Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 573: CHƯƠNG 573: NGƯƠI GIÚP TA MỘT VIỆC

. . . . .

“Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! ~~~~~~~~~~”

Sóng hoàng lôi cuồn cuộn hất tung từng mảng đất cát khổng lồ, biến rìa sa mạc thành đấu trường khốc liệt của Killmonger và Đại Thánh Tể Migi.

Toàn trường bị điện uy kinh hoàng, bất giác lùi lại ba bốn bước, không một ai dám lên tiếng, tất cả đều rơi vào trầm mặc. Bọn họ quả thực đã bị Thấu Đình Lôi Ti chấn kinh đến tột độ, không dám manh động tiến vào lôi điện lĩnh vực để trợ giúp.

"Việc này quá đột ngột, chúng ta không ngờ kẻ bị trục xuất khỏi Wakanda lại hung tợn táo bạo đến vậy, dám ra tay với cả người của Thiên Quốc uy nghiêm. Đại Thánh Tể và Killmonger e rằng khó mà sớm phân thắng bại, chúng ta phải mau chóng đưa ngươi về Thiên Quốc báo cáo, Wakanda muốn làm phản rồi!” Gund Min sợ hãi đến miệng méo xệch nói.

“Phải, phải... trình độ này không phải chúng ta có thể tùy ý can thiệp.” Một Thánh Pháp Sư khác mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo.

Một tên khác cũng vừa lau mồ hôi trên trán, vừa lắp bắp: “Chúng... chúng ta... không thể... bỏ rơi Đại Thánh Tể...”

“Ta đâu có nói là bỏ rơi Đại Thánh Tể Migi, ngươi nghĩ Đại Thánh Tể sẽ bị đối phương áp chế sao? Đi, chúng ta phải nhanh chóng báo tin cầu viện, tin rằng ngài ấy có thể cầm cự.” Gund Min cao giọng, kiên quyết nói.

Trước mặt trận chiến của Cấm Chú Pháp Sư và Đế Vương chân chính, những kẻ dưới Bán Cấm Chú đều là lũ gà đất chó sành, không có gì khác biệt.

Thánh Pháp Sư của Thiên Quốc thì cũng là Thánh Pháp Sư, không thể nào tất cả nhân thủ đều tu luyện đến Siêu Giai mãn tu, chứ đừng nói đến cảnh giới cao hơn. Huống chi bọn họ vốn chỉ là một nhánh tuần tra nhỏ, còn chưa phải lực lượng nòng cốt của Thiên Quốc. Ngoại trừ Đại Thánh Tể, những pháp sư khác nếu ở lại thì khác nào tìm đường chết?

"Không, không, không, chúng ta sao có thể lâm trận bỏ chạy? Đây chính là vinh quang của Đại Thánh Tể chúng ta, tình nguyện tử chiến tại đây. Killmonger không đại diện cho kẻ cầm quyền Wakanda, hắn đã sớm bị hoàng đế cảnh cáo, đây là động cơ trả thù. Hơn nữa, trong đống thi thể bên dưới hẳn vẫn còn vài đồng đội của chúng ta sống sót, chúng ta phải mau lao vào cứu người.” Kuran Yurri nói với ngữ khí vô cùng kiên định.

Lời của nàng vừa thoát ra khỏi đầu lưỡi, lập tức có một gợn sóng quang khẽ chuyển động, nhanh chóng hấp thu toàn bộ âm thanh khiến nó tiêu tán, những người khác gần như không nghe thấy gì.

“Đừng văn vở diễn kịch, xử lý nhanh gọn một chút, chúng ta mau đến Linh Vĩ Quốc.” Ngay lúc này, một giọng nói trầm ấm chợt vang lên bên tai Kuran Yurri.

Kuran Yurri thoáng hoảng hốt trong lòng, ánh mắt bất giác nhìn về phía Mạc Phàm, giọng nói trầm ấm kia là của hắn. Mạc Phàm không hề mở miệng, điều này càng khiến Kuran Yurri cảm thấy vị đại ca Tuệ Tri Thần này quả thực thần thông quảng đại, dường như biết trước cả những lời nàng đang sắp xếp trong đầu. Ngay cả Tâm Linh hệ ma pháp cũng không đạt được hiệu quả như vậy.

Dù sao đi nữa, có lời này của Mạc Phàm, Kuran Yurri càng dễ hành động hơn, không cần phải diễn kịch lừa người.

“Gund Min nói có lý. Tất cả nghe lệnh ta, không cần rút về theo đội. Để đề phòng đối phương có truy binh bám đuổi, hãy mau chóng tách ra, chia thành nhiều hướng khác nhau rút về Thiên Quốc. Về tới nơi, lập tức báo cáo!" Kuran Yurri hô lớn.

Mấy Thánh Pháp Sư khác như thấy được tia hy vọng sống sót, lập tức đồng thanh đáp lại: “Tuân mệnh!”

Cát bụi mịt mù, Mạc Phàm đứng trong sương mù không thấy rõ ai là ai, hắn cũng không cần chào hỏi những người khác, trực tiếp đưa cho Kuran Yurri viên hoàng bảo thạch Nhật Nguyên Phù.

Vốn lanh lợi, Kuran Yurri không chút chần chừ, nhanh chóng chìa tay nhận lấy Nhật Nguyên Phù, đồng thời vận một luồng ý niệm tinh thần rót vào bên trong, rồi đặt ngón trỏ lên mặt bảo thạch, bấm quyết.

“Oong oong~~~”

Hoàng bảo thạch tỏa ra ánh sáng chói lòa, cường độ cực lớn, kéo dài khoảng 10 giây. Đến giây thứ 11, ánh sáng phân tách hóa thành một truyền tống trận khổng lồ, lấy tọa độ trong ý niệm của Thánh Pháp Sư Kuran Yurri làm mốc, cánh cổng không gian biến ảo lập tức mở ra.

. . . . .

Nhật Nguyên Phù dịch chuyển bọn họ đến một hành lang trung tâm của sa mạc, khắp nơi trống trải không một dấu hiệu của sự sống. Trên đầu có đến hai mặt trời lơ lửng, tỏa ra quang nhiệt gay gắt, nóng đến mức muốn nung chảy cả xương cốt.

Đây chính là hiện thân của một trong ba Hắc Ám Vị Diện cường đại nhất, Địa tâm Sahara.

“Sa sa sa ~~~”

Bầu trời vốn màu lam đã bị biến chất, vì hai vầng thái dương cực nhiệt cùng lúc xuất hiện, tất cả xung quanh đều đỏ rực đến khó nhận ra, giống như bề mặt Hỏa Tinh. Cát bắt nắng thành cát nóng, bề mặt hun lên khói có nhiệt độ không dưới 60 độ C, nhất thời mang lại cho người ta cảm giác mê man như bị say nắng.

Cứ việc nơi đây chỉ là một bản sao được tạo ra từ mảnh vỡ quang minh, sẽ không có bất kỳ sa mạc yêu ma nào tồn tại, càng không có vị Ma Thần Chi Chủ cấp bậc Đế Hoàng kia; nhưng về bản chất, ngoại trừ những thứ đó ra, vùng đất này tương đồng một trăm phần trăm, chính là một lãnh địa tử vong hồng hoang, có cấp bậc và đẳng cấp sinh thái tương đương với hạch tâm Sahara.

Người ta vẫn nói: ‘Vĩnh Dạ không có ngày nắng, Địa tâm Sahara quanh năm không có đêm trăng gõ cửa’.

Đạo lý này ở đây hoàn toàn không sai. Đứng trên mặt đất, đối mặt với sa mạc màu đỏ vô tận, những gò núi cát đỏ liên miên trùng điệp, lặp đi lặp lại không ngừng, ngay cả khi Mạc Phàm dùng Không Gian Chi Nhãn phóng tầm mắt ra xa, cảnh vật vẫn mãi là như thế, vô cùng vô tận, khiến người ta triệt để lạc lối phương hướng.

Mạc Phàm không quên một cảnh tượng choáng ngợp trong tương lai, cổng vào Thiên Quốc không biết có bao nhiêu cái, nhưng cánh cửa dẫn người khác xuống di tích tử thần chính là tại nơi này, sau khi hoàng hôn buông xuống.

Ánh hoàng hôn chiếu xuống tọa độ đại môn dưới lòng cát đỏ, trăm dặm cát đỏ hóa thành cát vàng, sa mạc nhanh chóng nguội lạnh bất chấp thái dương trên cao không ngừng tỏa nhiệt. Chỉ cần khí ẩm hạ thấp, văn hiến thất lạc của Thiên Quốc sẽ hiện ra.

“Linh Vĩ Quốc tọa lạc tại Thánh Sơn, Thánh Sơn cách đây không bao xa, đại ca ca, chúng ta đi tiếp thôi.” Kuran Yurri nhớ Mạc Phàm đã yêu cầu đến Linh Vĩ Quốc để làm chút việc, nàng không do dự ra hiệu dẫn mọi người đi tiếp.

Người khác còn không dám chắc, nhưng nàng thì kiếp này đã hoàn toàn thay đổi được vận mệnh, vẫn một mực tin tưởng Mạc Phàm chính là Tuệ Tri Thần, ngưỡng mộ không gì sánh bằng, thật lòng xem hắn như người đại ca vô cùng tôn kính.

“Ừ, dẫn đường đi.”

. . . .

Rời khỏi mê thất, tiến vào mật đạo của Thiên Quốc, đám người tiếp tục cuộc hành trình.

Vừa đi vừa trò chuyện, bất tri bất giác đã bước đến ngã ba Trung Dung của Thánh Sơn, nơi đây là nơi có văn hóa và nhân khẩu đặc sắc nhất toàn bộ Hải Lâu Sahara.

Sở dĩ nói có đặc sắc, không chỉ vì nơi đây quy tụ đa dạng sắc tộc, giống loài, màu da nhất, mà còn ở chỗ mỗi một thần dân đều hình thành lý niệm của riêng mình, có nền văn hóa độc lập với hoàng thất, nhưng vẫn một mực trung thành với hoàng thất.

Thánh Sơn...

Ngọn núi duy nhất trên thế gian được xưng là ‘Thánh’.

Dưới núi, có thể bắt gặp vô số tiểu trùng nhân, tiểu yêu nhân, tiểu tinh thú đủ mọi cấp bậc đang dạo chơi, tỏ ra cực kỳ thân thiện với những đứa trẻ thôn quê. Từ chân núi lên đến vùng thung lũng ở giữa, ngay cả một đàn nhạn, một bầy chim bay lượn cũng không hề e ngại con người, chúng thoải mái đậu lên đầu, lên vai những vị đạo sĩ, pháp sư đang ngồi thiền.

Trên những con hẻm lưng chừng núi, hàng quán từ khắp mọi nền văn hóa được bày bán, trải thảm ra đường. Người bán thậm chí là mấy vị tiểu cô nương hấp huyết quỷ hóa thành người. Tiểu Mei lần đầu đến nơi này, không khỏi cảm thấy vô cùng thích thú.

Mà đừng nói Tiểu Mei, ngay cả Mạc Phàm, dù hiện tại có chút vội vàng, nhưng cũng bị quốc gia này khắc sâu ấn tượng đến mức không thể sâu hơn được nữa.

“Tiểu muội muội, Linh Vĩ Quốc này là quốc gia gì vậy, Hợp chủng quốc Hòa bình à? Người sáng lập có phải là Nobel không?" Mạc Phàm hỏi một câu.

“Cũng không khác là bao đâu.” Kuran Yurri cười nói, “Thật ra, nếu không phải vì lý tưởng của chính mình, ta nguyện từ bỏ Thiên Quốc, trở thành một nữ tử thêu hoa ngắm trăng uống rượu ở Linh Vĩ Quốc.”

Nàng sau đó lại nói thêm: “Linh Vĩ Quốc bắt nguồn từ một bộ phận bá tước Nam Tư đến khai phá, cũng được xưng là Họa Tiên Chi Quốc. Đặc sắc lớn nhất của tòa tiên đô này là khắp nơi có thể thấy đủ mọi sắc tộc và chủng loài chung sống hòa thuận. Cứ thong thả dạo bước, nơi nào cũng có thể bắt gặp mỹ nhân tú lệ hay tài tử thư cầm đang gảy đàn ngâm thơ.”

“Trang phục, cách sinh hoạt, văn hóa ở đây có phải hơi lỗi thời không?” Mạc Phàm giật mình. Hắn càng lúc càng nhận ra người Linh Vĩ Quốc đều ăn mặc giống như thời kỳ công nghiệp hơi nước, khoảng giữa thời Phục Hưng và cách mạng công nghiệp, trông không hiện đại lắm.

“Đại ca ca, quốc gia này là một trong số ít quốc gia trên thế giới cho phép tam thê tứ thiếp, hoặc một nữ nhân có quyền có năm bảy phu quân. Pháp luật do hoàng thất trị vì, theo chế độ quân chủ, căn bản không gò ép người ta làm gì. Lát nữa vào thành, thú chơi độc đáo đếm không xuể, trùng trùng kỹ viện, lầu xanh, tửu quán, đấu trường, mỹ thực... ngươi cứ nhìn xem, ta dám bảo đảm thế giới bên ngoài không có cửa so sánh.”

Linh Vĩ Quốc là một đại quốc, sông ngòi không dưới chục nhánh, thành bang không dưới trăm tòa, thành trì càng có mấy ngàn. Thổ địa Thánh Sơn bao la bát ngát, không quan trọng là ai yêu ai, tiên hay nhân, ranh giới giữa giống đực và giống cái dường như không còn tồn tại.

“Mỹ nhân đẹp như tiên nữ sống ở kinh đô Linh Vĩ Quốc đặc biệt nhiều, nhất là ở kỹ viện. Nhiều khi say mê trong đó, thậm chí không phân biệt được là mùi thơm của mỹ nhân hay hương hoa cỏ dại, nói ra thì ngay cả tiên gia đại viên cũng phải chào thua." Kuran Yurri kéo dài câu cuối.

“A, còn có chuyện như vậy sao?” Mạc Phàm vẻ mặt tỏ ra không muốn nhưng hai tai vẫn bất giác đỏ bừng.

“Đặc sắc lắm.” Kuran Yurri cười nói.

Mạc Phàm dụ Tiểu Mei và Thiên Hy đang được bế trên tay qua gian hàng hồ lô nướng, rồi hạ giọng nói nhỏ với Kuran Yurri: “Ngươi giúp ta một việc!"

“Đại ca ca cứ căn dặn.”

“Sai người lén làm cho ta một cái quốc tịch Linh Vĩ Quốc.”

. . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!