Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 565: CHƯƠNG 565: CHIẾC NHẪN CHỈ ĐỎ

. . . . .

Mây mù giăng kín, sương lạnh quanh năm bốc lên từ Hư Vô Nại Hà khiến thảm thực vật nơi đây sinh trưởng thành những hình thù kỳ dị: thân ngắn, cành to, vành hoa bè rộng, trông tựa như những đóa sen trong đầm lầy. Trên cánh hoa còn ngưng đọng vô số hạt sương long lanh.

Trong đêm thanh mát, lửa trại bập bùng, một nam hai nữ ngồi đối diện nhau. Ánh lửa nhảy múa hắt bóng họ lên vách lều, tạo nên một khung cảnh yên bình mà ấm áp. Khoảnh khắc thơ mộng này tựa như khiến thời gian cũng ngưng đọng lại.

“Tiểu Viêm Cơ!” Mạc Phàm cất giọng, dịu dàng gọi.

“Linh! Linh! ~~~~”

Tiểu Viêm Cơ bé nhỏ cỡ bàn tay chui ra từ không gian khế ước, ngọn lửa đáng yêu đáp xuống vai Mạc Phàm. Nàng nhảy tưng tưng mấy cái, tiếng kêu trong trẻo tựa thiên thần khiến người ta không thể không yêu chiều.

Sương đêm làm nơi này ẩm ướt, vai áo Mạc Phàm cũng thấm đẫm hơi nước. Tiểu Viêm Cơ đang nhảy nhót thì bất chợt trượt chân, ngã bịch một cái, úp mặt vào áo hắn, cái mũi đỏ ửng lên, trông vẻ mếu máo.

“Linh ~~~”

Mạc Phàm đưa ngón tay khẽ xoa đầu Tiểu Viêm Cơ, vuốt nhẹ lưng nàng rồi đặt nàng gọn trong lòng bàn tay, đưa lên má cưng nựng, ôm ấp, nét mặt tràn đầy cảm xúc.

Hắn sắp xếp lại ngôn từ trong đầu, mỉm cười nói với Viêm Cơ: “Con gái, ba ba sẽ không để con phải một mình chiến đấu khổ cực nữa.”

“Linh! Linh! ~~”

Tiểu Viêm Cơ không hiểu lời hắn nói, càng không nhận thức được tình huống nghiêm trọng nào trong tương lai. Thấy hắn cưng chiều, nàng vui vẻ nhảy cẫng lên, hôn ba ba một cái rồi bay vút đi, lượn đến bên cạnh Apase, đậu lên mũi Tiểu Hy để chơi đùa.

Mạc Phàm nhìn các nàng quây quần bên nhau, ánh mắt chan chứa tình thương ấm áp của một người cha, một ánh mắt nguyện gánh vác cả cuộc đời này cho hai nàng.

Thế giới này thực ra rất đáng sợ, giống như ký ức về viễn cảnh tương lai mà Tiểu Mei đã cho hắn thấy, quá nhiều hiểm nguy không thể lường trước ập đến. Kẻ mạnh như Mạc Phàm cũng chỉ như đang chèo một con thuyền nhỏ vượt sông, khó tránh khỏi xoáy nước cuồn cuộn, đá ngầm hiểm trở hay những cọc gỗ đắm thuyền. Mà dù hắn có tránh được, vẫn sẽ có kẻ lợi dụng con đường hắn đã mở để đâm lén sau lưng.

Kuran Yurri, Jasper, William, Khufu, Vĩnh Yên Vương, Đọa Thánh Vương, các ngươi chờ đấy, Mạc Phàm ta kiếp này trở lại, chính là để đòi lại món nợ máu từ các ngươi!

Nhắc tới Đọa Thánh Vương, Vĩnh Yên Vương, Mạc Phàm bất giác nhớ đến Vĩ Linh Hoàng.

Thực ra, hắn cũng rất nhớ nàng, một nỗi nhớ không chỉ đơn thuần là dục vọng. Nàng là người đã không chút do dự bảo vệ tính mạng hắn trong khoảnh khắc sinh tử, để rồi chính mình bị cuốn vào dòng thời không loạn lưu, sống chết không rõ, e rằng khả năng sống sót là vô cùng mong manh.

Vĩ Linh Hoàng…

A… túi gấm!!

Mạc Phàm đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng lấy chiếc túi gấm màu hồng từ trong không gian chứa đồ ra. Hình ảnh tương lai kia dường như đã thiếu mất chi tiết này, hắn phải cố gắng không để sai lầm lặp lại.

Thần Mộc Tỉnh không sai lệch so với hình ảnh, nhưng Tiểu Mei đã nói với hắn, quỹ đạo vận mệnh không phải là không thể thay đổi. Bất kỳ một chi tiết nào liên quan đến quỹ đạo vận mệnh được cải biến, cũng đồng nghĩa với việc tương lai có thể tạo ra những tác động vô cùng to lớn.

Apase và Tiểu Mei cùng hồi hộp nhìn theo Mạc Phàm mở túi gấm. Đương nhiên, lúc này Apase cũng đã biết về tương lai kia qua lời giải thích ngắn gọn của Tiểu Mei.

Bên trong túi gấm là một mảnh da dê màu nâu sạm. Ở góc dưới mảnh da dê có một lỗ nhỏ, xuyên qua đó là một chiếc nhẫn chỉ màu đỏ.

“Hình như ta đọc không được.” Mạc Phàm gãi đầu, hắn nhìn những ký tự trên mảnh da dê mà chẳng hiểu gì.

“Để ta xem. Không có loại chữ viết nào mà tộc Medusa không biết.” Apase nói.

Nàng tiến lại gần, cầm lấy mảnh da dê từ tay Mạc Phàm, vừa nhìn qua đôi ngươi đã lóe lên ánh sáng, rồi cất giọng đọc rành rọt: “Nam Lĩnh Phi Châu, Trung Dung sa mạc, Thánh Sơn mộ nhân, Linh Vĩ đế quốc. Đeo chiếc nhẫn chỉ đỏ này đến đó, ngươi sẽ biết được bí mật của chính mình. Nương tử của ngươi.”

Đọc xong, Apase không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Đại ca ca, ta vừa nhìn đã biết dụng ý của nàng rồi. Nàng cố tình viết thế này để huynh không đọc được, phải nhờ người khác dịch hộ. Mà đọc to lên thế này, nếu có Mục Ninh Tuyết tỷ tỷ hay Tâm Hạ tỷ tỷ ở đây, chắc huynh sẽ phải chột dạ lắm đây.”

Mạc Phàm lườm nàng một cái, giật lại mảnh da dê, tiện tay tháo chiếc nhẫn ra đeo vào ngón tay cái của mình.

“Vừa khít luôn nha, trông như hồng ngọc vậy, hệt như tín vật phu thê ấy nhỉ.” Apase tiếp tục trêu chọc.

“Đừng đùa nữa, thời gian của chúng ta rất gấp. Nếu không, mọi chuyện sẽ lại diễn ra như cũ.” Mạc Phàm không biết làm sao để Apase ngừng châm chọc, đành chuyển sang chế độ nghiêm túc, giọng nói lạnh lùng.

Hắn do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định đi về phía cây cầu dẫn ra khỏi hòn đảo sương mù.

“Tỷ phu, huynh đi đâu vậy? Eileen tỷ tỷ sắp tới rồi.” Tiểu Mei hỏi.

“Ta biết, nhưng phải hơn hai tiếng nữa nàng mới tới. Ta muốn lặn xuống Hư Vô Nại Hà.” Mạc Phàm đáp.

Tiểu Mei nghe hắn nói mà giật mình, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn chằm chằm người tỷ phu này.

“A, đừng nói với ta là huynh muốn...”

“Ừm, hai tiếng là đủ. Tiên Hải Sa Vương, ta cần tinh phách đế vương của nó. Nhờ có ký ức từ kiếp trước, ta đã lĩnh ngộ sâu sắc hơn về năng lực Thủy hệ, phải nhanh chóng đột phá lên Siêu giai.” Mạc Phàm nói dứt lời, trong chớp mắt sau đó, thân hình đã hóa thành một vệt mờ rồi biến mất.

Một đạo lôi điện màu đen di chuyển như tia chớp trong sương mù, dùng tốc độ nhanh nhất vượt qua cây cầu mây bắc ngang sông, lao thẳng vào màn sương sâu thẳm khó dò.

Đi hết cây cầu mây là đến một mặt hồ cực kỳ thanh tịnh, đó chính là Hư Vô Nại Hà.

Một lần nữa đứng trên mặt hồ nhìn xuống, hắn lại thấy được lãnh thổ Thiên Quốc rộng lớn và hùng vĩ đến chấn động. Tám phương được bao bọc bởi những dãy núi mênh mông, những dòng sông xanh, sông hồng uốn lượn thơ mộng, cùng với những khu rừng thần thánh vô ngần, tỏa ra ánh sáng nồng đậm và tiên khí sinh mệnh dồi dào, phảng phất bản chất thần bí và hùng mạnh nhất của quốc gia bên trong lòng nhân loại.

Hít một hơi thật sâu, Mạc Phàm nhảy xuống Hư Vô Nại Hà.

Không còn mù mờ, không còn bí mật, không cần phải dò xét. Mạc Phàm nhanh chóng tìm được tộc đàn Kim Ngư Hổ Phách.

Giữa lòng Hư Vô Nại Hà, Mạc Phàm dùng Hỗn Độn hệ tạo ra sáu phân thân, tỏa ra bốn phương tám hướng tàn sát. Trong khoảng thời gian cực ngắn, khắp nơi chỉ còn lại vô số xương cá và máu tươi từ từ chìm xuống đáy hồ sâu thẳm.

Tiểu Nê Thu hôm nay cũng vô cùng phấn khích khi được hấp thụ hàng vạn tinh phách bổ dưỡng, mỗi một tinh phách lại có nồng độ quang minh cực cao, thuộc loại thánh chất trước nay chưa từng có.

Nói không ngoa, lần này hộ quốc thần long làm việc tốt thật, lại tìm được một bãi quái trù phú thế này ở một quốc gia xa lạ.

“Ong ong ong ~~~~~~~~”

Đang lúc tiêu hóa bữa ăn no nê, Tiểu Nê Thu lại cảm ứng được một món ăn quý tộc khác với chất lượng tuyệt hảo, còn khiến người ta thèm thuồng hơn cả vạn con Kim Ngư Hổ Phách.

Trước mặt nó, là một con thủy ngư Đế Vương, Tiên Hải Sa Vương toàn thân lấp lánh huyết quang màu vàng kim đang điên cuồng lặn sâu trốn chạy.

Nhìn kỹ mới thấy cái đuôi của nó đã bị chặt đứt làm hai đoạn, đôi mắt nó trợn trừng, thậm chí còn thở ra cả oxy, dường như vô cùng sợ hãi, vừa sợ hãi vừa không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bảo bảo người ta đang ngủ ngon, mơ thấy mình được Thiên Phụ đút cho đồ ăn ngon...

Tại sao lại có con chó biết bơi ở đâu chui xuống cắn người ta thế này???

“Vạn Ngấn Thủy Lệ - Lam Ngân Ly Tâm!”

“Chíu chíu chíu chíu chíu chíu ~~~~!”

Hàng chục vạn giọt Thủy Lệ Lam Ngân tựa như một trận mưa đạn đạo laser, trong nháy mắt găm vào người Tiên Hải Sa Vương, bắn nát phần lớn nội quan ngũ tạng của nó, ngay cả trái tim cũng bị xuyên thủng. Cuối cùng, toàn thân nó nổ tung, vỡ ra thành hàng trăm, hàng ngàn quả bong bóng máu.

Tiểu Nê Thu đã chực chờ từ nãy, dù bụng đã no nhưng quyết không bỏ lỡ cơ hội, lè lưỡi ra hấp thụ tinh phách đế vương.

“Nhớ kỹ, kiếp sau đừng làm cá trong hồ của người khác, muốn sống thọ thì chọn làm chó giữ vườn nhà ta.” Mạc Phàm thở ra một hơi, nói.

Hơn một tiếng sau, hắn nhanh chóng dọn dẹp chiến trường rồi quay về.

. . . . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!