng kia, phảng phất đến từ chính bàn tay Ambrogio.

Hắn giật mình nhìn lại, liền thấy một nụ cười đầy ý trêu chọc trên khoé miệng đẫm máu của gã thiên sứ.

Làm thế nào hắn có thể tươi cười như vậy trước lúc tử vong, quang mang vừa loé lên trên tay mình rốt cuộc là cái gì?

"A a a a a!!!"

Đột nhiên, Ambrogio gào lên một tiếng thảm thiết, hắn kinh ngạc đưa hai tay lên nhìn chằm chằm, phát hiện một nguồn năng lượng cực lớn đang từ cánh tay lúc nãy xuyên qua Azazel lan tràn khắp cơ thể.

Sức mạnh này đột ngột tăng vọt, thẩm thấu, khuếch tán, khiến Ambrogio hoàn toàn không có nửa điểm cơ hội phản kháng.

Azazel làm sao lại không biết điểm yếu của huyết tộc?

Chẳng qua hắn hiểu rõ, những đòn tấn công thông thường dù bằng lực lượng mạnh nhất cũng khó có thể hạ được gã huyết tộc yêu vương có trí tuệ cực cao này. Ambrogio hiển nhiên sẽ nắm rõ điểm yếu của bản thân và cách đối phó với mình, đồng thời cũng có bản lĩnh chạy trốn cực kỳ lợi hại.

Kỳ thực, đây là một cái cạm bẫy.

Cấm chú pháp sư có thể tùy ý thay đổi quy tắc ma pháp, càng không cần phải nói đến cấp độ thiên sứ như Azazel.

Cho dù là một hạt nguyên tố bé nhỏ không đáng kể, ngươi cũng không thể nào biết được ẩn sâu bên trong vẻ ngoài tầm thường, vô hình kia có thể chứa đựng sức mạnh hủy diệt hay sát cơ đến mức độ nào.

Azazel không biết từ bao giờ đã tập hợp một luồng thần quang lực lượng cực lớn bên trong thân thể. Ambrogio nhìn thấy thiên sứ chi lực trước đó đã phóng thích ra, liền cho rằng đối phương không thể trong mấy giây ngắn ngủi tạo ra một pháp thuật cường đại khác, nên không hề đề phòng.

Chấp nhận bị trọng thương để gã Huyết Tộc Chi Vương kia rơi vào bẫy, để sát chiêu chân chính trực tiếp len lỏi bám vào thân thể kẻ địch, không cho đối phương có cơ hội chạy trốn, cách làm này thực sự quá táo bạo.

Thân thể quái vật cường hãn kia cũng không giúp Ambrogio thoát được khỏi ma pháp khủng bố này. Từng điểm, từng điểm trên cơ thể Huyết Tộc Đế Vương bị thánh quang cường thế kia chui vào bên trong phá hủy, hắc khí cuồn cuộn bốc lên hoà tan vào không khí.

Ambrogio không thể cử động được nữa. Kim quang diệu nhật đối với huyết tộc chính là thế giới của tử vong, cơ thể hắn xuất hiện trăm ngàn lỗ thủng, kim quang bắt đầu cuồn cuộn từ bên trong cơ thể hắn phá ra.

Giờ tử của hắn đã đến.

Đòn kết liễu của Azazel không chút nương tay. Bên trong thánh quang này, Ambrogio không ngừng bị tịnh hoá gột rửa, dù thân thể cường đại đến đâu, dù cố gắng vẫy vùng thế nào vẫn bị thánh quang đốt cháy da thịt, huyết mạch, nội tạng, xương cốt. Hoàn toàn không thể chịu đựng nổi bên trong thần pháp hủy diệt này. Ngay sau đó, từ một con quái vật cường hãn mới vừa rồi vẫn còn tràn đầy sinh khí ma lực, ấy vậy mà trong khoảnh khắc đã tan rã, hoá thành khí thể hoà lẫn vào mảnh đất ngập tràn sắc hoàng kim.

Chỉ có điều, trước khi tan biến, Ambrogio không hề thét gào nửa lời, trên gương mặt chỉ có duy nhất một nụ cười đắc ý.

Hắn thua, chỉ là thua trận đấu cuối cùng này.

Nhưng hắn đã có thể khiến Thiên Quốc mất đi bốn vị tối cao thiên sứ, khiến mấy nghìn thánh pháp sư bỏ mạng, khiến thành trì vững chắc nhất của nhân loại gần như sụp đổ, đó cũng xem như là thắng lợi cuối cùng của hắn.

Rốt cục nơi đây cũng hoàn toàn tan hết hơi thở sự sống, tà khí nồng đậm của những sinh vật hắc ám ở xung quanh huyết thành cũng không còn nữa.

Toà thành bị nhuộm lên một màu trắng tươi sáng, nhưng thây cốt huyết nhục vương vãi khắp nơi cũng không làm thay đổi được hình ảnh một vùng đất chết chóc. Không gian trở nên im ắng như tờ.

"Tách... tách... tách..."

Trời đổ mưa...

Cơn mưa cuốn trôi toàn bộ huyết nhục vương vãi xuống cống rãnh.

Một nam nhân ngồi bệt xuống đất thở dài. Cơn mưa làm sạch không khí, nhưng có lẽ không gột rửa được nỗi niềm suy tư trăn trở trong lòng hắn. Hắn đã xong việc ở nơi này, kẻ thù đã chết, nhưng rốt cục chẳng hiểu vì sao hắn lại cảm thấy trống trải và cô đơn.

Ta là ai? Ta là gì trong thế giới này?

Là thiên sứ, là một trong những tồn tại mạnh mẽ nhất?

Không phải sao...

Mạnh mẽ? Mạnh mẽ nhưng không cứu được huynh đệ của chính mình, vậy thì có ý nghĩa gì?

Ta ở Thiên Quốc đã hai mươi mấy năm, mọi người đều xem ta như một thiên tài cả về thực lực lẫn trí tuệ. Ta không để ý đến cái hư danh đó, ta chỉ không ngừng phấn đấu, xem việc trở thành một chí cao sí thiên sứ, vươn đến chí cao ma pháp là mục tiêu lớn lao nhất của đời mình.

Rốt cục càng trở nên mạnh mẽ, ta cũng chỉ cảm thấy thật trống rỗng. Chỉ có duy nhất một người khiến ta cảm giác mình không lạc lõng trên thế gian này.

Tên thiên sứ của hắn là Satanel, nhưng hắn không thích người ta gọi hắn bằng cái tên đó, hắn thích dùng cái tên nguyên bản của chính mình: Lucifer.

Ngày chúng ta trở thành thiên sứ, chúng ta đều có cùng một người cha là Thiên Phụ vĩ đại, tất cả thiên sứ đối với nhau có thể xem là huynh đệ tỷ muội một nhà. Nhưng chỉ có hắn, Đại Thiên Sứ Trưởng đầu tiên, cũng là người đầu tiên thực sự xem ta là huynh đệ, thậm chí còn sâu sắc hơn thế.

Hắn lạnh lùng ít nói, nhưng không hề kiêu ngạo, cũng chẳng ỷ lại xem thường ai. Hắn không tin vào số mệnh, dường như khi sinh ra đã định sẵn hắn là kẻ phải vượt lên trên hết thảy mọi quy tắc ràng buộc.

Khi ta mơ hồ cảm giác thế giới này thật nhàm chán, khi ta cho rằng cuộc đời này đã không còn gì để truy cầu, ta đã gặp hắn. Bỗng nhiên, nhiệt huyết trong ta mạnh mẽ trào dâng. Ta nhận ra mình không muốn ở trên cao an nhàn, ta muốn một cuộc đời thật đặc biệt, ta muốn mang theo đôi cánh và trí tuệ của mình cùng hắn bước ra thế giới này.

Mỗi một vị thiên sứ tuần hành nhân gian đều được mang một thân phận khác, ta rất vui vẻ dùng nó để khẳng định chính mình. Ta phát hiện cuộc đời này có nhiều mục tiêu và ý nghĩa hơn.

Ta từng tự nhủ rằng không muốn tuân theo những quy tắc giáo điều cứng nhắc. Hắn cũng nói điều tương tự, cũng muốn nắm chắc số phận của mình trong lòng bàn tay.

Nhưng mà...

Có lẽ thế giới này, niên kỷ này không hề phù hợp với chúng ta.

Đúng hay sai, tốt hay xấu? Chẳng qua chỉ là do hoàn cảnh và góc nhìn khác nhau. Chẳng có người tốt hay kẻ xấu, chỉ có những kẻ cố gắng bảo vệ quan điểm của chính mình, đồng thời đổ lỗi cho kẻ còn lại.

Nếu thế giới này toàn bộ đều tu luyện hắc ma pháp và cấm thuật, nhưng ngươi lại sử dụng ma pháp chính tông, vậy thì ngươi chính là dị đoan của thế giới này.

Chấp nhận buông bỏ để trở thành một phần của nó, hoặc trở thành kẻ mạnh nhất đạp lên tất cả để thay đổi nó. Thế giới này chính là tàn nhẫn như thế.

Ngày hắn gặp một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, tên nàng là Venus, Venus Aphrodite, cuộc đời hắn đã hoàn toàn thay đổi.

Hắn luôn bảo vệ nàng, nàng ghi tâm khắc cốt. Đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp động lòng người cùng trái tim thuần khiết của nàng, rốt cục khiến tâm của hắn, vốn tĩnh lặng như mặt hồ suốt mấy mươi năm, gần như dậy sóng.

Ta chưa từng động lòng với nữ nhân, ta không hiểu lắm chuyện tình yêu nam nữ, nhưng với tư cách là một chuyên gia về độc, ta biết hắn đã trúng phải ái tình của nữ tử này, một thứ độc dược vô phương cứu chữa.

Hắn bất chấp tất cả bảo vệ nàng. Hắn chấp nhận bị phế đi hồn thai thiên sứ. Hắn chọn nàng, chứ không chọn làm thiên thần chí cao vô thượng. Người ta có thể cho rằng hắn chọn mỹ nhân chứ không chọn giang sơn, nhưng cái giang sơn đã mục nát đó, hắn nào có cần?

Là đại thiên sứ của Thiên Quốc, ta có chức trách và sứ mệnh. Nhưng ta không muốn ở cùng một chỗ với những kẻ thống trị vô lương, ta cũng không do dự từ bỏ tất cả để trợ giúp huynh đệ của chính mình.

Càng tiến gần đến chân tướng sự thật, ta càng ngưỡng mộ hắn, đồng thời càng chán ghét những kẻ đang thao túng thế giới này.

Nafplio...

Venus không còn nữa, nàng đã trả giá cả sinh mệnh vì hắn. Hắn còn chưa kịp làm gì để bù đắp lại cho nàng phần ân tình vô giá này.

Đau thương và thù hận đến cực hạn, hắn đánh mất mọi cảm xúc hỉ nộ ái ố, trở thành một ác ma vô hồn, vô cảm. Ta cảm thấy trái tim hắn vẫn cháy lên ngọn lửa bừng bừng, chỉ là không phải Thánh Hoả nhiệt thành ấm áp, mà là Ma Hoả bất cứ lúc nào cũng có thể thiêu rụi hoàn toàn thế giới.

Bất quá, dù hắn có trở thành yêu ma hay bất kỳ thứ gì, dù là trăm năm, ngàn năm sau đi nữa, chúng ta vẫn là huynh đệ.

Trận chiến cuối cùng, hắn bảo ta hãy đi tìm gã huyết tộc kia, nhưng ta biết đó chỉ là cái cớ để không cho ta tham gia vào cuộc chiến này.

Ta từng nói hắn không chỉ có một mình, nhưng ta lại chỉ có thể giúp hắn làm một vài chuyện nhỏ, chỉ có thể đứng nhìn hắn đơn độc chiến đấu một lần sau cuối.

Rốt cục, hắn chỉ bằng sức một người, một đường giết vào Thiên Quốc, đánh bại tất cả.

Thực lực của hắn ở trên đỉnh nhân loại, kẻ địch mạnh nhất cũng bị hắn giẫm đạp dưới chân, nhưng rốt cục hắn vẫn chưa thể vượt qua Thiên Phụ trên cao, càng không có cơ hội chạm đến vị thần sáng tạo ra thế giới này.

Chúng ta chỉ là những cường giả bên trong một tinh cầu lẻ loi giữa vũ trụ vô ngần không thấy điểm cuối.

Hắn bị đánh vào địa ngục, ta không thể giúp được gì, cũng không thể mù quáng đi nộp mạng chịu chết. Bởi vì chỉ có tự nhủ với bản thân phải nhẫn nhịn mới có cơ hội tìm thấy hắn, cứu hắn ra khỏi địa ngục thâm uyên.

Đúng vậy, Athena đã nói cho ta, hắc ám địa ngục đối với hắn không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu.

Nghĩ đến đó, nhiệt huyết trong ta lại không ngừng sục sôi.

Hôm nay ta không thể cùng Lucifer san bằng Thiên Quốc. Nhưng ta một mình đến đây, tại lãnh địa Huyết Ma Vương, giết sạch bộ tộc của chúng, đốt sạch thành trì của chúng. Khiến chúng phải biến mất, phải ẩn mình trong nhân gian, trốn chui trốn nhủi.

Ta sẽ ở trong bóng tối giúp đỡ nữ thần Hy Lạp, để nàng có thể xây nên một đế chế vĩ đại, đủ để đối lập với những kẻ tự xưng là người chưởng quản nhân gian kia. Ta cũng nợ nữ hài ở thành Argos một lời hứa.

Ta sẽ không ngừng nỗ lực, phá vỡ giới hạn bản thân cùng luân hồi pháp tắc, để một ngày thực lực có thể chạm đến chí cao thánh thần.

Khi thời điểm đến, ta sẽ lại cùng hắn kề vai chiến đấu.

Ta nhất định sẽ gặp lại hắn, cùng hắn thay đổi vĩnh viễn thế giới này.

Ta là Nhật Nguyệt Thiên Sứ.

Tên ta là... Azazel!

------------------------

*(Đây là kết thúc câu chuyện về Lucifer, kết thúc một chặng đường hành trình của Thiên Quốc, của nguồn gốc Thánh Thành, của cổ đại thiên sứ nguyên bản...*

*Chương tiếp theo, mạch truyện chính về Mạc Phàm sẽ được tiếp tục.*

*Xin cảm ơn vì đã đọc)*

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!