Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 567: CHƯƠNG 567: TUỆ TRI THẦN

. . . .

Dáng người Mạc Phàm đứng thẳng tắp, toàn thân đột ngột tỏa ra một luồng khí chất hắc ám vương giả đến rợn người, dùng luồng khí tức này để dọa nạt tiểu nha đầu Kuran Yurri.

Ngược lại là Kuran Yurri, khi thấy tà nhãn của Mạc Phàm trừng trừng nhìn mình, con ngươi đỏ hoe của nàng tràn ngập vẻ sợ hãi không thể che giấu, thậm chí hơn nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.

Có thể biết được kế hoạch Nhật Nguyên Phù, lại biết lai lịch của hai vị Đại Thánh Tể đang nằm vùng, quả thật chỉ có người thuộc Đọa Thánh Chức mới đủ tư cách dò la được, hơn nữa còn phải là kẻ nắm giữ quyền lực cực cao.

Từ lâu đã có lời đồn rằng Đọa Thánh Vương có một cánh tay phải vô cùng đắc lực, được xưng là Tuệ Tri Thần. Rất nhiều tín đồ của kinh thánh hắc ám đều đã nghe đến cái tên này không dưới một lần, nhưng chẳng mấy ai từng được diện kiến. Người này hành tung vô cùng thần bí, e rằng còn ở trên cả Thánh Vương.

Mặt khác, việc Tuệ Tri Thần đến Thiên Quốc, Jasper đã sớm truyền tin cho Kuran Yurri lo liệu việc hậu cần, chỉ là bọn họ cũng không chắc chắn chính xác bao lâu nữa Tuệ Tri Thần mới có thể thuận lợi tiến vào bên trong cổ thành. Cũng không loại trừ khả năng Tuệ Tri Thần có lẽ đang dò xét thứ gì đó ở ngoài phạm vi quyển Hải Lâu Sahara.

Vốn dĩ đầu óc nhanh nhạy, lại thêm đủ loại chứng cứ không thể chối cãi bày ra trước mắt, Kuran Yurri bắt đầu hoài nghi người đàn ông trước mặt đây chính là Tuệ Tri Thần, một nhân vật thần thoại trong kinh thánh.

“Tuệ Tri Thần, Kuran Yurri không nhận ra ngài sớm hơn, là ta đã đắc tội.” Kuran Yurri không do dự nữa, lập tức quỳ xuống, chỉnh lại mái tóc cho gọn gàng rồi vội vã mở miệng.

Trên thực tế, Kuran Yurri vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng không giải thích được. Thay vì lãng phí trí lực để phỏng đoán một chuyện đã có thể đoán được kết quả, chi bằng liều mạng thử một phen.

“Tuệ Tri Thần?” Khóe miệng Mạc Phàm bất giác nhếch lên, trong đầu bắt đầu lục lọi ký ức tiền kiếp.

Hình như chưa từng nghe qua.

Tay sai của Đọa Thánh Vương? Hay lại là một vương giả Hắc Ám nào khác?

Sự tình diễn biến thành thế này, thật không ngờ tới, Mạc Phàm chẳng có chút chuẩn bị nào.

Hắn hiện tại cũng rất đau đầu, Kuran Yurri vô cùng giảo hoạt lanh lợi, lỡ như có gì sơ suất, bị nàng ta gài bẫy hỏi vài câu mà để lộ ra mình không phải Tuệ Tri Thần gì đó, chẳng phải sẽ công cốc hay sao?

Nhận cũng không xong, mà không nhận cũng chẳng ổn. Mạc Phàm dứt khoát tiến đến bên cạnh Kuran Yurri, lần nữa tặng cho nàng một cái tát vang dội, khiến khuôn mặt của tiểu nha đầu thánh pháp sư lại sưng vù lên.

Kuran Yurri thậm chí còn bị rụng mất mấy cái răng, đôi mắt gần như muốn phun ra lửa.

Nàng nhìn chằm chằm Mạc Phàm, một nửa sợ hãi, một nửa oán hận, nhưng không dám để lộ bất cứ biểu cảm nào làm phật ý hắn, đành phải cố nén nuốt xuống.

"Ngài... ngài vì sao lại đánh ta?" Kuran Yurri vội vàng quỳ lại tư thế cũ, ôm mặt lí nhí hỏi.

"Đối với thân phận của ta, không ai có tư cách gọi, kẻ biết rồi cũng không được phép gọi. Nếu ngươi còn dám gán cho ta bất cứ thân phận nào nữa, kết cục sẽ giống như hôm nay, còn chưa đủ ăn đòn sao? Rõ chưa?" Mạc Phàm khuôn mặt băng lãnh, thần sắc nhập vai không chút sai lệch.

Không thể chắc chắn thân phận, chi bằng cứ dùng thân phận thần bí này để ra oai với kẻ cấp dưới, để bọn chúng ngoan ngoãn nghe lời, và quan trọng hơn là bảo vệ bí mật của chính mình.

“Ta biết rồi, mong ngài tha tội.” Kuran Yurri vội vã nói, lúc này, tâm trạng nàng ta dường như thay đổi chóng mặt, biến thành một đứa trẻ ngoan ngoãn biết nghe lời. Nàng càng thêm tin chắc Mạc Phàm chính là Tuệ Tri Thần, bởi vì Tuệ Tri Thần trong truyền thuyết cũng có hành vi tương tự như người này.

“Đứng lên!” Mạc Phàm lạnh giọng.

“Tạ ơn ngài.” Kuran Yurri nói, đồng thời nhanh nhẹn chỉnh lại y phục xộc xệch.

Mạc Phàm không quan tâm Kuran Yurri đang làm gì, hắn thản nhiên đi đến chiếc giường gỗ cuối phòng rồi ung dung ngồi xuống. “Killmonger đang bày sẵn phục binh trên đường trở về Thiên Quốc, đây là chiến lược nhất tiễn song điêu của các ngươi, vừa cướp đồ trên tay người của Thiên Quốc, vừa gài bẫy để đám phản loạn trở thành mục tiêu săn đuổi của Thiên Quốc?”

Kuran Yurri trợn tròn mắt, lại một chuyện nữa nằm ngoài dự liệu.

Đây là nhiệm vụ cơ mật do chính Đọa Thánh Vương chỉ thị, không thông qua bất kỳ người trung gian nào. Chỉ có nàng và Killmonger hợp tác, mục tiêu là tách rời Đại Thánh Tể, giết chết hắn, sau đó giật dây đổ tội cho nhóm người Triệu Mãn Duyên, rồi ung dung đoạt lấy Nhật Nguyên Phù. Ngay cả William và Jasper cũng không hề hay biết. Nếu có biết, họ cũng chỉ biết kế hoạch trộm Nhật Nguyên Phù, chứ không thể nào biết được Kuran Yurri hợp tác với Killmonger.

Nào ngờ...

Haiz...

Tuệ Tri Thần trong truyền thuyết quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ dạo một vòng thăm dò bên ngoài Hải Lâu Sahara mà đã nhìn thấu kế hoạch của thuộc hạ.

Kuran Yurri cúi đầu thấp hơn một chút, tránh nhìn thẳng vào mắt Mạc Phàm, mấp máy môi nói: “Ngài toàn tri thần thông quảng đại, đúng như ngài nói.”

"Nhiệm vụ chính của ngươi là do ai phân phó?" Mạc Phàm ngẫm nghĩ rồi hỏi.

“Thường là Đại Thánh Tể Jasper. Trừ nhiệm vụ lần này, mọi lần khác đều là Đọa Thánh Vương thông báo cho Jasper, rồi hắn nhanh chóng sai ta.” Kuran Yurri đáp.

“Nhiệm vụ của các ngươi cụ thể là gì?” Mạc Phàm hỏi.

“Nhiệm vụ ở Thiên Quốc là giữ trật tự ngoại vi Hải Lâu Sahara. Thiên triều thủ tọa giao cho chúng ta đi tiếp đón các pháp sư nhân loại được mời tham gia giải đấu Thiên Quốc Thánh Nguyên.” Kuran Yurri nói.

“Còn nhiệm vụ phụ thì sao?” Mạc Phàm thử thăm dò.

Nội tâm Kuran Yurri bỗng chốc chấn động, khuôn mặt mang theo mấy phần thiếu tự nhiên nhìn Mạc Phàm, nhẹ giọng nói: “Chuyện này... ta không thể nói, dù thế nào cũng không tiện nói ra.”

Mạc Phàm khẩy mũi, nhìn thái độ của nàng liền biết đây hẳn là trò hay mà Lucifer đặt ra, có lẽ là một nội quy nào đó của giáo phái, nếu liên lụy đến nhiệm vụ cơ mật, cho dù cấp trên ép buộc cũng không được tiết lộ.

Bất quá, Mạc Phàm tỉ mỉ suy nghĩ, ở kiếp trước, Kuran Yurri cho đến lúc chết cũng không biết thân phận của hắn, trong khi William và Jasper lại dường như biết rất rõ. Giả sử bọn họ cùng tiến hành chung một nhiệm vụ, vậy vấn đề này tương đối vô lý.

Thế nhưng một khi đem hai giả thuyết này ghép lại, mảnh ghép dần dần rõ ràng hơn rất nhiều.

Đó là mỗi người chắc chắn sẽ được Lucifer giao cho một nhiệm vụ cơ mật riêng, để hắn hoàn thành được bức tranh kế hoạch trên một mảnh ghép lớn.

Lucifer là một kẻ có tâm ma và mắc bệnh cẩn thận quá mức, sau khi hành động xong thường sẽ không vội vàng phủi mông bỏ đi, mà nhất định sẽ ở lại xóa sạch dấu vết hiện trường. Cho nên không đời nào hắn lại yên tâm giao toàn bộ nhiệm vụ cho một người.

Ví dụ, dù mục tiêu chung mà ai cũng biết là đoạt lấy Nhật Nguyên Phù và giải thoát cho Khafre, Lucifer vẫn sẽ lồng ghép vào đó những nhiệm vụ đơn lẻ. Chẳng hạn như Kuran Yurri và Killmonger phụ trách tách rời Đại Thánh Tể, giết chết thánh pháp sư đi tuần, rồi dẫn phái đoàn tham gia giải đấu Thiên Quốc Thánh Nguyên vào trong.

. . . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!