Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 601: CHƯƠNG 601: THẦN CHỈ ƯỚC ĐỊNH

…..

Trời đã sang trưa, thái dương trên đỉnh đầu rải những vạt nắng rực rỡ xuống vương triều Linh Vĩ Quốc, soi rọi lên vẻ hoa lệ và bắt mắt của một quốc gia đa chủng tộc cổ xưa. Vừa nghe giảng giải vừa dạo bước trên hành lang dài khảm đá sứ, chỉ mất hơn một giờ đồng hồ, Mạc Phàm và Laura đã đi hết một vòng quanh hoàng cung, vương điện, tư dinh của Tam Thánh, tướng phủ, thủ các, tháp canh và các đình viện của chư hầu.

Mặt khác, kể từ khi chiếc Hồng Chỉ Hoàn được đặt trở lại lên pho tượng Tổ Đế, chính giữa mặt ngọc đã hiện lên một cổ ngữ Nam Tư mang thần tín, đại biểu cho việc giải khai pháp chế đã bị phong ấn suốt hơn 2000 năm. Dòng cổ ngữ Nam Tư trên mặt Hồng Chỉ Hoàn này thực chất không có gì đặc biệt, trông qua thậm chí có chút tầm thường. Có lẽ nếu để một vài tay thợ thủ công có trình độ nhất định soi mói, bọn họ có thể phác họa và đúc ra một chiếc nhẫn giả mạo giống đến tám chín phần trong thời gian cực ngắn.

Chỉ là, khi vầng quang mang thần tín này hiện ra, cả Mạc Phàm và Laura đều hiểu, đây chính là Thần Chỉ Ước Định. Sự tồn tại của Thần Chỉ Ước Định cũng giống như một dạng huyết ước, mang theo cam kết và cái giá phải trả bằng chính linh hồn. Trong trường hợp này, linh hồn của chủ nhân cũ đã không còn, trước khi tan biến, hắn đã giao phó toàn bộ tâm nguyện cho Mạc Phàm, huyết ước lập tức hóa thành di chúc của thần chỉ.

Nguyên văn di chúc hình thành bảy chữ: ‘Đế quân của Linh Vĩ Quốc’. Phàm là con dân của Linh Vĩ Quốc, gặp Mạc Phàm cũng như gặp Hoàng Đế. Đây là chế độ quân chủ, mỗi một người dân khi sinh ra đều phải tuân thủ công ước được ký kết bằng huyết thệ. Nói một cách dễ hiểu, Mạc Phàm hiện tại đang nắm trong tay sinh mạng của hơn ba triệu con dân Linh Vĩ Quốc, hắn có thể tùy thời giáng thần uy xuống, dùng ước định để sát phạt bất kỳ kẻ nào bất tuân. Đây chính là hiệu lực của Thần Chỉ Ước Định.

Đương nhiên, vì liên quan đến khế ước linh hồn, nên bất kỳ ai, chỉ cần nhìn thấy Mạc Phàm xuất hiện trong tầm mắt, trong nhận thức của họ sẽ tự nhiên nảy sinh một cảm giác khó tả, nói rõ thân phận vị tân Hoàng Đế này; càng nói rõ hơn rằng sau 2000 năm, tân Hoàng Đế đã trở về.

Về phần mình, Mạc Phàm cũng nhận được những lợi ích ngoài sức tưởng tượng. Linh Vĩ Quốc quả thực rất giàu, giàu một cách phi thường. Chưa nói đến Đại Địa Kết Tinh, chỉ riêng tài nguyên nằm sâu bên dưới lòng đất cũng đã đủ khiến một nửa số quốc gia ở châu Á cộng lại cũng chưa chắc sánh bằng. Quá đáng đến mức, ngay cả hồn chủng, linh chủng các loại ở đây cũng bị xếp vào hàng giá rẻ, bày bán ở chợ trời, thậm chí đôi khi còn được dùng làm quà tặng từ thiện.

Laura có việc bận, nàng xin phép cáo lui trước, để Mạc Phàm một mình dạo bước trong cung thất.

Mà Mạc Phàm hiện tại cũng không có việc gì làm, hắn đang đợi đám người Triệu Mãn Duyên đến hoàng cung. Kiếp trước hắn nhớ rõ, Triệu Mãn Duyên là Thần Thủ, Asha Corea là Kiếm Tiên, cùng cấp bậc với Thánh Cung Laura. Không biết bọn họ đã dùng cách nào để có được chức vị, nhưng chắc chắn dù là cách nào, họ cũng sẽ phải đến hoàng cung yết kiến.

Hắn ngẫm nghĩ một hồi, tìm việc gì đó để giết thời gian.

Ngày đầu tiên làm Quốc Vương...

Ân, việc đầu tiên là tới ngân khố, gặp quan coi kho để sắp xếp vài việc.

Kho quỹ của Linh Vĩ Quốc, đây chính là quốc khố, là ngân khố quốc gia, là khối tài sản ở cấp độ mà cả đời Mạc Phàm chưa từng thấy qua.

Hôm nay được thấy rồi, hắn liền dứt khoát quyết định chuyển vào đây ở một thời gian.

Tinh phách, tinh hồn, hồn phẩm các loại ma cụ ở đây không thiếu, cho dù là cấp bậc quân chủ cũng chắc chắn đủ dùng. Về nguyên tắc, thế giới sinh vật có hàng vạn vạn yêu ma, số lượng cấp quân chủ nhìn từ trên cao xuống cũng là một con số không hề nhỏ.

Tương truyền hơn 2000 năm trước, Tổ Đế Chaos trước khi an tịch đã càn quét và thu gom vô số hải yêu Địa Trung Hải cho đến yêu ma của mấy mươi đế quốc lẻ tẻ quanh khu vực châu Phi. Ngoại trừ phần dùng để tự mình bồi dưỡng, số lượng tinh phách còn lại về cơ bản đều được cất giữ trong Hoàng Cung Linh Vĩ Quốc.

Thế nhưng, chỉ tính riêng phần cất giữ trong ngân khố này, Mạc Phàm đã thấy nhiều đến mức chưa từng có.

“Các ngươi lui ra ngoài một chút, ta muốn một mình kiểm kê.” Mạc Phàm ra vẻ một vị Hoàng Đế cao cao tại thượng, vừa đi vừa vuốt cằm.

“Tuân mệnh!” Giáo quan ngân khố và giáo quan thủ khố đồng thanh đáp.

Bọn họ lui ra ngoài, đồng thời cũng đẩy mấy tên lính gác đang canh giữ đi ra theo.

Mạc Phàm ngồi giữa kho tài nguyên, đây là một không gian dị nguyên, có cảnh quan tương tự một khu rừng già cổ đại.

Đi xuyên qua mấy bãi tha ma của du hồn hải yêu, ngang qua một hồ cá, Mạc Phàm nghe thấy sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng “rôm rôm rôm”, không cần quay đầu lại cũng biết bốn ác hồn sau lưng mình đã biến mất.

Ác hồn, đúng như tên gọi, bọn chúng thấy du hồn là thức ăn, lại đọc được sự tham lam tột độ trong đầu Mạc Phàm, lập tức không cần xin phép, cứ thế xông ra ngoài tự đi kiếm ăn.

“Hệ sinh thái này vậy mà còn có thể nuôi dưỡng cả hồn phách. Gã Chaos kia quả thực là quái vật trong quái vật, cảnh giới của hắn không đơn thuần là tu luyện ma pháp, hắn dường như muốn đi xa hơn, đến mức nghịch chuyển càn khôn, phác thảo ra một thứ nguyên không tuân theo bất kỳ quy tắc nào. Vậy mà có thể để tinh phách, hồn phách lởn vởn bay lượn trong rừng già.” Mạc Phàm ngồi xuống, gọi ra tứ thiện hồn, cũng để cho bọn chúng tự đi tìm những du hồn thích hợp làm thức ăn.

Trên thực tế, thức ăn ở Triệu Hoán Vị Diện vẫn vô cùng sung túc, Mạc Phàm vẫn thường điều động lang quân đoàn cung cấp đầy đủ du hồn cho chúng mỗi ngày. Nhưng đã gọi là thức ăn, ăn mãi một món cũng sẽ sinh ra tâm lý chán ghét.

Theo kiến thức nông cạn của Mạc Phàm, trong vô số loại phù du chi hồn, hắn chỉ mới biết được khoảng trăm loại. Đây là những linh hồn lưu lạc từ xác chết đã thối rữa từ lâu của côn trùng, động vật, thực vật, mất đi trạng thái ban đầu và bắt đầu bị thiên địa biến đổi thành tiểu phù du chi hồn.

Nếu là sinh vật của Triệu Hoán Vị Diện, chúng chỉ cần ăn đủ số lượng phù du chi hồn này là có thể trực tiếp lột xác lên cấp thống lĩnh.

Nhiều phù du tụ tập lại, có thể miễn cưỡng tạo ra quân chủ chi hồn. Đến cấp quân chủ chi hồn, chúng sẽ có hình hài nhất định, ví dụ như thực vật hồn, thú hồn, thậm chí là long hồn.

Tám hồn cách của Mạc Phàm, hiện tại thức ăn của chúng bắt buộc phải là quân chủ chi hồn trở lên, tức là những du hồn đã có hình hài.

Mạc Phàm nhận ra việc nuôi hồn thực sự không đơn giản như vậy, phải biết tính tình của hồn cách, biết sở thích của chúng, làm cho chúng vui vẻ, thỏa mãn, thì sau này chúng mới phát triển tốt và trưởng thành khỏe mạnh.

Đơn cử như Lonna, nàng ăn chay. Bình thường chỉ lựa chọn các loại du hồn thuộc tính mộc, nàng sẽ rất vui vẻ, ăn thật nhiều để phát triển thành thần hồn cường đại hơn.

Hoặc như bên ác hồn có Vũ Ngang, ngoài lang tinh hồn ra, hắn ta chẳng thèm ăn bất cứ thứ gì khác, việc này khiến Mạc Phàm có chút đau đầu. Bảo lang quân đoàn đi săn lang hồn, khác nào bắt bề tôi tự hại chủ thượng, cực kỳ khó xử.

Đây cũng chính là lý do vì sao Vũ Ngang hiện tại vẫn chỉ là một linh hồn đang ở tuổi dậy thì, dĩ nhiên là rất yếu, quá yếu, còn lâu mới có thể tiến giai. Thả hắn vào hệ sinh thái của Triệu Hoán Vị Diện, nếu không có hai gã du côn có máu mặt là Tô Lộc và Lãnh Tước bảo kê, e rằng chưa qua vài giờ, Mạc Phàm đã phải nghĩ đến việc tìm một Tật Hồn khác để thay thế.

“Vũ Ngang, không gian chi nhãn của ta phát hiện quanh đây có không ít lang hồn lang thang, ngươi mau đi tìm chúng đi, cút cho nhanh.” Mạc Phàm mở miệng nói.

. . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!