Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 500: CHƯƠNG 500: QUỶ ĐAO NHÂN ĐẠI CHIẾN MẠC PHÀM

. . . .

Giờ thì hay rồi, Tứ Kỵ Sĩ chỉ còn lại một tên. Phe ta chỉ cần thay nhau cầm chân, bào mòn sức lực của hắn, hoặc cùng lúc xông lên áp đảo là đủ. Về cơ bản, kẻ địch không có lấy một tia hy vọng, trừ phi hắn có thể hóa thân thành cường giả cấp Đại Đế trở lên.

Tiếp tục leo lên con dốc, trực diện đối mặt với cửa ải cuối cùng – Quỷ Đao Nhân.

Thấu Đình Lôi Ti bị thương nặng, đã được Apase cho lui về.

Ngục Nhung U Lang trở lại hình thái Băng Thần Minh Lang cao ngạo, sải những bước chân kiêu hãnh dẫn đầu đoàn quân. Lơ lửng trên đầu nó là Viêm Cơ Quốc Mẫu với đóa hồng liên rực rỡ, bên trái nàng là Kỳ Lân Thanh Thánh Xà, sau lưng còn có một con Tử Linh Hỏa Long khổng lồ vẫn còn sức chiến đấu.

Mạc Phàm, Apase, Eileen và Tiểu Mai cũng theo sát phía sau, tâm trạng không chút vướng bận.

. . . .

Con đường ruộng bậc thang men theo sườn núi dẫn lên thiên đỉnh chính là di tích Thiên Quốc. Sau trận chiến kinh hoàng cấp Đế Vương, nền ruộng bậc thang đang bị mặt đất nuốt chửng, dần dần sụp đổ, hóa thành tro bụi, mất cả lối đi.

Sườn dốc đang bị thôn phệ.

Vốn là con đường dẫn lên tận trời xanh, giờ đây từng mảng rêu xanh trên vách đá đang bong ra, lơ lửng giữa không trung rồi từ từ tan rã thành bụi mịn, hòa vào bầu không khí đặc quánh tử khí và liệt hỏa của mặt đất.

Đám người Mạc Phàm không còn cách nào khác, phải nhanh chân bước lên trước khi toàn bộ lối vào không gian lao tù của Thiên Quốc hoàn toàn biến mất.

Quỷ Đao Nhân đứng ở bậc thang cao nhất, giữa cảnh núi non không ngừng sụp đổ, tư thế của hắn vẫn không hề xao động, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm xuống đám người Mạc Phàm đang vội vã leo lên.

Mạc Phàm vừa đi vừa phỏng đoán, ước tính xem con đường bậc thang này sẽ sụp đổ hoàn toàn trong bao lâu nữa.

Đúng lúc này, hắn cũng chú ý tới một bóng người lẫm liệt mà cô độc đang trấn giữ trên đỉnh dốc.

"Mỗi một Tứ Kỵ Sĩ đều trung thành với Khafre, nghe đồn các ngươi đều nhận được một loại năng lực Vong Quỷ nào đó từ hắn. Ngươi nhận được thứ gì, và tại sao không đi cứu chủ nhân của mình?" Mạc Phàm biết Quỷ Đao Nhân chưa từng rời mắt khỏi mình, bèn ra hiệu cho mọi người dừng lại rồi lên tiếng hỏi.

Tang Đao rút ra khỏi vỏ, gương mặt Quỷ Đao Nhân không chút biểu cảm, hắn nắm chặt Tang Đao tựa ngọn ma sơn sừng sững chỉ thẳng về phía Mạc Phàm, không nói một lời.

“Gào ~~~~~~~~!”

Thấy Quỷ Đao Nhân chĩa đao vào chủ nhân, Băng Thần Minh Lang lập tức rú lên một tiếng, lớp lông trắng cao quý trên người dựng đứng, nhất thời muốn xông lên nghênh chiến.

“Lui ra!” Mạc Phàm vừa được Tiểu Mai hồi phục cho một lượng lớn ma năng, lập tức dùng ý niệm ghì chặt chân Băng Thần Minh Lang lại.

Dĩ nhiên, chút lực ấy không thể thực sự khóa chân được lão lang, nhưng cũng đủ để nó hiểu rằng mình không nên manh động, tránh làm trái ý chủ nhân.

Ý chỉ của chủ nhân chính là thiên mệnh, vạn lần không được mạo phạm.

Mạc Phàm chậm rãi tiến lên phía trước, bỏ lại đồng đội ở phía sau, một mình một bóng giẫm lên hư không, bước qua những bậc thang đá đang không ngừng vỡ vụn.

“Lưỡi đao ngạo nghễ, một lời khiêu khích rất hợp ý ta. Ngươi có lẽ đã mất khả năng ngôn ngữ, không sao cả, ta cũng thích những kẻ ít lời. Cứ đánh đi, đó cũng là một cách giao tiếp.” Mạc Phàm lại bước thêm vài bước, tựa như đang đi trên những bậc thang vô hình, mỗi lúc một tiến sát lại Quỷ Đao Nhân đang chĩa Tang Đao vào mình.

Đây là cuộc quyết đấu giữa hai nguyên soái, một chọi một, một trận định thắng thua. Lưỡi đao của hắn chỉ chọn duy nhất một đối thủ trong vạn quân.

Giờ đây, trên đỉnh thiên không cao vời vợi, chỉ cách giang sơn vĩnh hằng của Thiên Quốc nửa bước chân, chỉ còn lại hai người bọn họ. Trong thời gian ngắn, hiển nhiên sẽ không có vị Đế Vương nào khác đến cản trở, mà dãy núi sừng sững này cũng cần một khoảng thời gian nữa mới sụp đổ hoàn toàn.

Quỷ Đao Nhân, Mạc Phàm.

Lời khiêu khích của Quỷ Đao Nhân đã thực sự kích thích Mạc Phàm, và cũng chỉ có một kẻ thần bí như Quỷ Đao Nhân mới đủ tư cách khiến Mạc Phàm phải dốc toàn lực.

Nói thật, đã lâu lắm rồi Mạc Phàm mới có cảm giác phấn khích, phơi phới khi sắp được giao thủ với cao nhân thế này.

Có phải cao nhân hay không chưa biết, nhưng khí chất của Quỷ Đao Nhân quả thực hiếm thấy.

“Uuuu~~~”

Một thanh huyết kiếm thẳng tắp dài hai mét đột ngột xé toạc không gian hiện ra sau lưng Mạc Phàm. Dọc thân kiếm, những dòng ma văn thần thánh chảy xuôi, tà quang dập dờn chiếu rọi xuống bầu trời dưới chân hắn, khiến cả một vùng không gian trong phút chốc chìm vào sắc đỏ ma mị.

Từng vệt huyết quang đẩy lùi tầng mây mù dày đặc, bao trùm lên cả bãi phế tích vốn đã không thể chịu thêm bất cứ tác động nào. Ngay cả Hư Vô Nại Hà cách đó mấy trăm dặm cũng bị ánh lên sắc đỏ tựa sông máu, phảng phất mùi tanh tưởi của hố chôn tử thi.

Thanh kiếm lơ lửng sau lưng Mạc Phàm, hắn không hề chạm vào nó, nhưng ánh mắt hắn và thanh kiếm lại có một sự liên kết vô hình, cùng lúc tỏa ra ánh huyết quang rực rỡ nhất nhìn chằm chằm về phía Quỷ Đao Nhân.

Quỷ Đao Nhân nhíu mày, cố hít một hơi thật sâu.

Triệu hồi Hồng Ma Hữu Kiếm, hơi thở của Mạc Phàm tức thì đượm nồng sát khí. Bất cứ ai từng đối mặt với thanh tà huyết kiếm của hắn đều cảm nhận được cái lạnh lẽo chết chóc sau gáy. Nhưng Quỷ Đao Nhân lại khác, hắn vẫn cầm chắc Huyền Tang Đao chĩa về phía trước, chậm rãi cảm nhận từng luồng tử khí phả vào người mình, lồng ngực đập rộn lên vì phấn khích.

Huyền Tang Đao tuôn trào quỷ khí, Tà Huyết Kiếm dập dờn ma ảnh. Hai luồng khí tràng vô song chỉ mới đối chọi ý chí đã tạo ra vô số gợn sóng, hung hăng đẩy lùi phong ba bão táp xung quanh.

Mạc Phàm động thủ trước.

“Hồng Ma Hữu Kiếm, Phong Tàn Quyển.”

Tiễn Nhận!

Kiếm từ sau lưng Mạc Phàm vụt ra phía trước, hắn dùng ý niệm điều khiển Tà Kiếm từ xa.

“Vút ~~~”

Một đạo kiếm ảnh xé toạc không gian, bay vút lên con dốc đang sụp đổ. Không gian liên tục vang lên tiếng rít chói tai. Một mũi phong nhận hoa lệ đến cực điểm phóng thẳng lên bầu trời cao vút. Tốc độ của nó nhanh đến mức khiến vô số mảnh vụn thiên thạch đang rơi xuống dường như bị đóng băng, trôi đi chầm chậm.

Quỷ Đao Nhân cũng đã chuẩn bị nghênh đón. Trên người hắn, liệt hỏa rực cháy ngưng tụ thành một lớp lưu kim hỏa khải dày đặc, ôm trọn lấy từng thớ da, thớ thịt.

Cơn bão phong nhận tựa như một biển dài vô tận theo Hồng Ma Hữu Kiếm lao tới, mang theo khí thế như sao băng hủy diệt, không gì có thể ngăn cản. Cho dù là một chiến trường sử thi với hàng trăm Thượng Cổ Titan trấn giữ, cũng sẽ bị một tiễn này xuyên thủng.

Nhắc tới Titan, lúc trước ở Ai Cập, khi các thế lực tập kết thảo phạt, Quỷ Đao Nhân từng xuất hiện với cơ thể hư hóa khổng lồ, kích thước có lẽ ngang ngửa với Kim Diệu Apollo Cự Thần. Nhưng bây giờ hắn vẫn giữ nguyên hình người, chỉ cao lớn hơn một chút, xấp xỉ ba mét.

Bất quá, hư hóa hay không cũng không quan trọng, nó không hề tăng thêm cảnh giới đao pháp hay tầng thứ sức mạnh của hắn. Điều Quỷ Đao Nhân mong muốn chính là so tài, phân định đao cảnh và kiếm ý.

"Keng!"

Thần phong tiễn của Hồng Ma Hữu Kiếm mang theo vô số phong nhận bay lên, bên ngoài là bão đạn vũ bão, bên trong là mũi kiếm đỏ rực như máu đặc đánh tới. Thế nhưng, thần sắc Quỷ Đao Nhân lại vô cùng bình thản, hắn xoay ngược Tang Đao, dùng chuôi đao khẽ gạt một cái, vừa vặn đánh bay mũi phong kiếm vào sâu trong mây mù.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!