Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 596: CHƯƠNG 596: THÂN PHẬN MẠC PHÀM (THƯỢNG)

...

Thật ra, ba điều kiện trước mắt quả thực là những vấn đề vô cùng nan giải.

Điều kiện thứ nhất yêu cầu Chaos sau khi trọng sinh phải sở hữu thực lực của một Pháp Thần Thứ Nguyên chân chính, tức là phải thức tỉnh ma pháp rồi mới có thể thực hiện việc xuyên qua không gian. Trong khi đó, điều kiện thứ hai lại chẳng khác nào một yêu cầu nghịch lý: phải dung hợp linh hồn của hai bản thể làm một trước khi thức tỉnh ma pháp, nhằm tránh việc hồn thể xuất hiện sự ngăn cách, không đồng nhất.

Ngay cả khi Chaos đã tìm được tọa độ của khoa học vị diện bên kia, hai vấn đề căn bản này vẫn không thể giải quyết cùng một lúc.

Mạc Phàm lại càng tò mò hơn về vấn đề thứ ba. Ví dụ như, nếu bản thân hắn là Mạc Phàm đến từ khoa học vị diện, vậy thì Mạc Phàm của ma pháp vị diện đã đi đâu? Chính mình đã thành công đứng ở đây, chẳng lẽ người kia đã chết rồi sao?

Việc dung hợp linh hồn của hai bản thể giống hệt nhau này hoàn toàn khác biệt so với Thần hồn của Thiên Sứ, Thiên Phụ hay Thần hồn của Diệp Tâm Hạ.

Thần hồn của Thiên Phụ là trực tiếp cưỡng ép thức tỉnh, bởi vì nó đã quá cường đại, cho nên vào thời điểm thức tỉnh, người kia sẽ hoàn toàn trở thành Thiên Phụ, suy nghĩ như Thiên Phụ và toàn bộ hành trình về sau đều đại diện cho Thiên Phụ, là sự trọng sinh của Thiên Phụ chân chính.

Thần hồn của Thiên Sứ thì được chia làm nhiều giai đoạn, từng bước tiếp nhận, cho đến khi quay về Thánh Thành nhận vinh danh mới triệt để sở hữu mệnh cách đầy đủ; mà mệnh cách này cũng không bao gồm ký ức. Ký ức của Michael chẳng qua là một trường hợp ngoại lệ để hắn luôn cảnh giác Lucifer.

Cuối cùng là Thần hồn của Athena. Sau này Diệp Tâm Hạ đã kể lại đầy đủ cho Mạc Phàm, nàng từ nhỏ đã bị Thánh Tử Văn Thái sắp đặt Thần Hồn lên người, khiến cơ thể phải chịu gánh nặng, ngay cả việc đi đứng như người bình thường cũng không thể; nhưng xét trên nhiều góc độ, nguyên tắc tiếp nhận Thần hồn lại không khác biệt so với các Đại Thiên Sứ Trưởng của Thánh Thành. Đó là phải từ từ hấp thụ, từng bước một cho đến khi hoàn thành lễ nhậm chức Thần Nữ, mới có thể hấp thụ toàn diện.

Nói cách khác, bất luận là Thần hồn của Thần Nữ hay Thần hồn của Đại Thiên Sứ, chúng vẫn luôn chỉ đóng vai trò là mệnh cách, là tác nhân phụ trợ lực lượng, không đại diện cho tư duy hay ký ức của người kế thừa.

Còn việc dung hồn theo phương thức hai thế giới, hai bản thể y hệt nhau, theo như Chaos nói, đây chính là song hồn cùng tồn tại mang theo song ký ức, là sự dung hợp thống nhất của hai quỹ đạo vận mệnh khác biệt.

Nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu, Mạc Phàm thở dài một hơi, lại hỏi: “Phiền ngài giải thích tiếp, ta vẫn chưa thể tường minh được. Có vẻ như việc ta đã có mặt ở đây nghĩa là các ngươi đã giải quyết được vấn đề rồi, hãy nói về quá trình đi.”

“Phải, phải, thật ra đến cả ta lúc đó cũng thực sự tuyệt vọng lắm. Nhưng đúng vào lúc ta mập mờ thiếu quyết đoán nhất, Nostha đã kịp thời cho ta một lời nhắc nhở, nói đúng hơn là nhờ vào một phát minh cực phẩm của hắn, Tụ Hồn Bồn Chứa.” Chaos vừa nói, vừa đưa tay chỉ vào giữa ngực Mạc Phàm.

Cảnh tượng này làm Mạc Phàm nhớ lại lúc nãy Chaos cũng nhìn chằm chằm về phía ngực hắn, chưa đầy mấy chục giây sau, thánh quang chiếu rọi khắp mật thất, nhấn chìm tầm mắt Mạc Phàm vào một giấc mơ, một giấc mơ cực kỳ chân thực.

Nghĩ tới đây, Mạc Phàm khẩn trương cúi xuống kiểm tra lồng ngực mình, phát hiện Tiểu Nê Thu không biết từ lúc nào đã điên cuồng phát ra quang huy, một thứ ánh sáng thanh khiết, thánh thiện, phảng phất vô cùng sống động.

Lần gần nhất Mạc Phàm thấy Tiểu Nê Thu ở trong tình trạng này chính là tại Ma Đô hạo kiếp, khi mà Tiểu Nê Thu hóa thân thành Thần Long Thanh Long.

“Tê tê tê ~~~~~~~~~~~~”

Tiểu Nê Thu bất chợt bắn ra một luồng thanh hồn. Luồng thanh hồn ấy lượn lờ trên không trung một lúc rồi nhanh chóng bay đến bên cạnh hồn niệm của Chaos, dung nhập vào cơ thể hắn, khiến thần hồn hư ảnh của Chaos càng lúc càng tỏa ra hào quang rực rỡ, tựa như một phân thân của thiên thần.

Chaos mỉm cười, mở miệng nói: “Đệ nhất Thần Thú phương Đông – Thanh Long. Cái kiện Siêu cấp Tụ Hồn Bồn Chứa trên cổ ngươi cũng là do chúng ta phát minh đấy.”

“Các ngươi tạo ra Tiểu Nê Thu, mà Tiểu Nê Thu chính là long hồn của Thanh Long. Trước đây ta còn tưởng Vĩ Linh Hoàng qua mặt Tần Vương để ám hại Thanh Long, hóa ra tất cả đều là kế hoạch của các ngươi?” Ánh mắt Mạc Phàm bắt đầu trở nên lạnh lẽo khi nhìn vào thần hồn của Chaos.

Thanh Long đã từng là sinh vật cấp Tạo Hóa Vị Diện, thân thể sinh ra từ thổ nhưỡng đại lục, cường đại vô địch. Nó vì nhân loại mà trấn thủ, cùng với những Thánh Đồ Đằng khác cống hiến vô số, đồng thời đóng một vai trò cực lớn trong văn hóa đại chúng lẫn tinh thần của người phương Đông, nhất là Hoa Hạ.

Tụ Hồn Bồn Chứa của Thanh Long có thể coi là một kiện siêu phẩm thần khí, là thứ bảo chứng cho cả thanh xuân theo đuổi ma pháp của Mạc Phàm. Long hồn của Thanh Long đặt tại Tiểu Nê Thu, Tiểu Nê Thu vừa là người dẫn dắt, là lão sư, vừa là đồng bạn đã đi cùng hắn suốt một chặng đường dài từ ngày tiến vào ma pháp vị diện đến nay, không có bất cứ thứ gì có thể thay thế được.

Nghe đến có kẻ trong quá khứ đã tính kế Thanh Long, Mạc Phàm triệt để phẫn nộ.

“Này, cũng không phải chỉ mình ta đâu. Một là Nostha, một là Seiddark, người còn lại là Nhã Tràm, thậm chí chính Thanh Long cũng tham gia vào kế hoạch. Chỉ cần Thanh Long đồng tình không truy cứu, chuyện này chẳng phải là xong rồi sao?” Chaos vẫn giữ vẻ bình thản, không hề tỏ ra gấp gáp.

“Thanh Long hóa thành tường thành, đó là kế hoạch chân chính của Nhã Tràm, nhưng tất cả đều là quyết định mà Thanh Long mong muốn. Vị Thần Thú này cùng chúng ta có chung quan điểm, nếu nó còn tiếp tục trấn thủ cho người phương Đông, sớm muộn gì cũng khiến nhân loại mãi mãi dựa dẫm, không tự mình nỗ lực, càng sẽ chẳng bao giờ có thể phấn đấu vươn lên.”

“Cho nên, Thanh Long đã thỏa thuận sẽ trở thành Thần Tường, long hồn trở thành Tụ Hồn Bồn Chứa, được chính ta dùng cổ lão trận pháp phân thành nhiều tầng hệ thống, mục đích là giao cho Người Thủ Hộ Đồ Đằng của Hoa Hạ. Bất cứ ai nhận được Tụ Hồn Bồn Chứa của Thanh Long, sẽ vĩnh viễn phù hộ cho quốc gia Hoa Hạ các ngươi.”

“Sao có thể như vậy được! Các ngươi đã lừa gạt Thanh Long! Nếu đã cam kết sẽ thủ hộ Hoa Hạ, tại sao Doanh lão khi đó lại có thể mang theo Thanh Long rời khỏi vị diện? Long hồn của Thanh Long chắc chắn sẽ không bao giờ đồng ý chuyện đó. Các ngươi nhất định... nhất định đã...?” Giọng Mạc Phàm cao dần, hắn cảm thấy lý luận của Chaos vô cùng hoang đường.

Ngay khi vừa dứt lời, thần trí Mạc Phàm bỗng nhiên run lên. Nét phẫn nộ trên mặt hắn nhanh chóng bị thay thế bởi sự kinh ngạc tột độ, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào vị Thiên Phụ Chaos này với vẻ khó tin.

Tụ Hồn Bồn Chứa...

Chẳng lẽ không chỉ có mỗi Long hồn...

Nếu Thanh Long không cho phép Người Bảo Vệ Đồ Đằng rời khỏi vị diện, vậy thì Doanh lão lúc trước đưa cho hắn Tiểu Nê Thu bằng cách nào?

Hắn theo bản năng đưa tay lên, sờ vào sợi dây chuyền trên ngực mình, cố gắng nhớ lại một vài chuyện của hơn 15 năm về trước.

Mạc Phàm nhớ lại lần đầu tiên mình nhìn thấy Tiểu Nê Thu, đã từng có một luồng khí tức gợn sóng bao bọc lấy mình, lạnh lẽo, mang theo hơi thở của thứ nguyên bao la, hoàn toàn khác xa với lực lượng của Thanh Long. Sau khi đón nhận luồng năng lượng xung kích đó, hắn ngay lập tức lăn ra ngủ, còn những gì xảy ra sau đó, dĩ nhiên cho đến bây giờ cũng không thể nhớ được.

Khi đó hắn chỉ là một thiếu niên 15 tuổi, cũng chẳng phải ma pháp sư gì sất, căn bản không để ý đến loại khí tức kia. Đến khi tỉnh dậy, vì bản thân đã ở trong một thế giới huyền ảo khác, hắn cũng chẳng còn bận tâm suy nghĩ về vấn đề đó nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!