. . . . . .
Trên mặt đất cát của đảo cốc sương mù, nơi chân trời giao hòa, phía trước chính là thế giới sa mạc thực thụ, sương khói mịt mù không còn sót lại chút gì. Thứ duy nhất thống trị nơi đây, hết thảy chỉ có Sa Hoàng.
Nào là cát siết, cát chảy, nào là đảo cát, núi cát, rồi đến Thánh Sa Sơn, Thiên Sa Đảo, trùng trùng điệp điệp liên miên không dứt.
"Xì xì xì xì xì xì ~~~~~~"
Đống lửa âm ỉ cháy trong màn sương, Mạc Phàm ngồi ngay ngắn đối diện hai mỹ nhân ưu nhã là Apase và Tiểu Mei, tay hắn đang chậm rãi vẽ nguệch ngoạc tấm bản đồ phác thảo của Sa mạc Hải Lâu Sahara.
Biên giới Nam Phi có Hải Trượng Đồng Sơn. Từ Hải Trượng Đồng Sơn, vượt qua eo biển Thiết Hải Nại Hà là đến vùng ngoại vi của Sa mạc Hải Lâu Sahara. Bên trong vùng ngoại vi sa mạc có một thung lũng sương mù giáp với Hư Vô Nại Hà, đây chính là nơi bọn họ đang đốt lửa.
Lúc còn ở mật đạo Thiên Quốc, Mạc Phàm từng nhìn thấy một tấm bản đồ lớn của Hải Lâu Sahara. Tính từ thung lũng sương mù đi về hướng Đông khoảng 3000 dặm sẽ đến cổ thành Atlantic, còn đi ngược về phía Tây 2000 dặm sẽ đến nền văn minh Wakanda. Thiên Quốc và Linh Vĩ Quốc nằm ở giữa, tại vùng trung tâm sa mạc, với thực lực hiện tại của nhóm Mạc Phàm, đi một mạch cũng phải mất ba bốn ngày mới tới.
Bất quá, Linh Vĩ Quốc tọa lạc dưới chân Thánh Sơn thì còn có cơ hội tìm được, chứ lối vào đại môn Thiên Quốc, e rằng Mạc Phàm dù có biết trước tương lai cũng không thể nào tìm ra.
“Phải rồi, đám người Triệu Mãn Duyên hình như sẽ bị Thiên Quốc truy đuổi, bọn họ sẽ chạy đến Linh Vĩ Quốc trước một bước.” Mạc Phàm đột nhiên nhớ ra một sự kiện.
Kiếp trước, Asha Corea được mệnh danh là Kiếm Tiên, Triệu Mãn Duyên mang danh hiệu Thần Thủ, bọn họ nắm giữ hai trong số những chức vị Hộ pháp Trấn quốc cao nhất của Linh Vĩ Quốc, ngang hàng với Thánh Cung lừng lẫy.
Xét theo góc độ này, Mạc Phàm càng thêm chắc chắn vào suy luận của mình.
“Như thế thì sao?” Apase không hiểu, bèn hỏi lại.
“Asha Corea, Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch đều có thể đường đường chính chính tiến vào Thiên Quốc, kiếp trước chẳng phải bọn họ đã sớm được mời vào trợ giúp hay sao. Chúng ta đến Linh Vĩ Quốc trước, tự nhiên sẽ tránh được một loạt giao tranh không cần thiết, lại còn có thể thừa nước đục thả câu tìm ra Khufu. Mục Bạch biết nơi giam giữ Khufu, ta đến sớm hơn hắn, thực ra là muốn xem kẻ nào đã giết Khufu sẽ xuất hiện.” Mạc Phàm khẽ nhếch miệng, tỏ vẻ hài lòng.
Sống lại lần thứ hai trên cùng một dòng sông định mệnh, Mạc Phàm có cảm giác như được tái sinh thêm một lần nữa.
Đời này, hắn quyết không đi vào vết xe đổ, phải thay đổi toàn bộ kế hoạch.
Tiểu Mei nhìn dáng vẻ vô cùng tự tin của hắn, trong lòng nàng cũng dâng lên niềm tự hào vì công lao của mình, thích thú vô cùng.
À không, không thể gọi là mấy phần, mà phải là công lao quyết định đến tám chín phần.
Thần Mộc Tỉnh quả thực là pháp bảo trân quý nhất xuyên suốt các vị diện. Đáng tiếc là tổ tiên của tộc Bạch Tinh Linh đã không tạo ra mấy trăm cái để cho nàng bây giờ dùng dần. Bằng không, chính mình hiện tại có thể ngồi một chỗ lắc xúc xắc cũng đủ vô địch thiên hạ rồi.
Đống lửa nhỏ chỉ có thể chiếu sáng một khu vực rất hạn chế, mờ mờ ảo ảo xung quanh, màn sương mù trong thung lũng cũng cản trở không ít tầm nhìn của bọn họ.
"Những người đốt lửa bên hồ, các ngươi là người hay yêu?" Lúc này, một giọng nói thanh tao phiêu đãng truyền đến từ sâu trong cây cầu mây hư ảo.
Đó là giọng của một nữ tử, trong trẻo mà kiêu kỳ, giống như giọng nói của tiểu thư đài các xuất thân hoàng tộc. Nhóm Mạc Phàm nghe thấy, cả đám chỉ cười thầm, nét mặt lại tỏ ra như không có gì.
“Tới đi, ở đây có cá nướng.” Mạc Phàm lên tiếng.
Từ trong cây cầu mây mờ ảo bước ra một bóng hình với bờ vai thanh tú, gương mặt nhỏ nhắn toát lên khí chất nhu mì mà tao nhã. Nàng mặc trang phục công tước đài các nhưng không hề tạo cảm giác xa cách khó gần.
Nàng là Eileen.
Eileen thuận theo ánh lửa đi tới, không chút do dự tiến lại gần nhóm Mạc Phàm, ngồi xuống với tư thế quý tộc, rồi cũng tùy tiện cầm lấy một xiên cá nướng lên ăn.
Lúc đói, ăn gì cũng thấy ngon miệng.
“Cá các ngươi nướng ngon thật.” Eileen nói.
“Ừm, thịt Tiên Hải Sa Vương, béo chắc, ngọt, cấp Đế Vương đấy, không ngon không lấy tiền.” Mạc Phàm cũng cắn một miếng rồi nói.
“Có thêm chút rượu mạnh, kết hợp với thịt Đế Vương thì càng ngon.” Eileen tỏ ra khá hào hứng.
Nàng cũng không có gì ngạc nhiên trước hai chữ "Đế Vương", căn bản không tin, mà có tin cũng chẳng quan tâm, trước hết cần ăn cho no đã.
“Không sợ bị bỏ độc sao?” Mạc Phàm cười hỏi.
“Không sợ, bốn bể là nhà, trong thung lũng vắng vẻ thế này, làm sao các ngươi biết ta sẽ đến chứ.” Eileen vừa nói vừa tiếp tục cắn một miếng khác.
“Nhưng nếu chúng ta đến từ tương lai thì sao?” Nụ cười của Mạc Phàm thoáng chút giá lạnh.
“Phụt!”
Eileen lập tức sặc một tiếng, phun cả miếng cá trong miệng ra đất.
Nàng trừng mắt nhìn Mạc Phàm, sau đó lại nhìn sang Tiểu Mei và Apase một vòng. Cuối cùng, nàng gỡ chiếc khăn voan trên tóc xuống, khẽ nhún vai hành lễ rồi chậm rãi nói: “Thất lễ quá, xin thứ lỗi, ta bị lạc mất bằng hữu. Ta xin tự giới thiệu...”
“Eileen, ta là Mạc Phàm. Nói đi, có phải ngươi đang bị Thiên Quốc truy sát không?”
“Phụt!”
Sặc thêm lần nữa, Eileen choáng váng. Có trời sập cũng không ngờ tới việc ở giữa Sa mạc Hải Lâu Sahara lại gặp một người ngồi nướng cá, mà nướng cá thì thôi đi, hắn còn biết cả tên mình, lại còn thần thông quảng đại đến mức biết cả chuyện mình đang chạy trốn!?
Nàng sững sờ một lúc, chợt nhớ lại câu nói ban nãy của hắn, hắn nói hắn đến từ tương lai? ? ?
Đùa cái gì vậy.
“Vị đại ca này, ngươi...” Eileen định nói gì đó.
“Ta biết đám người Triệu Mãn Duyên ở đâu. Eileen, ta cũng biết ngươi đã trộm của bọn họ một lá bùa, gọi là Nhật Nguyên Phù. Ngươi đưa nó cho ta trước, việc còn lại, ta sẽ từ từ giải thích cho ngươi.” Mạc Phàm nói.
“Vụt!”
Tiểu Viêm Cơ hiện ra chân thân, nhảy tót lên vai Mạc Phàm, rồi lại bay đến bên cạnh Eileen làm nũng.
Không cần nói nhiều lời, dùng Tiểu Viêm Cơ để chứng minh là cách thuyết phục nhất. Eileen hiển nhiên cũng có ấn tượng và ký ức nhất định về Tiểu Viêm Cơ. Dù sao đó cũng là Hỏa Tinh Linh cuối cùng của thế giới, sủng nhi của nguyên tố Hỏa, thân phận của Mạc Phàm đã được xác thực.
Mạc Phàm quay sang nhìn Apase, Apase lập tức hiểu ý, đôi mắt nàng lóe lên ánh kim quang, nhìn thẳng vào nữ Đại Công tước Eileen.
Không chờ Eileen hỏi han hay thắc mắc thêm, một làn sương hồng phấn từ trên cao đổ xuống, quấn quanh người nàng. Đó là năng lực cải trang của Lừa Gạt Chi Nhãn, biến nàng thành một vị đại tiểu thư xa lạ với mái tóc hồng bồng bềnh, bộ trang phục công tước trên người cũng biến thành một chiếc trường bào đen nhánh, hài hòa với chiếc áo khoác bụi bặm mà Mạc Phàm đang mặc.
Lừa Gạt Chi Nhãn chỉ có thể dùng một lần cho một người, lần này là dành cho Eileen.
Nữ Đại Công tước Eileen đứng giữa màn ma pháp thay hình đổi dạng cấp tốc, rõ ràng không thể bình tĩnh thong dong được nữa, nàng cũng không hiểu vì sao bàn tay mình đã vô thức lấy Nhật Nguyên Phù ra đưa cho Mạc Phàm.
Cũng không đợi quá lâu, đám Thánh Pháp Sư của Thiên Quốc đã ập đến.
Dẫn đầu bọn họ là một vị Đại Thánh Tể, kiếp trước Mạc Phàm cũng không rõ sống chết của người này ra sao. Ít nhất, hắn không chết dưới tay mình.
Mạc Phàm cũng không mất quá nhiều thời gian để giải thích, hắn vẫn sử dụng danh hiệu Liệp Vương, dễ dàng qua mặt đám người của Thiên Quốc, cùng bọn họ đi đến doanh trại cách đó mấy chục dặm.
“Soạt soạt soạt~~~~~”
Đêm tối, bên trong căn phòng cạnh đống lửa trại, Mạc Phàm cố ý khơi lại chuyện cũ, để lộ Nhật Nguyên Phù trong túi áo, khiêu khích ánh mắt Kuran Yurri, dụ nàng vào phòng mình.
“A, đại ca ca, sở thích của huynh thật kỳ lạ nha. Đã có nương tử xinh đẹp như vậy, sao lại muốn dụ dỗ con gái nhà lành như ta lên giường chứ?” Kuran Yurri cười, nụ cười lanh lợi mà giảo hoạt.
“Huyền Âm cách ly đã xong...” Mạc Phàm chuẩn bị một chút ma pháp, ngăn cách âm thanh bên trong và bên ngoài gian phòng.
“Còn bày cả Huyền Âm cách ly, thật sự muốn vũ nhục thân thể ta sao. Vậy thì, ngươi nhẹ tay một chút nhé.” Kuran Yurri cũng là kẻ không vừa, vừa nói, nàng cũng không ngần ngại cởi áo, định bụng sẽ nhân lúc hắn điên cuồng hưng phấn mà đâm một dao kết liễu, đoạt lại Nhật Nguyên Phù.
“Bốp!”
Mạc Phàm vung tay tát một cái thật mạnh vào mặt nàng, khiến cả người nàng bay thẳng vào vách tường không gian mà hắn đã dựng sẵn.
“Khốn nạn, ta giết ngươi!” Kuran Yurri bị tát đến suýt méo cả hàm, hai mắt đỏ chót vì tức giận.
“Bốp!”
Lại một lần nữa bị đánh văng vào bức tường không gian, Kuran Yurri đã bắt đầu kinh ngạc tột độ.
Đây là một tên điên...
Vì sao mình lại gặp phải một tên điên như vậy ở đây...
“Ngươi... ngươi rốt cuộc muốn gì?”
Kuran Yurri đầu tóc rối bời, bị hai cái tát trời giáng làm cho hồn bay phách lạc. Nàng tự biết thực lực không bằng hắn, căn bản không thể giao thủ, đành phải dùng lời nói để cầm chân, chờ đợi Đại Thánh Tể tới.
“Kuran Yurri, ngươi giỏi lắm, đến cả Nhật Nguyên Phù cũng làm mất. Nếu không phải ta ra tay kịp thời, kế hoạch sớm muộn gì cũng bị ngươi phá hỏng!” Mạc Phàm hung hăng trừng mắt nhìn Kuran Yurri.
“? ? ?” Kuran Yurri sửng sốt tột độ, còn cảm thấy sốc hơn cả lúc bị đánh, “Ngài... ngài là...”
“Đọa Thánh Vương sai ta đến đây hỗ trợ ngươi. Chẳng lẽ Jasper và William không nói cho ngươi biết sao?” Mạc Phàm lập tức cắt ngang lời Kuran Yurri.