Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 471: CHƯƠNG 471: LÔI BÁO

. . . . . . .

"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! ~~~~~~~~~~~~~~~~ "

Mọi người còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, thì từ đỉnh của dãy núi cát cao nhất xung quanh bỗng bùng phát một luồng lôi điện hùng vĩ đến cực điểm.

“Tổ Báo Lôi Trảo!!”

Phía trên cao, một kẻ mặc khải giáp đen viền vàng, khuôn mặt bị che khuất sau chiếc mặt nạ báo đen vàng, đang lơ lửng giữa không trung. Hắn giang tay, thi triển một pháp trận ma pháp đồ sộ và vô cùng phức tạp. Bầu trời đang nắng gắt bỗng nứt toác bởi pháp trận kinh hoàng ấy, một ma trảo khổng lồ màu vàng đen tựa như Ngũ Chỉ Sơn giáng thế. Chỉ khác là, Ngũ Chỉ Sơn này không chĩa lên trời mà úp ngược xuống, nhắm thẳng vào khu căn cứ rộng hàng chục hecta để oanh tạc.

Pháo đài Hải Lâu Sahara vốn là một công trình kiến trúc thời Phục Hưng vô cùng kiên cố, trông sừng sững bất khả xâm phạm. Thế nhưng, ngay khi móng vuốt sấm sét ngập trời kia chạm tới, tòa pháo đài vững như thành đồng vách sắt lập tức hiện nguyên hình thành một món đồ chơi mong manh. Từng chút một, nó bị kéo vào một thế giới của những hoa văn lôi báo chết chóc.

Cảnh tượng thê lương đến hoang tàn. Bão cát mịt mù nhấn chìm tòa pháo đài, Tổ Báo Lôi Trảo hung hãn vồ xuống, bao trùm cả một vùng sa mạc rộng lớn, nuốt trọn cả khu căn cứ. Uy lực quả thực có thể hủy thiên diệt địa! Chỉ trong nháy mắt, vùng đại sa mạc nơi các Thánh Pháp Sư và khu căn cứ tọa lạc chỉ còn lại những vết rách nứt toác.

Những vết rách này sâu hoắm tựa hẻm núi, chẳng khác nào một trận đại địa hạo kiếp vừa quét qua.

Khu căn cứ tuần quân Hải Lâu Sahara bao gồm lực lượng của ba nước Wakanda, Atlantic và Maya. Tình huống xảy ra quá nhanh, trong khoảnh khắc, vạn vật dường như đảo lộn, mảnh vụn khắp nơi bị hút ngược lên trời, bao gồm cả những pháp sư cảnh vệ trong pháo đài. Họ không có bất kỳ cơ may nào trốn thoát. Mọi người kinh hãi nhìn pháo đài bị nghiền nát, nhìn những con người bên trong bị thiểm điện xé thành giấy vụn, cuối cùng hóa thành tro bụi hòa cùng cát vàng bay khắp hoang mạc.

Tiếng thét chói tai, tiếng gào khóc vang lên không dứt. Bất kể là pháp sư tu vi cao thấp ra sao, chỉ cần chưa đủ thực lực làm chủ vận mệnh của mình, khi đối mặt với nghịch cảnh, trái tim cũng đều trở nên mềm yếu và bi thương.

Móng vuốt của Lôi Báo quả thực kinh hoàng. Một trảo ấy không chỉ chấn động mặt đất vỡ toang, kéo theo cả cồn cát sụt lún, mà dường như còn không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi thổ nguyên tố nồng đậm vốn là thiên địch của nó.

Lo lắng dư chấn ảnh hưởng đến Tiểu Thiên Hy, Mei liền tạo ra từng vòng bạch thuẫn linh quang trước mặt, che chắn cho cả nhóm.

Bất quá, sự lo lắng của nàng là thừa thãi.

Vô số tia sét lạc loài bắn tới, nhưng còn chưa kịp chạm vào bạch thuẫn của Mei đã bị Mạc Phàm đứng phía trước dùng tay không tóm gọn, tựa như một cột thu lôi giữa sa mạc.

Những tia sét giãy giụa lít nhít trong tay Mạc Phàm, không cam lòng phản kháng nhưng lại chẳng thể làm tổn thương dù chỉ một sợi da của hắn. Chúng hoàn toàn hóa thành một bầy mãng xà tuyệt vọng, cuối cùng bị một sức mạnh còn kinh thiên hơn nuốt chửng.

Bụi mù tan đi, thực lực mà Mạc Phàm thể hiện khiến mọi người trong đoàn không chỉ kinh hãi mà còn không thể tin vào mắt mình.

“Chuyện… chuyện gì thế này?” Thánh Pháp Sư Gund Min đứng sau lưng Mạc Phàm, mặt mũi thất sắc, lắp bắp hỏi.

Nơi này là Hải Lâu Sahara, một trong những địa điểm tập trung quan trọng nhất của thế giới Thánh Pháp, yêu ma xưa nay tuyệt đối không dám bén mảng tới nửa bước. Tại sao lại có kẻ tung ra chiêu thức hủy diệt như vậy?

Không khí tràn ngập mùi khét lẹt, uy lực của lôi đình cường thịnh vô song. Ở phía xa, không chỉ các pháp sư đóng quân trong khu căn cứ, mà còn có một nửa đội tiên phong Thánh Pháp Sư của Thiên Quốc đang dẫn đoàn vô tình lao tới ngay bên dưới tổ lôi thiểm điện. Kết quả là họ như đâm đầu vào một máy chém bằng lôi điện thông thiên, móng vuốt sắc như dây mây kia đã phanh thây họ thành từng mảnh bùn lầy.

“Khu căn cứ có biến, chúng ta bị mai phục rồi. Đại Thánh Tể của các ngươi dường như đang giao thủ với bọn chúng,” Eileen trầm giọng nói.

“Ma cụ của gã này có chút dị thường, giống như một nguồn năng lượng vô tận, không ngừng truyền lôi năng cho hắn sử dụng, giúp hắn phát huy Cấm Chú Lôi hệ đến trình độ Thiên Khiển,” Mạc Phàm nhìn chằm chằm vào gã đàn ông đeo mặt nạ báo.

Hắn hiểu rất rõ thao tác của một Lôi hệ pháp sư, cho dù là Cấm Chú Pháp Sư đi nữa, nếu không có ngoại lực hỗ trợ thì gần như không thể tự mình tái tạo ra một lôi trảo kinh khủng đến nhường này.

Lôi trảo này, uy lực đã gần bằng một nửa Ám Lôi Xạ Tuyến Trảo mà Mạc Phàm từng mượn cánh tay Hắc Long để thi triển ở Viễn Hải Thần Đảo.

Mạc Phàm cũng là một Lôi hệ ma pháp sư, thậm chí trên thế giới này dường như không có Lôi hệ pháp sư nào vượt qua được hắn. Mặc dù hiện tại tu vi bị phong ấn ở cảnh giới Siêu Giai, nhưng hắn vẫn nắm giữ Hắc Ma Lôi Hoàng hồn mệnh cực phẩm, mang lại hiệu ứng hấp lôi, kháng lôi và khuếch đại lôi lực vô song trong chiến đấu. Hắn thậm chí đủ sức treo đánh những Cấm Chú Pháp Sư Lôi hệ hạ vị vừa mới đột phá.

“Kẻ đeo mặt nạ báo đen vàng kia tên là Killmonger, em trai của hoàng đế Wakanda. Hắn khác với anh trai mình, tính tình cổ quái và hung ác hơn. Ở Wakanda, ngoài việc tu luyện ra thì hắn chỉ thích gây sự, nghe nói đã sớm bị anh trai trục xuất khỏi quốc gia. Không ngờ bây giờ hắn lại dám tấn công thẳng vào khu căn cứ, chắc chắn là có mâu thuẫn nội bộ với Wakanda,” Kuran Yurri lên tiếng giải thích.

Mạc Phàm không để tâm đến lời nàng, gương mặt vẫn lạnh như tiền, nửa nghiêm túc nửa hờ hững. Hắn quay lại kiểm tra tình hình của Tiểu Thiên Hy, Apase, Mei và Eileen.

Suy cho cùng, hắn đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc. Giết người không liên quan đến mình, Mạc Phàm vốn sẽ không bận tâm.

Nhưng một trảo vừa rồi suýt chút nữa đã làm một hạt bụi vương lên đôi mắt long lanh như nước mùa thu của Tiểu Hy. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến sát khí trong lồng ngực Mạc Phàm bùng nổ.

“Chuyện này quá đột ngột, chúng ta không ngờ Killmonger lại dám làm ra chuyện này. Đại Thánh Tể và Killmonger xem ra khó mà sớm phân thắng bại được. Chúng ta phải mau chóng đưa ngài về Thiên Quốc báo cáo, Wakanda muốn tạo phản rồi!” Gund Min sợ hãi đến miệng lưỡi líu lại.

"Không thể nào, chúng ta sao có thể lâm trận bỏ chạy? Đó là Đại Thánh Tể huy hoàng của chúng ta, ngài ấy thà chiến tử ở đây! Killmonger không đại diện cho Wakanda, hắn đã sớm bị hoàng đế cảnh cáo, đây chỉ là hành động trả thù cá nhân. Hơn nữa… hơn nữa trong đống thi thể dưới kia, hẳn vẫn còn đồng đội của chúng ta sống sót, chúng ta phải lao vào cứu người!” Kuran Yurri vô cùng kiên định nói.

Những thành viên khác của đội Thánh Pháp Thiên Quốc phía sau cũng có chung suy nghĩ, thà chết chứ quyết không bỏ chạy.

Là thành viên của Thiên Quốc, là con dân dưới bóng Thần Phụ, hàng ngàn năm nay đạo lý của họ vẫn vậy, công lý do họ định đoạt. Sao có thể bị một kẻ đến từ bộ lạc bị trục xuất làm cho khiếp sợ chứ?

Đừng nói là Wakanda, Maya, Linh Vĩ Quốc hay Atlantic, những quốc gia không hiện hữu trên thế gian này, mà cho dù là các cường quốc trên lục địa như Mỹ, Anh, Nga, Trung Quốc, trong mắt các thành viên Thiên Quốc, cũng chỉ là những bộ lạc đông dân mà thôi.

“Ngài muốn nhúng tay vào sao?” Kuran Yurri dường như đọc được suy nghĩ của Mạc Phàm.

Mạc Phàm lặng lẽ đứng trên một cồn cát cao. Hắn liếc nhìn cảnh hoang tàn của khu căn cứ, rồi lại nhìn Đại Thánh Tể của Thiên Quốc đang đằng đằng sát khí lao vào tử chiến với kẻ được gọi là Lôi Báo Killmonger. Ánh mắt hắn trở nên sắc lẹm, tựa như ma vật vừa thức tỉnh từ di chỉ cổ xưa.

. . . . . . . . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!