. . . . .
Hồng Ma Hữu Kiếm bất ngờ bị sống đao đánh bật, xoay tít giữa không trung rồi bay ngược về phía Mạc Phàm.
Mạc Phàm đạp không thu kiếm, gọn gàng bắt chước điệu nghệ của Triệu Mãn Duyên ở Phàm Tuyết Sơn năm nào, vẽ ra hai đường cong uốn lượn quanh thân. Thanh kiếm lướt theo quỹ đạo đó, lấy đà tăng tốc, lao vút về phía đối thủ.
Nơi đây không phải Hư Vô Nại Hà, Mạc Phàm chẳng cần lo ma năng bị hao tổn gấp bội. Hắn truyền không gian niệm lực vào kiếm ý, đồng thời kích hoạt Hỗn Độn Hệ. Ngay lập tức, trên thân Hồng Ma Hữu Kiếm xuất hiện hàng trăm đạo hồn ảnh, mỗi hồn ảnh lại đại diện cho một thanh Tru Tiên Phong Kiếm.
“Bách Bộ Phi Kiếm!” Mạc Phàm buột miệng hét lên một cái tên vừa nảy ra trong đầu.
Kiếm thế cuộn lên bão tố! Hồng Ma Hữu Kiếm dẫn đầu, từ thiên chủng ngọc bích của nó tỏa ra phong quyển dẫn lối. Bầu trời tức khắc chi chít vô số hồn kiếm dài tựa thiên không, lại giống như bầy Thiên Mãng đang uốn lượn. Kiếm ảnh trùng điệp, quỹ đạo phức tạp đến mức không tìm ra một kẽ hở để trốn chạy.
Huyền Tang Đao trên tay Quỷ Đao Nhân phát sáng, tựa hồ có những sợi tơ lửa rực cháy quấn quanh cánh tay hắn, tạo thành hỏa thế.
Hỏa thế này không phải khí tức, mà chỉ là từng đoàn từng đoàn ánh lửa nhàn nhạt tỏa ra từ trong lò luyện, mang theo sóng nhiệt bức xạ. Có thể thấy những đốm lửa nóng bỏng hệt như Tinh Hỏa giáng thế, bành trướng điên cuồng, cương mãnh mà da diết.
Quỷ Đao Nhân một mực nắm chặt Huyền Tang Đao, khẽ nghiêng người sang trái, chờ đợi tầng tầng lớp lớp Bách Bộ Phi Kiếm lao tới.
“Vút!”
Thoáng chốc, cổ tay Quỷ Đao Nhân vẩy nhẹ, mũi Tang Đao rạch phá không khí, một âm thanh chói tai lập tức truyền ra. Mũi đao ngậm đầy khí phách liệt diễm, tạo thành một vầng cầu vồng đao uy màu đỏ rực. Lợi dụng thế này, một cỗ hỏa thế kinh khủng lấy hắn làm tâm điểm bỗng nhiên quét sạch tứ phương.
“Tan!”
Một vòng hỏa đao xé tan toàn bộ kiếm ảnh phong mang, xé nát cơn phong quyển tàn bạo, hung hăng thổi lửa vào Hồng Ma Hữu Kiếm, đồng thời đánh văng nó ra xa.
Mạc Phàm quan sát đối phương lần nữa phá giải chiêu thức của mình, gương mặt vẫn bình thản ổn định, phong thái tựa ngọc thụ lâm phong dưới mây, toát lên vẻ cao quý thoát tục.
“Không biết Quỷ huynh đã nghe qua đại danh của Kim Dung tiền bối hay chưa, chiêu này của ta vừa vặn ngang tầm với tuyệt học do tiền bối sáng tạo, mời tiếp chiêu, Lục Mạch Thần Kiếm!”
Hắn giơ ngón tay, dùng ý niệm điều khiển kiếm.
Miệng thì nói bừa là Lục Mạch Thần Kiếm, nhưng thực tế Hồng Ma Hữu Kiếm chỉ mở ra ma phong vực với vỏn vẹn năm tia kiếm.
Chỉ thấy những ảnh tiên kiếm hỗn độn kia cùng Hồng Ma Hữu Kiếm lập lòe trùng điệp, bắn ra tứ phía, tán loạn không va chạm, quỹ tích khó lường, nhưng cuối cùng tất cả đều đồng loạt đâm chém về cùng một điểm, chính là vị trí của Quỷ Đao Nhân.
Quỷ Đao Nhân tập trung phòng thủ, hắn liếc mắt nhìn lên, phát hiện những đạo huyết nhận chi kiếm hai màu xanh đỏ đang hội tụ từ sáu phương trời. Xanh là phong quyển, đỏ là thân kiếm hồng ma. Chúng khác hẳn với hàng trăm kiếm ảnh lúc trước, chỉ có năm đạo tàn phong kiếm, nhưng chính những đường kiếm không thể đoán định này lại phác họa nên một tòa Phong Đài Tàn Quyển.
Phong quyển quỷ dị bao phủ xuống, Quỷ Đao Nhân cảm giác mình đã bất cẩn rơi vào một chiến trường sử thi cổ đại, nơi binh khí giao phong vang lên những tiếng kim loại va chạm kinh khủng, có khả năng cắt xé cả không gian đa chiều.
Từ mặt đất nhìn lên, bầu trời tựa như một mảnh thiên đỉnh lơ lửng đang dần sụp đổ. Năm đạo thần phong tàn kiếm càn quét hàng trăm dặm vuông, uy lực đã đạt tới mức của một cơn Phong Bạo hủy diệt hoàn chỉnh.
Đối mặt với lễ tẩy trần của thần phong bạo kiếm, Quỷ Đao Nhân toàn thân cuồn cuộn liệt diễm, vung đao vào hư không.
Động tác vung đao của hắn lần này chậm hơn trước, giống như đang tỉ mỉ vẽ nên thứ gì đó.
Huyền Tang Đao múa chậm rãi nhưng trúng nhịp, liên tục chặn đứng từng đợt chém giết của Phong Đài Tàn Quyển. Dần dần, trên thân đao có sự thay đổi, hỏa đao bắt đầu chảy xuống từng tia hỏa dịch màu vàng. Sắc đỏ nguyên bản đã hóa thành hoàng kim, chỉ cần thoáng chạm vào không khí là lập tức bùng lên ánh lửa vàng rực.
Theo nhát đao cuối cùng của Quỷ Đao Nhân, vết đao khí màu vàng tạo thành một tấm Hoàng Kim Thuẫn vô cùng kinh diễm và rung động.
Hoàng Kim Thuẫn rực cháy hừng hực tựa như một chiếc Kim Cang Chung khổng lồ được nung đỏ. Cho dù phong liêm, phong nhận, phong tàn có gào thét chém giết, dù cho xung kích có mãnh liệt như bão táp, dù có biến thành một tòa tử vong phong đài ngay trước mặt Quỷ Đao Nhân... thì cũng không tài nào lưu lại dù chỉ một vết xước trên Hoàng Kim Thuẫn.
Hơn nữa, hoàng hỏa kinh diễm này cũng cực kỳ cuồng dã, táo bạo. Khi bị thần phong liêm kiếm chém tới, chỉ cần một giọt hỏa dịch màu vàng bắn ra, chạm đến mặt đất, liền có thể thiêu rụi cả khu rừng phế tích bên dưới thành tro tàn.
Một bên, Mạc Phàm điều khiển Hồng Ma Hữu Kiếm chém liên hồi không ngừng, bất giác nuốt nước bọt ừng ực.
Thế giới ma pháp, chỉ chơi ma pháp thôi có được không?
Đao kỹ của gã này thuộc hàng siêu việt, mà để ý kỹ thì bộ đao pháp siêu việt này từ nãy đến giờ hầu như chỉ phòng thủ, không hề có nửa bước tấn công.
. . . .
“Mạc Phàm thành kiếm sư từ khi nào vậy?” Eileen nhìn Mạc Phàm vẽ đường cho kiếm bay, nhận thức của nàng lại một lần nữa bị đả kích nặng nề.
“Trái lại thì có, hắn chỉ là một tên tay mơ múa kiếm, làm trò hề mà thôi.” Apase chép miệng khinh thường.
“Tỷ phu chỉ truyền lực vào kiếm, chủ yếu vẫn là do Hồng Ma Hữu Kiếm có linh tính. Thanh kiếm đã được khảm hồn ngọc, linh thức cường đại nên có thể phát huy thuộc tính ngọc thành lĩnh vực chi pháp… Còn mấy cái kiếm phổ, kiếm quyết gì đó, thật ra cả người lẫn kiếm đều không có.” Mei cười nhẹ nhàng, lời của nàng còn không quá đả kích tỷ phu mình so với Apase.
“A, ra là do món đồ tốt, vận may ghê. Thiếu chút nữa thiếp đã tin Mạc Phàm thật sự là cao thủ kiếm đạo rồi.” Eileen nghe đến đây, tâm tình có chút được xoa dịu.
Bây giờ nàng nhìn kỹ lại, để ý hành vi của Mạc Phàm, quả thực rất cổ quái, đúng là không giống một kiếm sư cao thủ. Thậm chí còn có phần gượng ép giả tạo, toát ra vẻ của một diễn viên hài đang vụng về bắt chước động tác trên sân khấu, trông khá buồn cười. Nghĩ vậy, Eileen bất giác khúc khích mỉm cười.
Thứ Nguyên pháp sư trên thế giới này, có người nhãn lực tốt, có người thính lực tốt, có người cảm nhận được những dao động khí tức cường đại.
Không may thay, Mạc Phàm lại quy tụ cả ba loại năng lực này vào hàng cực phẩm, là một Thứ Nguyên Thiên Thủ, một pháp sư toàn chức hệ Thứ Nguyên.
Từ xa, hắn nghe được, thấy được, và cảm nhận được mọi người ở bậc thềm phía dưới đang chê bai tài nghệ kiếm thuật của mình.
Điều này khiến Mạc Phàm vừa thẹn vừa giận.
“Thôi được, ta lật bài ngửa! Ta đã giấu các ngươi một sự thật, 20 năm trước ta chính là lãng khách độc cô cầu bại trên Hoa Sơn luận kiếm. Vì hành tẩu giang hồ không tìm được đối thủ nên ta mới bỏ kiếm chuyển sang tu ma pháp! Quỷ huynh, ngươi khá lắm, hôm nay hãy thử cùng Phàm mỗ... à không, cùng Độc Cô Mạc ta đây đại chiến ba trăm hiệp!” Mạc Phàm nói năng loạn xạ.
. . . ...