. . . . . .
Hắn vĩnh viễn không thể nào quên được vẻ mặt lúc tử vong của chính mình.
Không phức tạp, không sợ hãi, chỉ có sự mong chờ thuần túy, một nụ cười ấm áp đầy kỳ vọng, dường như vô cùng phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.
Thần Mộc Tỉnh, so với những lần trước có phần tương tự, nhưng chỉ đến bây giờ, cảm giác trùng khớp mới chân thực đến tuyệt đối, không sai một ly.
Gương mặt, tác phong, biểu cảm, địa điểm, màu sắc...
Tuyệt đối không thể nhầm lẫn.
Mạc Phàm không chết trong luyện ngục, một nơi hắc ám tanh tưởi, vực sâu dơ bẩn như vậy vĩnh viễn không xứng đáng với một người đã từng cứu rỗi quá nhiều sinh mệnh như hắn.
Hắn chết, trời trăng khóc thương, xung quanh là thánh quang hừng hực, trường giang hóa thành nước thánh, tiên thiên chi khí phảng phất ngập tràn, cùng hắn bày tỏ luyến tiếc, cùng hắn quây quần ôm ấp trở về với đất mẹ.
Liếc mắt nhìn lên mặt hồ, Mạc Phàm lần đầu tiên có dũng khí nhìn thẳng, con mắt vận dụng không gian chi nhãn, xuyên qua một khoảng không gian nhìn tới nhân gian. Hắn lập tức thấy một người đứng đó, vẻ mặt còn phức tạp hơn cả vẻ mặt lúc chết của mình, đó là sự phẫn nộ đến tột cùng từ nội tâm.
Mạc Phàm không nhịn được soi lại gần nhìn kỹ hơn, hắn thấy quang mang của thanh y thánh vũ, thấy sau lưng người kia có mười sáu sí vũ đang mở rộng, che phủ gần một nửa Hư Vô Nại Hà bên dưới, trên tay hắn cầm một cây Thanh Mang Thánh Miệt Quyền Trượng.
Điều khiến người ta kinh hãi chính là, cây quyền trượng này còn đang khuếch đại, vô thanh vô tức hướng xuống Mạc Phàm, dùng đủ loại quyền năng quang mang đâm xuyên qua vùng bụng hắn.
Là Michael, Tổng lãnh Thiên sứ trưởng Michael, mười sáu cánh Sí Thiên Sứ Michael.
Michael này không phải là Michael của thời đại này, nhưng gương mặt của hắn Mạc Phàm lại biết, đó là Michael của hơn 2000 năm về trước, người mà chính hắn vừa chứng kiến qua màn hình thứ nguyên video.
Mà điều trọng yếu nhất chính là, trên miệng của Michael vẫn còn lẩm bẩm mấy từ nào đó, nếu ghép lại, sẽ tạo thành danh tự ‘Lucifer’.
“? ? ?”
Sao có thể như vậy được?
Hắn không kịp suy nghĩ nữa, dòng thời gian cùng tình huống đều quá vô lý và phi thường.
Mạc Phàm sửng sốt một chút, đột nhiên nhớ tới một sự kiện.
‘Ta là Lucifer, ta đóng giả làm Lucifer, để cho Michael đi giết ta’.
Đây là kế hoạch mà Chaos đã nói với hai vị Thiên Phụ khác.
Hiện tại, vẻ mặt của Michael trông không khác gì vừa mới trảm sát Lucifer. Chẳng lẽ hiện tại mình đang đóng vai Lucifer thật sao?
Chaos, là chủ đích của Chaos, hắn ở đâu, vì sao không còn thấy hắn nữa, vì sao bản thân mình lại đang ở đây chịu chết thay hắn.
Không tìm thấy Chaos, cũng không thấy được Laura ở đâu, kỳ thực hết thảy mọi thứ diễn ra khiến Mạc Phàm nhất thời cảm thấy chuyện này quá hoang đường.
Hắn liền hoài nghi hai từ “mệnh quỹ” mà Tiểu Mei từng nói.
Lẽ nào thi thể của mình trong Thần Mộc Tỉnh, tại một mệnh quỹ nào đó bên trong Thần Mộc Tỉnh kia đã từng cho thấy, chính là một cái chết trong quá khứ của chính mình?
Trọng sinh mệnh quỹ...
Mình là Chaos sao?
Mạc Phàm bắt đầu rã rời tay chân, không còn chút sức lực nào, tựa hồ đang dần dần trầm luân, dần dần khép lại sinh mệnh.
Ánh mắt hắn lim dim, đột nhiên một ký ức mãnh liệt dần dần phản chiếu trong con ngươi.
Một nữ nhân có vẻ đẹp tuyệt mỹ tựa cảnh tuyết tan đầu mùa đông, nàng mặc lam y, cả người ôn nhu như hoa như ngọc ngồi gảy đàn. Khúc đàn này thật quen thuộc, tương tự với tiếng đàn ở Tinh Yêu Viện.
Hắn nhìn nàng, nàng cũng dùng ánh mắt u buồn nhìn chằm chằm vào hắn.
Khoảnh khắc thấy ngấn lệ trên mắt nàng, Mạc Phàm luống cuống cực kỳ, suýt chút nữa không kìm được thân thể.
“Tách...”
Rốt cuộc, giọt lệ kia cũng rơi xuống.
Mưa mùa thu, trăng cũng biết khóc.
Mạc Phàm nhắm mắt lại, trước khi chết, ghi nhớ thật kỹ ngày đó, dặn lòng vĩnh viễn không bao giờ quên.
Trong trái tim hắn đã từng lưu lại một giọt lệ.
Giọt lệ này, nhất định phải trả lại cho nàng...
. . . .
Mạc Phàm lần nữa mở mắt ra, hết thảy vừa rồi toàn bộ biến chuyển, giống như một giấc mơ, đến nhanh đi cũng nhanh, thoáng chốc đã đưa hắn trở lại hiện thực.
“Hóa ra ngươi chính là ta của kiếp này.” Thần hồn Chaos đứng đó, dán mắt vào người nam nhân trước mặt nói.
Thoát ra khỏi giấc mơ ký ức kỳ lạ kia, đến với hoàn cảnh thực tại này, Mạc Phàm phát hiện mảnh thần hồn của Thiên Phụ Chaos này quả thực khiến hắn chán ghét đến cực điểm.
Tính toán, thủ đoạn, dã tâm, đây chính là Thiên Phụ.
“Có vài chuyện ta vẫn chưa rõ, ngươi có thể giải thích cặn kẽ cho ta được không?” Mạc Phàm hỏi.
Sự cẩn thận và nhạy bén giúp hắn lưu ý được một thông tin cốt lõi. Trong thứ nguyên video, Chaos từng nói rằng khi hắn trọng sinh thành một kiếp khác, vào thời điểm tiến đến thức tỉnh ma pháp, thần hồn và ký ức của Thiên Phụ sẽ trở lại.
Dựa vào ký ức trải nghiệm cái chết vừa trôi qua, Mạc Phàm có thể mập mờ khẳng định mình phải đến tám chín phần là Chaos trọng sinh.
Mà đem hai lý luận trên gộp lại đối chiếu, lẽ ra hắn đã phải có thần hồn và ký ức của Thiên Phụ rồi mới đúng, vì cớ gì phải đi đến tận Linh Vĩ Quốc này mới gặp được khuôn mặt buồn nôn của Chaos tiền kiếp?
Thần hồn Chaos đứng đó, tự ngẫm nghĩ một lúc, sau đó quay đầu lại, nhìn thấy hồng chỉ hoàn của Nhã Tràm trên tay pho tượng, lập tức hiểu ra toàn bộ vấn đề.
“Ngươi muốn bắt đầu từ vấn đề nào?” Chaos lần nữa hướng về Mạc Phàm, mở miệng nói.
Dù sao kẻ đối diện cũng là bản thể của chính mình, Chaos gần như không cần thiết phải giấu diếm bất cứ điều gì.
“Nếu ta đoán không sai, ngươi kỳ thực cũng không biết quá nhiều, ngoại trừ việc làm sao hồn niệm ký ức của ngươi lại treo ở chỗ này, ta tin rằng từ khi ngươi chết đi, ngươi chẳng hiểu sự tình gì cả. Bằng chứng là ta chưa từng có bất kỳ ký ức nào của ngươi.” Mạc Phàm quả quyết nói.
Nghe vậy, Chaos ngược lại bày ra bộ dáng cười an ủi: “Làm ngươi thất vọng rồi, hầu hết ta vẫn là người trong cuộc, có chuyện gì mà không thể minh bạch được đâu.”
Mạc Phàm yên lặng nhìn một hồi lâu, rốt cuộc nói: “Vậy nhờ ngươi thuyết giảng.”
Đánh giá biểu cảm của đối phương, Chaos khẽ nhếch miệng cười, cười xong cũng không quên tận tình thuyết giảng: “Bắt đầu từ vấn đề của chính ngươi trước đi. Song diện lưỡng giới, vị diện khoa học và vị diện ma pháp, đây là hai thế giới ánh xạ mà mỗi một cá thể đều tương đương trùng khớp lẫn nhau. Ngươi có lẽ đã xem xong thứ nguyên video của ta, thời điểm đó, ta vốn chưa thật sự đi tìm cái chết, ta đã tốn gần mười năm để thử nghiệm xuyên qua vị diện khoa học, và cũng đã từng chân chính tìm ra bản thể của ta ở vị diện bên kia.”
Chaos nói đến đoạn này, trong đầu Mạc Phàm không khỏi nảy sinh một luồng suy nghĩ trừu tượng.
2000 năm trước ở vị diện khoa học cũng là năm Công Nguyên, bản thể của Thiên Phụ Chaos... Chẳng lẽ lại là...
Mạc Phàm trong đầu nghĩ đến duy nhất một người, nhưng hắn tuyệt nhiên không nói ra.
Rất nhiều người khi đối thoại, dù nói cùng một loại ngôn ngữ cũng chưa chắc đã hiểu nhau, tốt nhất vẫn nên tránh né vấn đề này.
Chaos cười cười, nói tiếp: “Ta đã lưu lại được bước sóng, tọa độ vị diện, có thể lập ra một đại trận cánh cổng truyền tống.”
“Chỗ này đại loại ta có thể suy đoán được. Tiếp theo thì sao?” Mạc Phàm truy vấn.
“Ta bắt đầu lo nghĩ tới một vấn đề. Vấn đề này phát sinh ba điều kiện then chốt dẫn đến sự thành công trong việc trọng sinh của ta. Thứ nhất, khi ta trọng sinh, ta hoàn toàn không có năng lực không gian hay hỗn độn, đến cả ký ức cũng không có, nên tuyệt đối không thể xuyên không vào giai đoạn đó. Thứ hai, điều kiện để dung hợp thành công hai bản thể là phải trước khi ta thức tỉnh ma pháp, vì khi ta thức tỉnh ma pháp, linh hồn của ta đã gắn liền với ma pháp mất rồi, không thể dung hợp được. Điều kiện này ngược lại khiến ta đau đầu, vì nó mâu thuẫn với vấn đề thứ nhất.”
“Cuối cùng, dung hợp linh hồn hai thể thành một, đồng nghĩa với việc một trong hai người phải bị giết chết. Nói rõ hơn, là ta phải giết chết người kia ở vị diện khoa học.”
. . . . . ...