Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 466: CHƯƠNG 466: NGUYÊN TẮC CỦA ĐÀN ÔNG

..........

(Mạch truyện chính trở lại. Nối tiếp tình tiết từ Chương 423: Mảnh vỡ vị diện)

..........

..........

..........

..........

“Hải Lâu Sahara vốn đã không mấy ai trên thế giới này biết đến, người có can đảm bước vào lại càng hiếm hoi. Chúng ta vượt qua vành đai sa mạc, đột nhiên bốn người đốt lửa trò chuyện phiếm trên Hư Vô Nại Hà, không chừng bọn họ thật sự nghĩ chúng ta là đồng bọn của dị đoan đang chờ tiếp ứng... Cách hành xử của họ đối với chúng ta đã là rất khách khí rồi, vừa khách khí vừa khôn ngoan đề phòng. Nếu ta không lấy thân phận Liệp Vương ra bảo chứng, ngươi nghĩ mình có thể sống đến bây giờ sao?” Mạc Phàm vẫn giữ vẻ nghiêm túc, nói tiếp.

Thánh Pháp Sư của Thiên Quốc không phải là một đám ngớ ngẩn, điểm này Mạc Phàm tất nhiên hiểu rõ.

Đại công tước Eileen cũng hiểu những lời Mạc Phàm nói rất có lý, chỉ là vừa nghĩ đến việc mình hiện là người duy nhất trong đội được an toàn, lại còn phải bị người của Thánh Pháp Thiên Quốc tạm giam mấy ngày, toàn thân không khỏi cảm thấy có chút khó chịu.

“Bọn Triệu Mãn Duyên nếu gặp phải Thánh Pháp Sư thì còn có cơ hội bị bắt sống để tra hỏi, chứ nếu rơi vào bẫy của Khufu, tình cảnh hiện tại có khi còn tồi tệ hơn!” Eileen nói.

“Chuyện này thì không thể trách ta được, ngươi nên tin tưởng đồng đội của mình. Có Triệu Mãn Duyên, Asha Corea và Mục Bạch ở đó, Khufu muốn giết họ cũng không phải chuyện dễ dàng,” Mạc Phàm nói, “Chờ vài ngày nữa tình hình an toàn hơn, không phát sinh thêm phiền phức gì khác, ta sẽ đi cứu tình nhân của ngươi. Đến lúc đó, hy vọng ngươi cũng nên lấy ra thứ gì đó tốt đẹp để báo đáp ta.”

“Nghe ngươi vậy, chúng ta tạm thời nương náu ở đây, mọi chuyện tính sau.” Eileen cuối cùng cũng bị thuyết phục.

Đột nhiên, bên ngoài vách ngăn vang lên một giọng nói trong trẻo. Mạc Phàm và Eileen im lặng lắng nghe, rất nhanh đã nhận ra giọng nói có phần cao ngạo của Thánh Pháp Sư Kuran Yurri.

“Đêm đã khuya, ta đã sắp xếp cho hai vị, huynh muội họ, ở chung một phòng. Các ngươi cũng nên nghỉ ngơi sớm đi, đừng làm chuyện gì quá sức. Sáng mai ta sẽ đến đưa các ngươi đi tham quan Thiên Quốc Phi Sa Đại Trận.”

Hai người đang ngồi ngây ra trong phòng nghe được câu này, đặc biệt là Eileen, gò má hồng phấn của nàng lập tức nóng bừng, đỏ ửng lên, trông có vẻ oan ức.

Còn Mạc Phàm thì ngược lại, hắn tỏ ra chẳng mấy bận tâm, nói: “Nếu bên ngoài cảm thấy buồn chán, có thể vào đây xem chúng ta một hiệp cho thỏa mãn, ta không ngại chút nào đâu.”

“Hừ, đa tạ lời mời, bản nữ không cần, cáo từ!” Kuran Yurri tỏ vẻ khinh thường, không muốn ở lại thêm một giây nào nữa, nói xong liền nhanh chóng quay về phòng mình.

Chờ nàng ta đi rồi, Eileen lập tức ra hiệu hỏi Mạc Phàm xem xung quanh có ai nghe lén không, cuối cùng mới thuật lại đại ý toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi giữa Mạc Phàm và Kuran Yurri, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Chuyện gì vậy, công tước điện hạ? Sao người lại nghiêm túc thế? Chẳng lẽ thật sự muốn ‘ăn’ ta rồi sao?” Mạc Phàm kinh ngạc nói, “Ta là người đàn ông có nguyên tắc, người đừng lấy cớ cảm kích mà sáp lại gần ta...”

Eileen nhíu mày, nhìn Mạc Phàm với vẻ mặt có chút buồn cười.

Ngươi là người đàn ông có nguyên tắc, chẳng lẽ ta lại không có phẩm hạnh của một nữ tu sao?

“Chúng ta đang truy đuổi Khufu, ngươi hẳn là biết chuyện này?”

Eileen điều chỉnh lại tâm trạng, nàng quyết định đi thẳng vào vấn đề quan trọng, không đôi co với hắn nữa.

Mạc Phàm gật đầu xác nhận.

“Truy lùng dấu vết của một Vong Linh Đế Vương thực sự rất khó. Chúng ta đã mất hàng tháng trời để lên kế hoạch chặn đường, theo dõi những con rối trong cạm bẫy của hắn. Nhưng Khufu quá giảo hoạt, hắn nắm rõ hành động của chúng ta như lòng bàn tay. Có một khoảng thời gian, hắn đã nhốt riêng chúng ta và một số Cấm Chú Sư châu Phi của Hiệp hội Cấm Chú vào các khu vực khác nhau trong Kim Tự Tháp Ai Cập. May mà Asha Corea kịp thời xuất hiện giải vây, nếu không thì hậu quả khó lường.” Eileen đến lúc này mới có thể kể rõ lại chuyện ở Ai Cập cho Mạc Phàm nghe.

“Ta đại khái có thể hình dung được. Liệp Khôi Hopper khi đó thao túng rất nhiều thế lực hậu thuẫn, hắn làm việc cho triều đại Khafre. Còn Khufu thì sắp xếp một vài Đại Minh Huy để giải thoát cho Kim Tự Tháp Khafre, nên dĩ nhiên Hopper cũng sẽ giúp Khufu giăng bẫy các ngươi. Khó trách Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên khẩn trương đến vậy mà cũng không thể liên lạc với ta, hóa ra là các ngươi đã bị lật thuyền.” Mạc Phàm nói.

May mắn là có Asha Corea, việc nàng đến giải cứu bọn họ rõ ràng nằm ngoài dự liệu của Mạc Phàm.

“Sau khi được giải thoát, chúng tôi một đường săn lùng tung tích của Khufu đến tận nam lĩnh Nam Phi. Đó cũng là lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy Hải Lâu Sahara ở nơi vốn dĩ phải là vùng biển giáp ranh. Dù có chút do dự, nhưng cuối cùng chúng tôi vẫn quyết định tiến vào,” Eileen nói đến đây, nàng khẽ thở dài một hơi buồn bã, “Bước chân vào sa mạc mê giới không bao lâu, chúng tôi gần như không thể xác định được vị trí của Khufu. Ngược lại, ít lâu sau, Khufu bất ngờ đánh úp, một vị Cấm Chú Sư trong đoàn đã trực tiếp thiệt mạng, còn Mục Bạch và vài người khác cũng bị thương rất nặng.”

“Hắn sao rồi?” Mạc Phàm hỏi.

“Nhờ có Asha Corea, nàng sở hữu nhiều ma cụ trị liệu cấp Hồn, nên mới miễn cưỡng giữ được mạng cho Mục Bạch.” Eileen đáp.

“Tốt, tốt rồi.” Mạc Phàm thoáng chút nhẹ nhõm.

Khufu vẫn còn trong sa mạc mê giới, tin tức này rất quan trọng.

Nghĩ kỹ lại, quả thực cho đến bây giờ, Mạc Phàm vẫn không có đủ dữ kiện để đánh giá về Khufu, chẳng qua chỉ là tiện thể tiếp nhận một vài thông tin rời rạc trong quá trình hành động. Thậm chí, việc cứu Ai Cập khỏi đại kiếp nạn này vốn cũng nằm ngoài dự tính, rõ ràng những chuyện liên quan đến Liên Bang thảo phạt, Pharaoh Khafre và đám vong quỷ đều không nằm trong kế hoạch của hắn.

Nhắc đến Khafre lại càng thêm phức tạp, nghe nói gã này cũng đang bám sát theo Khufu tiến vào khu di tích cổ thành.

Khafre đáng ngại hơn một chút là vì Mạc Phàm chưa từng trực tiếp đối đầu với hắn. Hắn chỉ có thể mường tượng gã này là kẻ thích giật dây sau lưng, âm thầm điều khiển thuộc hạ. Hắn lợi dụng đám tay sai cực kỳ đắc lực, mà người đời vẫn gọi là Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền, để chưởng khống và thu thập lực lượng Minh Giới.

Thực tế vẫn thường xảy ra như vậy, những kẻ có thân phận không thể xác định rõ ràng luôn mang lại cho người ta cảm giác mơ hồ, khó lường để đề phòng.

“Nói chuyện khác đi, nữ tử Thiên Quốc kia có đề cập đến mảnh vỡ vị diện, chuyện này ta cũng từng nghe qua.” Eileen đổi chủ đề.

“Ngươi nghe qua đến mức độ nào?” Ánh mắt Mạc Phàm không giấu nổi vẻ tò mò, nhìn chằm chằm vào nữ Đại công tước của Victoria.

“Ngươi đã bao giờ tự hỏi làm thế nào chúng ta lại nuôi được giống rồng chưa? Chúng ta có học viện thuần long, có giao dịch trứng rồng, thậm chí còn sản xuất long dực và phát triển hạm đội long kỵ sĩ. Nguyên nhân là gì? Dù chỉ là Á Long, nhưng giá trị của chúng cũng sánh ngang với lực lượng vũ trang của các quốc gia khác, đó cũng là lý do khiến Anh Quốc được xếp vào hàng tam đại cường quốc trên thế giới, và chúng ta đứng thứ hai.” Eileen nói đến đây, nàng bỗng thở dài, dường như chính mình vừa tiết lộ một bí mật trọng đại của gia tộc.

.....

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!