. . . . . . .
"Nhã Tràm..." Mạc Phàm khó khăn lắm mới thốt ra được cái tên này.
Côn Lôn và Linh Vĩ Quốc cách nhau một khoảng không hề nhỏ, Nhã Tràm lại là người cực kỳ thân cận với Vĩ Linh Hoàng, tại sao lại cam chịu làm một kỹ nữ ở nơi này?
Bỏ ra một cái giá lớn như vậy để mở cánh cửa này vốn là để thưởng thức cầm nghệ, vậy mà khi thấy được dung mạo của người bên trong, Mạc Phàm hận không thể tự tát cho mình một cái thật mạnh.
"Hóa ra là Mạc Phàm công tử." Kỹ nữ Nhã Tràm mỉm cười. Dù dung nhan đã được che đi, nhưng từng lời nàng thốt ra vẫn toát lên một vẻ đẹp kinh hồn động phách.
Linh Vĩ Quốc, Vĩ Linh Hoàng, Linh Vĩ, Vĩ Linh...
Đây là lần thứ hai kể từ sau kiếp nạn đó, Mạc Phàm bắt đầu nghi ngờ quốc gia này và Côn Lôn Yêu Quốc có phải chung một chủ thượng hay không.
Đã lỡ bước vào thì không có đường lui. Mạc Phàm cố gắng hít một hơi thật sâu, bước đến chiếc bàn cạnh nàng rồi ngồi xuống ghế đối diện.
“Là Vĩ Linh Hoàng sắp xếp ngươi ở đây?” Mạc Phàm hỏi.
Trong lòng hắn dấy lên nghi vấn, chẳng lẽ nội dung trong túi gấm bảo mình đến Linh Vĩ Quốc chính là để gặp Nhã Tràm, hay nói cách khác, chính Vĩ Linh Hoàng đã sắp đặt cho Nhã Tràm chờ sẵn ở đây.
“Công tử đã tặng hoa cho ta, tức là có lòng ngưỡng mộ cầm nghệ của ta, vậy có thể nghe thử một khúc này chăng?” Nhã Tràm không trả lời câu hỏi của Mạc Phàm. Nàng sau tấm sa che mặt, dường như chẳng màng thế sự, không bàn chuyện phiếm, không kể tâm tư, chỉ một mực đắm chìm vào giai điệu, đôi tay uyển chuyển gảy đàn.
Mạc Phàm vốn định hỏi rất nhiều, nhưng thấy nàng chuyên tâm gảy đàn như vậy, hắn lại không nỡ phá vỡ khoảnh khắc này, cuối cùng đành thở dài, im lặng ngồi đó, để tâm hồn phiêu đãng theo tiếng nhạc.
“Ting tang tang ting tang ting ~~~~~~~~~~~~~”
Giai điệu du dương khiến linh hồn không khỏi thổn thức, và khi linh hồn vừa thổn thức, khúc nhạc lại vội vã chuyển sang những nốt cao hơn, dồn dập, dồn dập, trong chuỗi âm thanh dồn dập ấy lại ẩn chứa một câu chuyện bi ai thấm đẫm nước mắt.
Mạc Phàm nhắm mắt lại, hòa mình vào tiếng đàn. Cảm nhận từ khúc nhạc du dương, hắn bất ngờ thấy trái tim mình co thắt lại, tựa như một vết thương cũ tưởng đã lành nhưng thỉnh thoảng lại bất chợt nhói lên, dịu dàng nhắc nhở về một câu chuyện đã bị lãng quên.
Dường như đã từng có một người, một bóng hình mờ nhạt, dù người ấy có cố gắng đến mấy, từng chấp nhận làm tất cả để tiến tới, cho đến bước cuối cùng, kết quả vẫn không thoát khỏi số mệnh.
Tang ~~~
Đôi bàn tay trắng nõn không tì vết nhẹ nhàng đặt lên dây đàn, khúc nhạc sâu lắng cũng theo đó mà ngừng lại. Nhã Tràm ngẩng đầu nhìn Mạc Phàm, đôi đồng tử trong như trăng thu của nàng chăm chú nhìn hắn, mang theo chút chờ mong được nhận xét.
“Ta thừa nhận, ta đã hoàn toàn chìm đắm trong tiếng đàn của ngươi. Nhã Tràm cô nương, cầm nghệ thật tuyệt diệu.” Mạc Phàm điều chỉnh lại tâm trạng, mở miệng khen ngợi.
Vì trước đó đã uống quá nhiều rượu mạnh, khuôn mặt hắn thậm chí còn ửng lên sắc đỏ, khiến lời nói ra lúc này mang một vẻ chân thành hiếm thấy, không hề giấu giếm nửa lời.
Nhã Tràm dường như nhận được lời khen từ chính người nàng mong muốn, trong lòng cũng vô cùng vui thích, nàng cao hứng hỏi: “Không ngờ công tử cũng là một người am hiểu âm nhạc. Ngươi có nghe ra câu chuyện trong đó không?”
“Xin thứ lỗi, thật ra ta chỉ biết đó là một khúc đàn hay, chứ không thể nhìn ra được câu chuyện được truyền tải.” Sắc mặt Mạc Phàm ngày càng hồng nhuận, lời nói ra dường như không qua suy tính cẩn thận.
“Chết tiệt, sao ngươi lại uống nhiều rượu như vậy?” Nhã Tràm bĩu môi, nếu không có tấm sa che mặt, e rằng khó có thể che giấu được biểu cảm vô cùng thất vọng.
Mạc Phàm sững sờ.
Hắn có chín cái đầu, sở hữu một trí nhớ siêu phàm, nhưng chưa từng thấy Nhã Tràm có thái độ như vậy.
“Không hẳn là vì rượu, rượu vào chỉ khiến người ta không thể che giấu cảm xúc thật. Chính vì bản nhạc ngươi đàn đã khiến tâm tình ta hoàn toàn sụp đổ, đánh thức men say trong người. Ta không hiểu lắm, nhưng đại loại là mường tượng ra chính mình trong hoàn cảnh đó, nghe xong liền thấy buồn, rất buồn, một nỗi buồn vô cùng day dứt.” Mạc Phàm hô hấp nhanh dần, cố gắng khống chế cảm xúc của mình.
“Nha, vậy chứng tỏ ngươi vẫn còn lưu luyến.” Nhã Tràm lại vui vẻ trở lại, ánh mắt ánh lên ý cười.
"Lưu luyến, ha ha ha, có lẽ vậy, nhưng đến lưu luyến thứ gì ta còn không nhớ, làm sao có thể gọi là hoàn toàn lưu luyến được.”
“Bỏ qua chuyện đó đi, Nhã Tràm cô nương, vốn tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại ngươi nữa, vậy mà lại đến tận Linh Vĩ Quốc xa xôi, một nơi tách biệt khỏi bản đồ thế giới, cuối cùng lại hữu duyên trùng phùng.” Mạc Phàm nhờ có ác ma thần cách, dù men rượu đang ngấm vẫn miễn cưỡng giữ được tỉnh táo.
Hắn nhanh chóng sắp xếp lại ngôn từ trong đầu, truy vấn nàng: “Có một vấn đề ta nghĩ mãi không thông, với thân phận đặc thù của ngươi, chẳng lẽ Vĩ Linh Hoàng không chu cấp đủ cho ngươi sao? Tại sao lại cam chịu làm một kỹ nữ phàm trần... Khoan đã, ta nhớ lần trước, thi họa của ngươi cũng vô cùng xuất chúng.”
"Công tử còn có thể từ bỏ thân phận Hộ Pháp Thần Long của Hoa Hạ để sang làm Liệp Vương giải cứu Ai Cập, tại sao ta lại không thể từ bỏ thân phận của mình để tìm một nghề sinh nhai chứ?" Nhã Tràm cười đáp lại.
Nàng ngắt một hơi, điều chỉnh nhịp thở rồi nói tiếp: “Sống vạn năm là một khoảng thời gian rất rất dài, trong cầm kỳ thi họa, bản nữ ta phương diện nào cũng xuất chúng.”
“Ngươi cũng đã sống vạn năm?” Mạc Phàm nhíu mày.
Vạn năm, vạn năm thiên tộc, không phải chỉ có một mình Vĩ Linh Hoàng thôi sao?
Nhã Tràm lần gần nhất hắn gặp, ngay cả bây giờ, nàng cũng không hề có một chút dao động pháp lực nào. Làm sao có thể sống được vạn năm?
Thế nhưng, nhìn vào biểu cảm thản nhiên gật đầu của nàng, lại như đang khẳng định với hắn rằng, nàng đang nói thật, không có nửa điểm dối trá.
Mạc Phàm cảm thấy đau đầu, bàn tay theo quán tính xoa xoa mũi.
Trên đời này tại sao lại có người cổ quái như vậy...
“Ngươi ở đây, chắc hẳn đã mở túi gấm ra xem rồi?” Nhã Tràm hỏi.
“Ừm.” Mạc Phàm đáp lại, đồng thời đặt tay lên bàn, để lộ chiếc nhẫn ngón cái màu đỏ.
Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà dường như xuyên qua lớp sa mỏng, tinh tế chiếu lên dung nhan của Nhã Tràm.
Ánh mắt của Mạc Phàm vừa vặn bắt được khoảnh khắc đẹp tựa một bức tranh đó.
Chỉ một khoảnh khắc như thế thôi cũng đủ để người ta tưởng niệm cả đời.
Lần trước gặp mặt, đúng là hắn đã có mắt như mù. Bây giờ, sau khi được rượu mạnh gột rửa, hắn mới nhận ra dung nhan của Nhã Tràm quả là tuyệt sắc, xem mãi không chán, còn có một dáng vẻ ngọc ngà hoàn mỹ đến mức muốn ngừng mà không được, tiên tử đứng trước mặt nàng e rằng cũng phải vài phần hổ thẹn.
“Vĩ Linh Hoàng...” Mạc Phàm bất giác thốt lên.
Nhã Tràm liếc nhìn sắc trời, trong lòng đã có chút lo lắng.
Nàng vội vã nắm lấy tay hắn, căn dặn: “Công tử, ta không có nhiều thời gian để giải thích cho ngươi nữa. Ta biết ngươi có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng ta thật sự không thể ở lại đây lâu hơn. Sắp tới những gì ta nói, ngươi nhất định phải nghe cho kỹ từng lời từng chữ, chỉ lắng nghe, không được phản bác, không được hỏi lại. Ngươi làm được không?”
Mạc Phàm đầu óc vẫn trống rỗng, hắn ngẩn người nhìn Nhã Tràm, một hồi lâu cũng không nói nên lời.
“Mạc Phàm!” Nhã Tràm khẩn trương gọi.
“A... ừm, ngươi nói đi.”
“Hải Lâu Sahara, đặc biệt là Thiên Quốc, luôn có một loại cấm chế cực mạnh đối với ta. Đó là thánh ấn lời nguyền mà bọn họ đã yểm lên người ta từ hàng ngàn năm trước. Lời nguyền này ta cũng không rõ bọn họ lấy từ đâu, chỉ biết sau khi Vĩnh Yên Vương chết, Tần Vương đã được ai đó truyền lại lời nguyền này để nhắm thẳng vào ta. Vì vậy, ngươi nghe cho kỹ đây, bất cứ điều gì có thể gây nguy hiểm cho ngươi xảy ra tại Thiên Quốc, hãy lập tức bỏ chạy. Chỉ khi rời khỏi Thiên Quốc, rời khỏi Hải Lâu Sahara, ta mới có thể bảo vệ được ngươi.”
“Mạc Phàm, ta biết ngươi đang rất hoang mang, không hiểu chuyện gì cả. Ta cũng biết chắc chắn ngươi sẽ tiến vào Thiên Quốc. Đây là điều ta đã tính toán được, nhưng không chỉ có ta tính được, vẫn còn một kẻ khác đang muốn ám toán ngươi. Hắn ở trong bóng tối, ta cũng không tìm ra được. Ta chỉ có thể căn dặn ngươi, sắp xếp để ngươi cân nhắc và chuẩn bị thật kỹ. Còn có thân phận của ngươi... ngươi và Vĩnh Yên...” Nhã Tràm nói đến đây, thân hình nàng như bị thánh quang từ bên ngoài chiếu rọi, khiến nàng trở nên hư ảo, tựa như hồn phách sắp phiêu tán.
Mạc Phàm bất động thanh sắc, hắn không thể tiếp thu nổi bất cứ chuyện gì.
Nàng rốt cuộc là ai?
Là Nhã Tràm...
Hay là Vĩ Linh Hoàng.
Nhã Tràm dường như biết Mạc Phàm đang nghĩ gì, nàng thản nhiên tiến đến trước mặt, vòng tay qua cổ ôm lấy hắn: “Ngốc tử, đây là Vong Linh Thuật, dùng một mảnh thần niệm để khống chế khôi lỗi là một hấp huyết quỷ đã chết. Vĩ Linh Hoàng là nương tử của ngươi, Nhã Tràm cũng là nương tử của ngươi, hiểu chưa?”
“Yên tâm, những thắc mắc còn lại của ngươi, sau khi ta đi, sẽ có người đến giải đáp.”
Lời cuối cùng vừa dứt, thân thể Nhã Tràm chẳng mấy chốc đã hoàn toàn hóa thành những sợi tơ ánh sáng, tinh tế tản mạn khắp gian phòng.
Mạc Phàm vẫn sững sờ ngồi đó, hắn ngồi chết lặng, hồi lâu vẫn chưa thể theo kịp những gì vừa xảy ra.
“Cầm tỷ, ta tới rót trà.” Bên ngoài đột nhiên có một giọng nữ nhân khác vang lên.
. . . . ...