. . . . . . . .
Linh Vĩ Quốc, Linh Vĩ Quốc, Vĩ Linh... Quốc, cái tên này sao đọc đi đọc lại bao nhiêu lần vẫn không khỏi thấy gợi hình quá đi.
Mạc Phàm vẻ mặt đầy hoang mang, còn tưởng mình lại nghe nhầm, hoặc giống như màng nhĩ tuy nhận được tín hiệu nhưng não bộ lại từ chối tiếp thu.
Rõ ràng đây là địa phận của Hải Lâu Sahara, là vùng đất phản chiếu của dãy Nam Lĩnh ở Nam Phi xa xôi chứ không phải vùng đất chết màu đen ở Hoa Hạ. Nơi này vốn là mảnh vỡ quang minh được thiết kế để tạo ra sự sống, lại còn được Thánh Thành cổ xưa chống lưng từ trong bóng tối, đáng lẽ không phải là nơi băng sơn gió lạnh, yêu thú chập trùng như trong tiềm thức tưởng tượng ra.
Ừm, ừm.
Ân, không thể khác được.
Phải là một nơi dương khí hừng hực, dồi dào phồn thịnh, một sa mạc nóng như lò lửa mới đúng, nhất định là do mình đa nghi, nhất định là do mình đa nghi…
“Một khoảng thời gian sau thời kỳ Cựu Thế Giới, sự sụp đổ của Thiên Quốc cổ thành đã kéo theo sự suy tàn của Đế quốc La Mã. Kể từ đó, châu Âu dần dần chuyển mình sang thời kỳ Phục Hưng. Hai nền văn minh cổ đại tiếp theo bị đào thải là Nam Tư và Tiệp Khắc. Bọn họ tan rã, nghe đồn là có quan hệ mật thiết với việc thành lập Thánh Thành. May mắn là một số cư dân sống sót đã được một vị Thứ Nguyên Pháp Thần đương thời bảo hộ, người này về sau đã lập quốc, chính là Linh Vĩ Quốc.” Kuran Yurri đối với kiến thức đại chúng, đặc biệt là lịch sử cổ đại, cận đại đều hiểu rõ vanh vách.
Chuyện Nam Tư và Tiệp Khắc sụp đổ, Mạc Phàm lại bất ngờ biết được, nhiều năm trước hắn từng nghe Bola kể qua, Bola chính là người thuộc một triều đại quý tộc Dracula của Nam Tư.
“Thần dân Nam Tư, Tiệp Khắc trở thành tín đồ của Linh Vĩ Quốc, mà Linh Vĩ Quốc lại nằm ở Hải Lâu Sahara, Hải Lâu Sahara lại tuyệt đối thuộc quyền quản lý của Thiên Quốc. Chẳng lẽ Thiên Quốc và Thánh Thành mâu thuẫn sâu sắc đến vậy sao, đến mức phải đi nhặt lại đồ thừa của Thánh Thành?” Mạc Phàm hỏi.
“Ân, chủ yếu là do thời bấy giờ Tổng Lãnh Thiên Sứ Michael quay trở lại dương gian, Michael lúc nào cũng khăng khăng với lời nguyền ma quỷ nào đó của mình. Hắn đã làm một số việc đi ngược lại tôn chỉ của Thiên Quốc, dấy lên mâu thuẫn, cuối cùng giọt nước tràn ly, quan điểm của Thiên Quốc và Michael không thể dung hòa. Michael cùng sáu vị thiên sứ còn lại tách ra khỏi Thiên Quốc, đảm bảo cho sự ra đời của Thánh Thành. Bởi vậy, Linh Vĩ Quốc không phải là kẻ thù của Thiên Quốc.” Kuran Yurri nói.
Sau mấy ngày đồng hành ròng rã, Mạc Phàm vẫn cảm thấy bắt chuyện với Kuran Yurri chính là quyết định đúng đắn nhất của mình.
Có nàng bên cạnh chẳng khác nào có một kho báu, một bộ bách khoa toàn thư sống.
Chỉ trong thời gian ngắn làm bạn đồng hành, vậy mà hắn đã tiếp nhận một khối lượng thông tin khổng lồ, giống như đang xem một bộ phim tua nhanh về lịch sử thế giới ma pháp.
“Sau khi sáng tạo ra Hải Lâu Sahara, Thiên Quốc đâu muốn dễ dàng lẩn tránh hoàn toàn khỏi dương gian, chắc chắn hằng năm vẫn sẽ có một vài kẻ tò mò đi vào. Dưới sự dẫn dắt của Thiên Phụ, họ quyết định cho phép chia cắt một phần lãnh thổ, đương nhiên phần đất này không có linh khí dồi dào bằng nơi Thiên Quốc tọa lạc. Chủ yếu là dùng để thành lập thêm một vài quốc gia, vừa có thể bồi dưỡng kỹ năng chiến đấu cho nhân loại, thỉnh thoảng lại giúp Thiên Quốc có thêm nhân lực ủng hộ, cũng là một cách che giấu sự tồn tại của Thiên Quốc trên bản đồ.”
“Vùng sa mạc này, chính xác là có tổng cộng năm quốc gia. Ngoại trừ Thiên Quốc biệt tích trong vết nứt của mảnh vỡ quang minh không thể nào tìm thấy, còn có Maya cổ đại ở phía Đông, cổ thành Atlantic ở phía Bắc giáp biển, văn minh Wakanda ở phía Tây, và đặc biệt là Linh Vĩ Quốc tọa lạc ở trung tâm, núi non hiểm trở. Hàng ngàn năm qua, dù là yêu ma, thánh linh, hay nhân loại nếu biết tới Hải Lâu Sahara, cũng chỉ biết về bốn quốc gia kia, trong khái niệm của họ không hề có di tích của Thiên Quốc.” Kuran Yurri giải thích từng chút một, rồi nói tiếp:
“Ngay cả các ngươi cũng vậy, nếu không phải đồng đội các ngươi trộm đi Nhật Nguyên Phù từ trên tay Đại Thánh Tể, chúng ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình là thánh pháp sư của Thiên Quốc.”
Hải Lâu Sahara, Wakanda, Maya, Atlantic, Linh Vĩ Quốc, Thiên Quốc…
Những người thích đọc tiểu thuyết giả tưởng trên mạng, nếu nghe đến những cái tên này, chắc chắn đều sẽ gọi đây là sử thi thần thoại.
Vốn kiến thức ít ỏi Mạc Phàm tích lũy bấy lâu nay đã chẳng có gì cao thâm để khoe mẽ, giờ thì hay rồi, cảm giác này chẳng khác nào kẻ mù lại còn bị người ta đạp thêm xuống vũng bùn.
Thế giới này, rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu bí mật, hắn trước sau đều không thể tỏ tường, chỉ có thể không ngừng cố gắng tăng cao tu vi, để rồi chính mình mới dần dần được tận mắt thấy, tận tai nghe nhiều điều lạ lẫm đến vậy.
Nuốt một ngụm nước bọt, Mạc Phàm thoáng nghĩ không biết nếu mình sống lâu thêm vài năm nữa, liệu có khi nào trong lúc đưa Tiểu Hy đi dạo Nam Cực ngắm tuyết rơi sẽ tình cờ đi lạc vào Tiên Nữ Quốc trong truyền thuyết, rồi bị vắt kiệt sinh lực giữa vòng vây của vô số mỹ nhân hay không.
“Ngươi đang do dự cái gì?” Thấy Mạc Phàm thẫn thờ, Eileen lay hắn một cái hỏi.
“Khoan đã, chuyện Linh Vĩ Quốc, Wakanda gì đó tạm thời để sau đi. Ngươi cho ta biết vị trí của đồng bọn chúng ta, tiện thể nói luôn phương án giải cứu.” Mạc Phàm lắc đầu, gạt mấy thông tin nhiễu loạn sang một bên, tập trung vào việc quan trọng.
“Khỏi phải lo, đồng bọn các ngươi chia làm ba đường, ngoại trừ tỷ tỷ đây là do chúng ta trực tiếp bám theo, hai hướng còn lại dường như đã nhập lại làm một, hiện đang quanh quẩn rất gần Linh Vĩ Quốc. Phương án chính là các ngươi nghe ta, ta nói gì các ngươi nghe đó, như vậy là ổn thỏa.” Kuran Yurri quả quyết nói.
Không hiểu thánh pháp sư Kuran Yurri đã dùng thủ đoạn gì mà có thể theo dõi đám người Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch tỉ mỉ đến vậy. Bọn họ ít nhất cũng có tới ba vị cấm chú giả, đâu dễ gì để nàng nắm rõ trong lòng bàn tay.
Nhưng đa nghi lúc này cũng không có lợi, Mạc Phàm và Eileen cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý với phương án của Kuran Yurri.
. . . .
Bữa sáng đạm bạc với vài mẩu bánh mì vụn, ăn xong, tất cả mọi người đi theo Đại Thánh Tể tiến về cứ điểm khu trục của Hải Lâu Sahara. Sau khi bước qua sơn cốc sương mù, bọn họ đi nhanh trên sa mạc cát chảy, người có tu vi cao về cơ bản có thể di chuyển tốc hành trên cát, lướt đi trên những đồi cát như bay.
Đại Thánh Tể tự nhiên là người chủ tu hệ Quang và hệ Phong, lấy phương thức phi hành của hệ Phong, hiển nhiên cũng là một nhân vật cấm chú hệ Phong, vượt trội dẫn đầu đoàn người.
Mạc Phàm chậm rãi đi theo sau những cảnh vệ thánh pháp, nhưng có nhiều ánh mắt của các thánh pháp sư áo trắng đang ngó chừng như vậy, hắn cũng không có cơ hội để thoát thân.
“Đi đến khu trục chẳng phải số lượng thánh pháp sư sẽ càng tăng lên sao, tiểu tỷ, ngươi có kế hoạch bỏ chạy nào thì nhanh chóng tiến hành đi a.” Mạc Phàm nhịn không được, bất đắc dĩ lên tiếng nói với Kuran Yurri.
Bên cạnh mình là một tên đạo tặc hàng thật giá thật trong nội bộ thánh pháp Thiên Quốc, mà chức vụ của nàng lại phi thường cao, có thể không kém Đại Thánh Tể là bao, đã như vậy thì cùng hội cùng thuyền, Mạc Phàm cũng muốn được chia sẻ chút thông tin.
“Yên tâm, khu trục không phải của thánh pháp sư Thiên Quốc. Chúng ta khi ra ngoài luôn tuân thủ quy tắc trà trộn, không bao giờ để thiên hạ biết đến sự tồn tại của Thiên Quốc. Do đó, quân đồn trú chính là liên minh của Wakanda, Atlantic và Maya. Đến đó xem xét tình hình một chút, ta đã có sắp xếp.” Kuran Yurri nói.
Nàng nói xong câu đó, dứt khoát đi thẳng một mạch về phía trước.
Mà Mạc Phàm cũng mặc kệ tình huống diễn biến thế nào, nghe hay không nghe cũng vậy, hắn gần như không để Kuran Yurri rời khỏi tầm mắt của mình, cùng Eileen, Apase và Mei theo sát nàng.
Không nói thêm gì nữa, tiếp tục lên đường.
Đến giữa trưa nắng gắt, sức nóng hầm hập của sa mạc khiến da người khô ran, có cảm giác như sắp nứt nẻ, Mạc Phàm bây giờ có chút hối hận.
Mang theo Tiểu Hy bên mình, hắn lúc nào cũng phải khổ sở tìm mọi cách bảo vệ làn da của nàng, tránh cho làn da của tiểu bảo bối bị đen sạm. Nếu nơi này nóng như Hỏa Diệm Sơn mà làm Tiểu Hy bật khóc, hắn thật sự sẽ gọi Băng Thần Minh Lang ra để biến nơi này thành một tòa thành băng.
. . . .
“Oành Oành Oành ~~~~~~~~~~~”
Đột nhiên, phía trước cách nửa dặm, một Lôi Trảo khổng lồ vỗ mạnh xuống đồi cát, khiến một nửa tầm mắt bị lóa lên, không còn thấy được gì nữa.
. . . . . . . . . . ...