Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 602: CHƯƠNG 602: TA VÌ THÁNH CUNG

...

Mấy ngày nay quả thực bận tối mắt tối mũi, sự kiện cứ liên tiếp ập đến, tình thế cấp bách dồn dập, khiến Mạc Phàm luôn phải chạy đua với thời gian, phải vượt qua kiếp nạn tương lai vốn đẩy hắn vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Xem ra bây giờ, quỹ đạo vận mệnh của Mạc Phàm đã thay đổi một cách rõ rệt. Hắn không chỉ tránh được vô số cuộc chiến nặng nề vốn sẽ bào mòn sức chịu đựng của mình trong tương lai, mà còn nhẹ nhàng hóa giải từng nguy cơ đã bị lão trời già ác độc sắp đặt đẩy vào đường cùng. Quan trọng hơn cả, điều khiến hắn cảm thấy quyết định ở kiếp này vô cùng đúng đắn... chính là đã lựa chọn tin vào chiếc túi gấm, sáng suốt mở nó ra, không do dự đến Linh Vĩ Quốc để biết được thân phận thật sự của mình.

Con trai của Hắc Ám Tử Thần – Mạn Châu Vu Hậu, một nửa bản thể là Thiên Phụ đệ nhất đầu thai, nắm giữ huyết mạch ác ma thượng cổ của Vĩnh Yên Vương, ấy thế mà lại mơ màng trở thành Quốc Vương của Linh Vĩ Quốc.

Càng đáng kinh ngạc hơn, Mạc Phàm lại chẳng hề có chút biểu cảm hoài nghi nào, hắn cứ thế thản nhiên chấp nhận tất cả, phảng phất như đó vốn là sự thật.

Hắn bất giác đưa tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi mắt vẫn chưa nén hết vẻ bàng hoàng.

Tin tốt là, tình hình dù sao cũng đang dần chuyển biến có lợi cho hắn.

Đã như vậy, Mạc Phàm không cần thiết phải ngày ngày trưng ra bộ mặt ủ dột chán chường nữa, có lẽ nên tập trung hành động nhắm thẳng vào Lucifer và Ngạn Thánh Giáo.

Kế hoạch hiện tại, trước hết là ổn định Linh Vĩ Quốc, sau đó tiến về Thiên Quốc chặn bắt Khufu. Mỗi một bước đi tiếp theo đều là một ván cược, lại phải đặc biệt lưu ý động tĩnh của Ngạn Thánh Giáo, chỉ như vậy mới có thể phán đoán được bọn chúng định hiệp đàm với kẻ nào.

Sắp xếp xong xuôi dòng suy nghĩ, Mạc Phàm chậm rãi đứng dậy, thong thả dạo một vòng quanh nhà kho trong dị không gian.

Ban đầu, việc nhặt bảo vật diễn ra rất thuận lợi, suôn sẻ ngoài mong đợi, nếu không muốn nói là cực kỳ may mắn. Mạc Phàm liên tiếp nhặt được hai mảnh Thiên Sa Nguyên Tinh, đây là thổ nhưỡng từ ba quốc đảo Atlantic, Maya, và Wakanda đã bị Vĩnh Yên Vương đánh sập và chôn vùi xuống đại dương hơn 2000 năm trước.

Cứ việc năng lượng ba động của khối cương mạch này đã sớm bị phân rã khắp nơi, còn xa mới đủ để ngưng kết thành Đại Địa Thổ Tinh, không mang giá trị bảo vệ thành thị, cũng không thể hỗ trợ ma pháp sư đột phá Cấm Chú; nhưng bù lại, sau khi những mảnh thổ hồn phiêu tán, được Chaos tiện tay thu dọn, số thổ hồn này đã tụ tập thành Thiên Sa Nguyên Tinh. Mà mặt khác, Nguyên Tinh nguyên tố chính là tinh hoa của trời đất hun đúc thành, là chất dẫn hiếm hoi có thể nâng cấp cho Thiên Chủng.

Trên thực tế, kiến thức này rất ít người biết, không nhiều người am hiểu về Thiên Chủng, thậm chí đại đa số ma pháp sư vẫn luôn cho rằng Thiên Chủng không thể thăng cấp. Nhưng vì Nguyên Tinh là vật liệu không thể cưỡng ép tạo thành trong điều kiện bình thường, nên tự nó đã sớm chẳng còn ai bận tâm nghiên cứu.

Ấy vậy mà, điều tốt đẹp thường thích bất ngờ bày ra trước mắt như thế, Mạc Phàm vào kho báu của Linh Vĩ Quốc chưa đầy một giờ, Thiên Chủng hệ Thổ của hắn một bước lên thẳng Đại Thiên Chủng.

Mạc Phàm vui mừng khôn xiết, hắn sau đó lục tung toàn bộ ngân khố, không một ngóc ngách nào trong nhà kho mà không có dấu chân hắn chạm tới.

Đáng tiếc, ngoài Thiên Sa Nguyên Tinh ra, lại không có Liệt Hỏa Nguyên Tinh, Lôi Tru Nguyên Tinh, Thiên Băng Nguyên Tinh hay Phong Bàn Nguyên Tinh...

Đau lòng hơn nữa, hai ngày trôi qua, việc duy nhất Mạc Phàm làm được là mượn không ít tài nguyên thứ nguyên mà chẳng cần ghi sổ, bồi dưỡng hệ Huyền Âm ổn định đến Siêu Giai tam cấp.

Cũng không thể trách Linh Vĩ Quốc không đủ giàu có, ngược lại là kỳ trân dị bảo của họ quả thực rất nhiều, nhưng hầu hết đều không “hữu dụng” với Mạc Phàm. Có lẽ Cấm Chú vẫn xứng danh Cấm Chú, tài nguyên cần thiết cho cảnh giới này, độ khó đến ngay cả Linh Vĩ Quốc cũng phải giương cờ trắng chịu thua.

“Cũng phải, dù sao đây vẫn là quốc gia trực thuộc Hải Lâu Sahara, là một nơi nhân tạo cấu thành từ mảnh vỡ quang minh. Vẫn là Thiên Quốc tốt hơn.” Mạc Phàm cười khổ, nhưng cũng nhanh chóng không còn tiếc nuối nữa.

"Lonna, hôm nay khí sắc của cô rất tốt, tươi tắn khỏe khoắn, là do ăn được nhiều Mộc Hồn Thụ, thấy ngon miệng sao?" Mạc Phàm chuẩn bị rời khỏi không gian ngân khố, mỉm cười nói với mỹ nhân trước mặt.

"Vâng, thưa Chủ Thần đại nhân." Trung Hồn Lonna hành lễ, mang theo một nụ cười hạnh phúc.

Thế giới Du Hồn do Chaos xây dựng, hơn 2000 năm nay đã tự vận hành theo pháp tắc riêng, mà chỗ tốt nhất chính là Hồn Thụ.

Không chỉ có Lonna, bảy hồn cách còn lại, nhất là Vũ Ngang và Hắc Long, bọn họ cũng đã trải qua hai ngày ăn uống thịnh soạn chưa từng có, cảm giác hồn lực tràn trề bội phần.

“Chủ Thần đại nhân, ngài có thể bỏ ta lại đây một mình được không, ta muốn ăn thêm.” Tật Hồn Vũ Ngang thản nhiên nói.

"..." Nụ cười trên mặt Mạc Phàm dần đông cứng, nhưng hắn nhanh chóng gượng gạo duy trì, nói: "Hít thở thêm chút không khí trong lành cũng tốt, nhưng đừng quá đà. Hai ngày nay ta đã quá nuông chiều các ngươi rồi. Yên tâm, dù là du hồn hồn phách hay tinh hồn tinh phách, ta xưa nay không có thói quen để lại. Ta sẽ thu hết, lang hồn cho ngươi sẽ không thiếu."

Mãi lúc này, Vũ Ngang mới chịu gật đầu.

“Chủ Thần, Thiên Địa Bát Hồn có ràng buộc linh hồn với ngài. Nếu để chúng ta cách xa một khoảng không gian nhất định, linh hồn sẽ phải chịu đựng thống khổ không gì sánh được, thậm chí có thể bị phản phệ đến hồn phi phách tán.” Lam Hồn Tô Lộc mở miệng nói.

Mạc Phàm gật đầu, lườm Vũ Ngang một cái.

"... Thần sẽ không bao giờ tái phạm." Tật Hồn Vũ Ngang lập tức kinh hãi không thôi.

...

...

Hoàng hôn đã buông xuống, trên đường trở về vương phủ, Mạc Phàm đi ngang qua hai hàng lính tuần dọc hành lang, cách một bức tường mỏng, hắn nghe được giọng nói của hai nữ hầu.

À... tại lôi đài kia, nghe đồn hôm nay có một nam tử tuấn tú, đã liên tiếp mười hai trận khiêu chiến, toàn thắng bất bại, siêu việt quần hùng!

“Woa, đấu trường lôi đài à, phải rồi, hôm qua là tổ chức đại lễ tuyển chọn người đại diện tham gia giải đấu Thánh Nguyên gì đó ở Thiên Quốc vào tuần tới, nghe nói rất nhiều pháp sư nhân tộc đều tham gia.”

“Không chỉ pháp sư nhân tộc đâu, còn có cả yêu tộc, thú tộc nữa. Vì có quốc tịch Linh Vĩ Quốc, nên Thiên Quốc sẽ không từ chối nếu yêu ma tham dự.”

“Tiểu Trà, cậu đùa à, yêu ma và người tu luyện có chênh lệch không nhỏ đâu. Thế này thì nhân loại thua chắc.”

“Đi xem đi, không hẳn như cậu nghĩ đâu. Vị nam nhân anh tuấn kia nghe nói có một loại khí chất vô cùng tiêu sái, miệng hắn luôn treo bốn chữ ‘Ta vì Thánh Cung’, một mình áp đảo quần hùng, đang làm náo động toàn trường đó.”

“Vì Thánh Cung? A, sao có thể chứ, chán sống rồi à? Chẳng phải người của Thánh Cung cũng đã theo dõi ở đấu trường từ sớm rồi sao?”

“Chúng ta đi xem đi!”

Mạc Phàm dừng bước.

Đấu trường lôi đài...

Ta vì Thánh Cung...

Cái kiểu hành xử trơ trẽn này sao lại thấy có chút quen thuộc, nếu đem so sánh với quãng thời gian trong tương lai kia... thật trùng hợp đến mức khiến người ta phải nghi ngờ một kẻ.

“Ai, không đúng, không đúng, phong cách của hắn không phải loại ngông cuồng, hiếu chiến này.” Mạc Phàm nhanh chóng lắc đầu, định bỏ qua mà tiếp tục đi về vương phủ.

Đi được vài bước, hắn đột nhiên dừng lại lần nữa.

“Khoan đã, nếu là Thánh Cung Laura... nước da khỏe khoắn, vóc dáng tuyệt luân, nuột nà đầy đặn, khuôn mặt thì không thể chê vào đâu được. Tổng hợp mấy thứ này lại, lại càng hợp lý để giải thích cho kẻ đó.” Mạc Phàm bắt đầu do dự.

Nhưng mà tên kia là Cấm Chú pháp sư, lẽ nào lại có loại Cấm Chú pháp sư vô liêm sỉ đến vậy...

Không phải, nếu đúng là hắn, nói không chừng, người và sự vô liêm sỉ nhất định có quan hệ.

Nghĩ vậy, Mạc Phàm quyết định đi theo hai nữ hầu kia đến đấu trường lôi đài.

...

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!