Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 575: CHƯƠNG 575: KỸ NGHỆ

. . . . .

Chén rượu vừa nâng đến môi, Mạc Phàm lại đặt thẳng xuống bàn mà không hề nhấp thử. Hắn phóng ánh mắt sắc lẹm như dao, ghim chặt vào nữ tử hấp huyết quỷ kia, chẳng nói một lời.

Những người khác bất giác cũng cảm nhận được luồng sát ý đang trào dâng từ Mạc Phàm, một dòng khí lạnh lẽo khiến sống lưng rét run. Nhất thời, ai nấy đều cứng miệng, tê tay, mọi cử động đều lập tức ngưng lại.

“Nếu ngài không cho phép thì thôi vậy, ta chỉ vì đứa bé này quá đáng yêu nên không kìm được lòng, xin thứ lỗi.” Nữ tử da nâu vội vàng cúi đầu hành lễ, rồi nhanh chóng xoay người rời đi.

Mạc Phàm vốn có chút nghi ngờ, nhưng cũng không định đuổi theo, tránh việc bé xé ra to. Dù sao ở Linh Vĩ Quốc, chuyện hấp huyết quỷ chung sống hòa thuận cũng không hiếm, chứng tỏ vấn đề này không cần phải quá bận tâm.

“Ba...” Thiên Hy phát ra một tiếng non nớt đáng yêu. Cô bé bò lẫm chẫm trên bàn, từ chỗ Tiểu Mei đến bên cạnh Mạc Phàm, rồi tò mò với tay đến chén rượu của hắn.

“Liệt Diễm Tửu được ủ từ sáu loại mận hàn đới, chưng cất tối thiểu bốn năm trong hầm dung nham, lại được hỏa khí tôi luyện. Tên gọi Liệt Diễm Tửu cũng từ đó mà ra, nồng độ cồn lên tới 99%.” Nữ phục vụ mặc kimono giải thích: “Xem tính cách của tiểu cô nương này, hẳn là cô bé rất hứng thú với liệt diễm. Rất nhiều khách quan đến Tinh Yêu Viện cũng ngại ngửi mùi rượu này.”

“Liệt diễm...” Mạc Phàm lẩm bẩm hai chữ này, trong lòng không khỏi dở khóc dở cười.

Đúng vậy, Tiểu Hy được một phần Chu Tước chi tâm nuôi dưỡng, đương nhiên là thích lửa rồi...

Mạc Phàm dang tay bế cục cưng bé bỏng lên, thơm mấy cái rồi vỗ về lưng nàng, ngọt ngào dỗ dành: “Bây giờ chưa được đâu, đợi con lớn thêm chút nữa, ba cho con đốt thỏa thích.”

“Thưa quý khách, hôm nay lầu một có buổi biểu diễn kỹ nghệ về sự tích Nam Tư. Mọi người ngồi ở đây có vị trí rất đẹp, có thể vừa thưởng thức mỹ thực, vừa xem kịch. Ngoài ra, Tinh Yêu Viện còn có dịch vụ tắm suối nước nóng ngắm Thánh Sơn, thưởng trà đạo bên hồ thác, xông hơi cùng gấu trúc, và nhiều dịch vụ đặc biệt khác theo yêu cầu. Nếu quý khách có nhu cầu, xin cứ liên hệ với tôi. Tôi đứng ở quầy đằng kia.” Nữ tử mặc kimono chỉ tay về phía quầy tiếp khách cách đó năm gian bàn.

“Chị ơi, tất cả đều miễn phí ạ?” Kuran Yurri nghe vậy, đôi mắt sáng rỡ lên vì kinh ngạc.

“Tùy vào dịch vụ ạ, với những yêu cầu đặc biệt thì còn phải xem quý khách là ai nữa.” Nữ tử mặc kimono mỉm cười đáp.

Nàng giới thiệu thêm vài câu nữa rồi cũng quay người rời đi, trả lại không gian riêng tư cho thực khách.

Món ăn ngon tuyệt, rượu mạnh lại càng làm tăng thêm hương vị. Chẳng mấy chốc, cả nhà đã ăn uống no say.

Tiểu Mei và Eileen vốn ưa sạch sẽ, thích ngâm mình và cảnh đẹp, nên không ngần ngại đăng ký ngay dịch vụ tắm suối nước nóng ngắm Thánh Sơn. Kuran Yurri thì lại mê mẩn những thứ mới lạ, quyết định chọn xông hơi cùng gấu trúc. Mạc Phàm vẫn ngồi lại nhâm nhi, nhưng đương nhiên hắn không yên tâm để Kuran Yurri đi một mình, nên đã sớm phái Tiểu Viêm Cơ âm thầm đi cùng để bảo vệ.

Cũng may, Kuran Yurri thích những thứ lạ mắt, hẳn là nàng sẽ không bài xích Tiểu Viêm Cơ.

. . . . .

Liệt tửu quả nhiên danh bất hư truyền, nóng rát cổ họng, cảm giác như thiêu đốt cả yết hầu, dạ dày và ruột gan. Mạc Phàm càng uống càng hăng, bụng đã no nên hắn chỉ uống rượu suông. Một mình ngồi trong điếm viện, hai má hắn dần ửng hồng.

“Quái lạ, sao đến giờ bọn Triệu Mãn Duyên vẫn chưa tới?" Mạc Phàm thầm nghĩ, lòng đầy thắc mắc.

Với cái tính của Triệu Mãn Duyên, một khi đã đặt chân đến Linh Vĩ Quốc thì chắc chắn sẽ bị mời chào đến đây ngay. Lẽ nào hắn lại không lên thuyền tới Tinh Yêu Viện?

Chà, giá như mỗi ngày đều được nhàn nhã thế này thì tốt biết mấy, trong đầu chỉ cần nghĩ đến chuyện chẻ củi, nhóm lửa, bế con, rồi cùng vợ tựa lưng vào ghế ngắm sao trời trăng nước. Chỉ vì cái tương lai mờ mịt đã nhìn thấy trước mà bây giờ lòng dạ không thể nào yên ổn. Thậm chí, hắn còn mơ hồ cảm thấy một nỗi bất an đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.

Nghĩ ngợi một lúc, Mạc Phàm đứng dậy đi dạo, không muốn lãng phí thời gian vào những phỏng đoán vô ích nữa.

Đi dọc theo hành lang tầng hai, phải công nhận Tinh Yêu Viện cực kỳ rộng lớn, đại sảnh kéo dài qua ba bốn mươi gian phòng tựa như mê cung, quả thực không thua kém gì một khách sạn sáu sao ở Hoa Hạ. Dĩ nhiên, phong cách bài trí và văn hóa kiến trúc thì khác một trời một vực.

“Teng teng teng... tinh tinh tinh...”

Đang định xuống lầu, Mạc Phàm tình cờ đi ngang qua một điếm viện ngoài trời. Tuy ở lầu hai nhưng lại có một khoảng sân trồng đầy hoa cẩm tú cầu, hương thơm ngào ngạt. Phía trước sân là một căn phòng với cửa giấy xinh xắn.

Mạc Phàm nghe thấy tiếng đàn thánh thót vọng ra từ căn phòng, là một khúc nhạc mang giai điệu buồn thương, nhẹ nhàng du dương nhưng có lúc lại trầm bổng sâu lắng. Dù chưa từng nghe qua bao giờ, hắn vẫn không khỏi cảm thấy trong lòng dâng lên bao nỗi niềm hoài niệm.

Chẳng hiểu vì sao, giai điệu này lại khiến Mạc Phàm rung động đến thế, đến nỗi hai khóe mắt bất giác ươn ướt.

“Khúc đàn này thật truyền cảm, khiến tại hạ cũng phải rơi lệ. Không biết tiền bối bên trong có thể cho tại hạ diện kiến một lần được không?” Mạc Phàm bước vào sân, đứng trước cửa gỗ dán giấy, cất tiếng hỏi.

“Công tử, đây là điếm viện, chơi đàn mua vui là bổn phận của tiểu nữ. Nếu người thích nghe, có thể hái vài bông cẩm tú trong vườn bỏ vào chiếc giỏ mây treo bên ngoài. Đó xem như là tiền thưởng cho ta.” Giọng nữ nhẹ nhàng như tiếng nhạc từ bên trong vọng ra.

“Tiền thưởng sao?” Mạc Phàm nhanh chóng hiểu ra. Trong giỏ của nữ tử này đã có rất nhiều hoa, có lẽ nàng có thể dùng chúng để đổi lấy tiền bạc.

Đã là kế sinh nhai thì làm gì có chuyện gặp mặt miễn phí. Nữ phục vụ kimono ban nãy cũng nói, trong viện có một vài dịch vụ cần phải trả tiền.

Mạc Phàm không câu nệ, trực tiếp hái một chùm sáu bảy cành hoa bỏ vào giỏ.

“Ta có thể vào được chứ?” Mạc Phàm lịch sự hỏi lại, vẫn đứng ngoài cửa.

“Hái nhiều hoa như vậy, lúc ra về công tử phải trả không ít tiền đâu.” Giọng nữ tử nhỏ nhẹ vang lên.

“Tiền thì ta không thiếu.” Mạc Phàm nói.

“Người có thể vào.” Âm thanh từ bên trong truyền ra.

Lịch sự cảm ơn, Mạc Phàm cởi giày đặt bên ngoài rồi mới nắm lấy khung cửa, từ từ kéo ra.

Chỉ là, khi nhìn thấy nữ nhân mặc y phục xanh biếc đang ngồi gảy đàn bên trong, hắn sững người, hồi lâu sau vẫn không thốt nên lời.

Thực ra, trong khoảnh khắc không thể tin nổi ấy, Mạc Phàm đã mơ hồ nhận ra giọng nói của nàng có phần quen thuộc, nhưng hắn chưa bao giờ dám liên hệ hai người họ với nhau.

“Là... là ngươi?”

. . . . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!