. . . . . . . . . . .
Thấy hai người đã rời giường, Kuran Yurri đang trong bộ dạng say ngủ bỗng mở bừng mắt, ánh lên tia sáng lanh lợi. Thân thủ của nàng bộc phát, nhanh như chớp lách đến bên chiếc giường Mạc Phàm vừa ngủ, lật tung cả gối đầu lẫn chăn đệm lên. Kết quả bên trong trống không, thứ quý giá mà nàng tìm kiếm không hề được đối phương giấu trên giường, điều này khiến Thánh Pháp Kuran Yurri thất vọng ra mặt.
Bên ngoài hiên, dù đã đi qua Hư Vô Nại Hà một khoảng rất xa, tọa lạc ở đầu kia của cây cầu mây, không còn thuộc vành đai sương mù của sơn cốc, nhưng căn nhà của đoàn Thánh Pháp tuần tra Thiên Quốc vẫn chìm trong màn mưa bụi dày đặc. Nếu không có ma cụ quan sát chuyên dụng, mắt thường nhìn lên căn bản không thể thấy được bất cứ cảnh vật gì.
Mạc Phàm bước ra ngoài, xoay hông, vặn vai giãn gân cốt, khóe miệng nở một nụ cười phảng phất.
"Ngươi giấu ở đâu rồi?" Đột nhiên, Thánh Pháp Kuran Yurri từ trong nhà lao ra, túm lấy vai áo Mạc Phàm chất vấn.
"Giấu cái gì?" Mạc Phàm tâm niệm một chữ ‘Nhẫn’ trên mặt.
Nhẫn ở đây, chính là nhẫn nhịn không bật cười.
Thông minh cũng có nhiều loại. Kuran Yurri có lẽ còn trẻ, thiếu kinh nghiệm sống, sự thông minh của nàng chỉ là kiểu thông minh của ếch ngồi đáy giếng, chưa từng ra biển lớn, chưa trải sự đời hiểm ác, chưa gặp cáo già gặm cừu, chưa thấy lão hồ ly.
"Nhật Nguyên Phù." Nữ Thánh Pháp Kuran Yurri đáp.
“? ? ? ? ?”
“Vừa nói cái gì?”
“Nhật Nguyên Phù, là đại ấn phù hồi thành và dịch chuyển mà Thiên Quốc duy trì trăm năm qua.” Kuran Yurri nói với ánh mắt u ám, nàng thực ra đã sớm biết tỏng lá bùa này đang nằm trong tay Mạc Phàm.
“Phù hồi thành, hóa ra là truyền tống trận trở về Thiên Quốc à?” Mạc Phàm hỏi.
“Có thể nói như vậy. Tối hôm qua ta chắc chắn đã thấy ngươi bỏ vào túi áo một ma cụ không gian trữ vật đắt tiền, chính là loại mà vị tỷ tỷ kia dùng để đánh cắp đồ của chúng ta.” Kuran Yurri khẽ gằn giọng, bàn tay chỉ về phía Eileen đang đứng bên cạnh.
Là một Thánh Pháp có chức vụ khác biệt, thiên về mật vụ thẩm tra, Kuran Yurri chuyên chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà người khác dễ dàng bỏ qua.
Ví dụ như nàng nhìn thấy túi áo của Mạc Phàm có phần gấu túi hơi cộm lên, bên trong là một vật phẩm ma cụ hình mặt dây chuyền, rõ ràng trông giống như thứ được vội vàng nhét vào hơn là vật có sẵn từ trước.
Pháp sư có tu vi đạo hạnh cao một chút, cụ thể là từ cấp Cao Giai mãn tu trở lên, tự nhiên sẽ có đủ tinh thần lực để cảm ứng được các loại ma cụ không gian. Kuran Yurri đã phát hiện ra mặt dây chuyền trong túi áo Mạc Phàm chính là một ma cụ không gian.
Theo lẽ thường mà nói, chẳng có ai lại bỏ loại vật phẩm này vào túi áo hay túi quần. Theo tiêu chuẩn thông thường, các thợ rèn pháp sư và luyện kim giả có thói quen thiết kế ma cụ không gian thành vòng tay, nhẫn, thắt lưng, dây chuyền và các kiểu mẫu khác để pháp sư tiện sử dụng hơn, tránh việc luộm thuộm vứt lung tung.
Mặt khác, bằng chứng càng thuyết phục hơn là Kuran Yurri vốn đã từng nhìn thấy Triệu Mãn Duyên cướp Nhật Nguyên Phù của Đại Thánh Tể giao cho Eileen, và nàng ngay lập tức đã cất nó vào một dây chuyền ma cụ không gian, loại ma cụ đó giống y hệt thứ trong túi áo Mạc Phàm.
Sau khi xác định được vật phẩm, nữ Thánh Pháp Thiên Quốc từ đầu đến cuối liền bám riết lấy Mạc Phàm và Eileen không rời. Mục đích chính của nàng là muốn khiến hai người họ bận rộn, để Mạc Phàm sơ suất quên mất mình đã từng giấu ma cụ không gian trong túi.
Đến lúc mệt mỏi đi ngủ, khi cảm thấy vướng víu, người ta rất dễ vô thức bỏ một vài đồ vật trên người xuống dưới lớp chăn, lớp gối; mà việc Kuran Yurri nửa đêm lén lút sang phòng hai người ngủ một giấc cũng là cố tình để cho bọn họ cảm thấy khó chịu mà bất giác rời phòng.
Đây chính là kế hoạch đoạt lại vật phẩm của nàng.
Trên thực tế, kế hoạch của nàng đã diễn ra suôn sẻ, Mạc Phàm ban đầu đúng là đã bỏ mặt dây chuyền không gian của Eileen xuống dưới gối, nhưng hắn đã nhanh chóng cảnh giác, sớm đã cẩn thận cất nó vào không gian trữ vật của chính mình.
“Hóa ra chỉ là một cái phù hồi thành, ngươi làm gì mà căng thẳng thế?” Mạc Phàm nói.
“Trả cho ta!!” Kuran Yurri gằn giọng.
Mạc Phàm cẩn trọng quan sát thái độ của nữ Thánh Pháp Kuran Yurri.
Sắc mặt nàng hậm hực nhưng không hề lớn tiếng, càng tránh làm kinh động những người khác trong đoàn Thánh Pháp xung quanh, đặc biệt là Đại Thánh Tể. Đại Thánh Tể đang minh tu ở gian nhà thứ tư phía sau căn này, khoảng cách ước chừng hơn 100 mét một chút, nếu không phải là một người tu luyện Huyền Âm thì giọng nói gần như không thể truyền đến tai được.
Tốt, Đại Thánh Tể không có tu vi Huyền Âm, Mạc Phàm giờ phút này đã có thể chắc chắn điều đó qua ánh mắt của Kuran Yurri.
Mà việc nàng im lặng cho tới bây giờ chỉ để tự mình đoạt lại Nhật Nguyên Phù chứng tỏ nàng cũng mừng thầm khi đoàn Thánh Pháp bị đám người Triệu Mãn Duyên cướp đồ, tựa hồ đã sớm muốn mượn tay người khác để mình lén lút đoạt lại vật phẩm, mưu cầu chiếm làm của riêng.
“Đại Thánh Tể của các ngươi đâu, ta đem trả cho hắn.” Mạc Phàm tằng hắng một tiếng, giả vờ lờ đi ý của Kuran Yurri.
“Ngươi… ngươi mà giao cho Đại Thánh Tể, ta nhất định sẽ khiến các ngươi thần hồn câu diệt, ta nhất định sẽ khai các ngươi là tòng phạm của đám cướp tặc dị đoan.” Kuran Yurri giật lấy cánh tay Mạc Phàm, ánh mắt cũng trở nên hung dữ hơn vài phần.
“Vậy ra ngươi cũng có ý đồ riêng, đây là muốn bắt tay riêng với chúng ta sao? Được, ca ca đây rất biết chiều lòng muội muội. Ngươi có thông tin gì hay ho, nói ta nghe, ta liền giao đồ.” Mạc Phàm nói.
Đại công tước Eileen khẽ hít một hơi, nàng tuyệt không ngờ tư duy của con người này lại có thể biến hóa đến vậy.
Sao một tên hải tặc lại có thể giống kẻ hành hiệp trượng nghĩa được chứ…
“Trả đây, ta cho các ngươi manh mối về đồng bọn của các ngươi.” Kuran Yurri cắn răng nói.
“Ta không phải trẻ con ba tuổi, nếu ngươi biết manh mối của bọn họ thì đã có thể tùy tiện bắt lại rồi, không đến mức phải khổ sở bám theo chúng ta như vậy.” Mạc Phàm thản nhiên đáp.
Lời của hắn, câu nào câu nấy đều mang hàm ý sắc bén.
“Hừ, ta không quan tâm bọn họ nên mới chưa ra tay, chủ yếu là ta chỉ muốn tự mình lấy lại Nhật Nguyên Phù. Nó ban đầu ở trong tay Eileen tỷ tỷ, bây giờ lại rơi vào tay ngươi. Trả hay không? Ngươi không trả, ta sẽ đi báo ngay cho Đại Thánh Tể. Ta không có được thứ tốt, dù sao chúng ta cũng đã lấy được Nhật Nguyên Phù rồi, các ngươi cũng đừng hòng có ai sống sót rời khỏi đây.” Kuran Yurri tức tối, tung ra chiêu cuối cùng với Mạc Phàm.
Mạc Phàm không cần suy nghĩ thêm, tâm niệm khẽ động, mở ra không gian trữ vật, lấy ra chiếc dây chuyền không gian của Eileen rồi đưa cho nàng.
Nhận lại đồ, Eileen mở khóa ma cụ, lấy ra một tấm ngọc phù màu vàng bên trong, trông như một viên hoàng ngọc, lớn vừa đủ một bàn tay người trưởng thành cầm nắm.
Đại công tước Eileen khẽ nhún người, tỏ vẻ mấy phần tiếc nuối rồi giao lại cho nữ Thánh Pháp Kuran Yurri.
“Đồ đã về tay, ta sẽ giúp ngươi giữ bí mật chuyện Nhật Nguyên Phù. Bây giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền, ngươi phải giúp ta giải cứu đồng bạn, đồng thời phải cung cấp thông tin vô điều kiện cho chúng ta trong suốt hành trình ở Thiên Quốc.” Mạc Phàm lên tiếng.
Hắn xảo quyệt trả lại đồ vật cho Kuran Yurri, nhanh chóng buộc nàng phải về phe mình.
“Tên giảo hoạt chết tiệt. Nhưng mà, ngươi thật sự có lòng tham gia giải đấu Thánh Nguyên Thiên Quốc sao? Cớ gì lại muốn đến Thiên Quốc trải nghiệm?” Kuran Yurri xoa xoa Nhật Nguyên Phù, trong lòng hiển nhiên không còn chấp nhặt với Mạc Phàm và Eileen nữa.
“Phải a, Thiên Quốc nhất định không bạc đãi người đoạt quán quân, mà ta thì lúc nào cũng thiếu tài nguyên…” Mạc Phàm tỏ vẻ thành thật đáp.
Lời hắn vừa dứt được mấy phút, Kuran Yurri vẫn đứng yên tại chỗ, siết chặt Nhật Nguyên Phù, hai tai nàng vẫn còn văng vẳng ba chữ ‘người đoạt quán quân’.
Đúng là một gã ngông cuồng tùy tiện!?
Giải đấu Thánh Nguyên Thiên Quốc, tuy là lần đầu tiên tổ chức ở Thiên Quốc, cường giả bản địa xuất hiện không ít đã đành, đằng này còn có cả những thiên tài đỉnh cấp từ năm châu được mời đến tham dự.
Muốn đoạt quán quân, người này nếu không phải bị điên thì cũng chín phần là một kẻ mặt dày ngạo mạn!!!
“Không đôi co với ngươi nữa, muốn cứu người thì lập tức theo ta. Trước khi trời tối, chúng ta phải tìm đến đó nhanh hơn đám Đại Thánh Tể, rồi bỏ chạy về Linh Vĩ Quốc cầu cứu viện.”
Khóe miệng Mạc Phàm co giật, hắn sững sờ vịn vai Kuran Yurri, gặng hỏi: “Cái gì Linh Vĩ Quốc? Chẳng phải điểm đến của các ngươi là Thiên Quốc sao?”
. . . . . . . . . ...