...
Bữa sáng đạm bạc chỉ có vài lát bánh mì, nhưng khi quết lên loại mứt dâu tím đặc sản của Thiên Quốc, chúng liền tạo ra một hương vị tuyệt hảo. Mạc Phàm rất thưởng thức, ăn thử mấy miếng, vị giác như ngập tràn vị ngọt của dâu, xen lẫn một chút thanh chua, nhẹ nhàng, dịu ngọt, tinh tế hòa quyện.
“Tiểu Hy, há miệng nào, a...” Mạc Phàm vừa nhai đầy miệng, giọng nói cũng không rõ ràng. Một tay hắn ôm Tiểu Thiên Hy vào lòng, tay còn lại vê tròn một mẩu bánh mì vụn, quết thêm chút mứt rồi đút cho nàng.
Hương vị đặc biệt kia lập tức lan tỏa trong khuôn miệng xinh xắn của Tiểu Thiên Hy, đôi mắt nàng sáng rực lên vì thích thú, hai tay vung vẩy, khẽ đập nhẹ.
“Ba...”
Mạc Phàm thoáng sững sờ, Tiểu Hy vốn là một tiểu bảo bối kén ăn, điểm này chắc chắn là di truyền từ Tuyết Tuyết rồi. Kể từ khi rời khỏi Thần Miếu Parthenon đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng tỏ ra thích thú một món ăn đến vậy.
“Ngon không con?” Kuran Yurri nhìn Tiểu Thiên Hy ăn, nhất thời cũng bị dáng vẻ thiên thần của cô bé làm cho rung động. Nàng liền vuốt nhẹ cằm Thiên Hy, cất tiếng hỏi.
“Hừ, đương nhiên là ngon. Mỗi năm, các Thánh Pháp Giả đi tuần du chỉ được phép bán cho mỗi người một hộp 200 gram. Đây là món ăn duy nhất trên thế gian có thể tiêu trừ tâm ma, hóa giải ác niệm, bồi bổ linh hồn, lại có tác dụng chống lão hóa tuyệt vời.” Thánh Pháp Sư Gund Min cũng mở miệng nói.
“Thật sự có công dụng như vậy sao?” Mạc Phàm trố mắt hỏi.
“Ân, xác thực là có hiệu nghiệm, nhưng cần phải ăn trong thời gian dài, khoảng 5 năm, 10 năm gì đó mới bắt đầu thấy kết quả cải thiện rõ rệt.” Kuran Yurri nói.
“Đến Thiên Quốc rồi, hay là chúng ta chiếm lấy một nửa khu vườn trồng loại quả mỹ vị này mang về đi.” Mạc Phàm tùy hứng nói.
Mấy vị Thánh Pháp Giả ngồi cùng bàn ăn nghe được câu này, sắc mặt tức thì tối sầm lại.
Chiếm một nửa khu vườn!?
Không nghe lầm chứ, người này chán sống rồi sao? Thiên Quốc tuy cương vực rộng lớn, tiên linh chi khí ngập tràn, nhưng không phải nơi nào cũng đủ điều kiện để trồng được dâu tím. Trên thực tế, nơi duy nhất có thể sinh trưởng được loại dâu tím đặc sản này là ở độ cao 80.000 mét so với mặt nước biển, chính là vườn nhà của Thu Cúc Bồ Tát, vị Kim Phật ngự tại Tây Thiên.
Dám đến vườn nhà của Thu Cúc Bồ Tát trộm đồ, e rằng ngay cả Đại Thánh Tể cũng khó lòng toàn mạng trở về.
Bất quá, nói thì nói vậy, dù biết Thu Cúc Bồ Tát là một tồn tại vô cùng đáng sợ, địa vị của nàng tựa như cõi Tây Thiên cực lạc, là thân thể của trời, sứ giả của thánh, không nhiễm bụi trần, chỉ cần ngồi ở đó cho người đời thờ kính, nhưng rất nhiều nam nhân ở Thiên Quốc mỗi lần nhìn thấy nàng, trong lòng lại khó tránh khỏi một ít tâm ma trỗi dậy.
Thu Cúc Bồ Tát năm ngoái đã bước sang tuổi tứ tuần, nhưng vì sao trông nàng vẫn trẻ trung như thiếu nữ đôi mươi, không hề có dấu vết của thời gian?
...
Ăn xong, tất cả mọi người đi theo Đại Thánh Tể tiến về cứ điểm Sahara tại Hải Lâu.
Bọn họ di chuyển tương đối nhanh, vừa bước qua khỏi sơn cốc sương mù, cả đoàn đã hóa thành những luồng sáng bay vút đi giữa sa mạc cát chảy. Những người có tu vi cao thâm về cơ bản có thể đạp trên cát mà đi, lướt vun vút trên những đồi cát như đang bay.
Đại Thánh Tể Migi tự nhiên là người dẫn đầu, ngài là một pháp sư chủ tu song hệ Quang và Phong. Lấy phương thức phi hành của hệ Phong, rõ ràng ngài đồng thời cũng là một Cấm Chú Pháp Sư hệ Phong, vượt trội dẫn đường cho cả đoàn.
Tiểu Mei, Eileen, Mạc Phàm, Kuran Yurri chậm rãi đi theo sau những Thánh Pháp Cảnh Vệ, nhưng có nhiều ánh mắt của các pháp sư áo trắng đang giám sát như vậy, hắn cũng không có cơ hội để thoát thân.
"Tiểu muội muội, hôm qua ngươi ngủ ngon không?" Mạc Phàm đi bên cạnh Kuran Yurri, thong dong vừa đi vừa ngáp, hỏi một câu.
Kiếp này quả thật có quá nhiều thứ thay đổi, hiện tại đi bên cạnh mình lại là một phản tặc đích thực trong nội bộ Thiên Quốc, một người sống trong bộ máy của Ngạn Thánh Giáo, giữ vai trò có thể thay đổi cả cục diện. Bây giờ đã tẩy não được nàng về phe mình, có thể thong dong khai thác thông tin, tâm trạng Mạc Phàm cũng trở nên thoải mái hơn nhiều.
“Ngủ rất tốt, còn mơ một giấc mơ đẹp nữa.” Kuran Yurri cũng đang yêu đời, cực kỳ thích đi gần vị đại ca ca này của mình.
Có một nhân vật thần thoại như Tuệ Tri Thần nhận làm em gái, mọi chuyện khác trên đời này nàng đều chẳng thèm bận tâm nữa.
“Oành! Oành! Oành!~~~~~~~~~~~”
Đột nhiên, cách phía trước nửa dặm, một con Miếu Văn Thương Xà khổng lồ vỗ mạnh xuống đồi cát, hung hăng bắn ra vô số quang mang màu nâu, khiến một nửa tầm nhìn bị bụi cát che lấp, không còn thấy được gì nữa.
Trong không khí tràn ngập khí tức nóng bỏng, lại có một đầu quái vật khủng bố đầu đội vương miện Lôi Vương không ngừng lóe sáng giữa trời, giáng xuống những luồng sét huỳnh quang hung bạo. Khuôn mặt đầy rẫy tia lửa điện của nó chỉ để lộ ra một đôi mắt màu vàng, tựa như một vị Thần Sấm Bắc Âu với dáng người cao thẳng đang đứng trên đỉnh cồn cát này.
"Tình huống thế nào?" Thánh Pháp Sư Gund Min đứng sau lưng Mạc Phàm, mặt mũi thất sắc thốt lên.
Nơi này là Hải Lâu Sahara, một trong những địa phương trọng yếu nhất của Thánh Pháp Sư đoàn thế giới, yêu ma xưa nay tuyệt đối không dám xâm phạm nửa bước. Vì sao lại có kẻ dám tung ra chiêu thức hủy diệt đến thế?
"Cứ điểm có biến, chúng ta bị mai phục rồi. Đại Thánh Tể của các ngươi dường như đang giao thủ với bọn chúng." Eileen trầm giọng nói.
“Là Killmonger, tên phản phúc Killmonger này muốn ngăn chặn chúng ta!" Kuran Yurri tức giận nói, gương mặt lộ rõ vẻ căm phẫn.
Nói xong câu đó, trên mặt nàng lại hiện lên hai chữ 'kỳ quái'.
Vương tôn Killmonger khét tiếng toàn cõi Hải Lâu Sahara là một trong ba pháp sư đỉnh cấp hệ Lôi thì ai cũng biết, nhưng hệ Triệu Hoán thì lại không đúng lắm, trong tư liệu chưa từng thấy hắn sử dụng ma pháp này. Chẳng lẽ thực lực của Killmonger lại đáng sợ đến vậy, vẫn còn giấu một lá bài tẩy sau cùng?
Đầu Thấu Đình Lôi Ti kinh khủng kia, đoán chừng đã gần đến cấp Á Đế Vương rồi.
Thấu Đình Lôi Ti quả thực là bá chủ của cấm thuật lôi đình. Mỗi lần nó vung vẩy thân thể, uy lực lôi đình cường thịnh vô cùng lại phân tách địa hình xung quanh. Vô số luồng cuồng điện bắn xé khắp nơi, uy lực của những tia sét đó có thể so với những cột sét trời giáng, oanh tạc khắp sa mạc cát đỏ, ngập tràn trong sương bụi.
Những vị Thánh Pháp Sư định xông lên hỗ trợ Đại Thánh Tể Migi, nhưng sau khi thấy con Thấu Đình Lôi Ti quá kinh khủng, họ chỉ biết run rẩy quan sát tổ hợp lôi điện của nó cày nát mặt đất. Kết quả dường như cho thấy, nếu người bình thường chưa đạt tới Bán Cấm Chú mà đi vào trong, nhất định sẽ bị nghiền thành tương.
“Sau hôm nay, ghi tên hắn vào danh sách, ta sẽ phê duyệt. Người như vậy, không có lý gì Ngạn Thánh Giáo lại không thu nhận.” Mạc Phàm điềm tĩnh cúi người xuống, nói nhỏ với Kuran Yurri.
Tiểu Kuran Yurri trợn tròn mắt, một lúc sau mới ý thức được Mạc Phàm đang nói gì, vội vàng gật đầu lia lịa, không dám có nửa điểm bất tuân.
Mạc Phàm cười cười, không nói gì thêm.
Hắn đã cân nhắc đến tình huống Killmonger đột nhiên mất tích, việc này tự nhiên sẽ khiến kế hoạch nội bộ của Ngạn Thánh Giáo bỗng chốc mất đi một mắt xích then chốt, tạo ra một chuỗi sự kiện sau đó đi chệch hướng.
Nếu kẻ địch là ai khác thì không thành vấn đề lớn, nhưng một người cẩn trọng đến mức cực đoan như Lucifer thì có xác suất rất cao sẽ bắt đầu hoài nghi. Điều đó cũng có nghĩa hắn nhất định sẽ lập ra các phương án dự phòng như kế hoạch B, kế hoạch C, kế hoạch D; có trời mới biết tổng cộng sẽ có bao nhiêu kịch bản khác nhau được bày ra, vô cùng khó lường.
Mạc Phàm và Tiểu Mei đều không thích sự khó lường, đó chính là kết quả mà họ muốn ngăn chặn. Do đó, Mạc Phàm đã sắp xếp từ sáng sớm, bố trí Apase giả dạng Killmonger để diễn vở kịch này.