. . . . . . .
“Vù vù vù vù ~~~~~~~~~~~~~~~~~~”
Gió lớn gào thét liên miên không dứt, cuốn theo vô số sóng cát bụi bặm tụ về vùng đất trũng ở phía Tây Bắc thần đảo.
Nơi này được gọi là Đại Thạch Cương Thổ.
Bên ngoài Đại Thạch Cương Thổ vốn dĩ cây cối um tùm, nhưng theo những cơn bão không ngừng nghỉ, sóng cát cuồn cuộn bay lên không trung, bồi đắp thành những cồn cát còn cao hơn cả bình nguyên, khiến những cây cối cao lớn ban đầu cuối cùng đều bị nhấn chìm xuống lòng thung lũng sa mạc.
Cơ chế bên trong Phượng Hoàng Thiên Tích Thần Đảo là vậy, địa hình vẫn luôn biến ảo khôn lường, hầu hết mọi người đều đã quá quen thuộc với điều này.
Huyền âm đến, huyền âm đi, hỗn độn có trước, triệu hoán có sau, hỗn độn triệu hoán không gian; không gian chính là huyền âm, triệu hoán, hỗn độn, là sự hội tụ của cả ba; là khởi điểm hình thành nên thứ nguyên.
“Bản chất của hỗn độn không phải là hỗn loạn, mà là trật tự. Suy cho cùng, hỗn loạn dù có dữ dội đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là sự lặp lại của một công thức toán học phức tạp nào đó. Mà đã là công thức toán học, ắt sẽ suy ra được nguyên tắc tổng quát, thành lập mẫu số chung, quy định giới hạn hệ quy chiếu... Ừm, có lẽ, ta đã lĩnh ngộ được đôi chút.”
Trên đỉnh Thẫm Thạch Sơn, ngọn núi cát cao nhất giữa mảnh bình nguyên sa mạc này, có một nam nhân ngồi trên xe lăn đang tĩnh lặng luận đạo.
Người này đã ngồi ở đó được vài giờ, hắn chỉ lẳng lặng trầm ngâm quan sát, trong con ngươi lấp lánh tinh quang, như thể đã rất lâu rồi hắn mới lại được nhìn thấy mặt trời. Ngoài việc thưởng thức sự biến ảo của tự nhiên, hắn không làm bất cứ điều gì khác.
“Có thể sống sót trở ra từ Hư Vô Đảo quái quỷ kia, lại còn giữ được tâm trạng bình thản ngồi ngắm cảnh. Vị đạo hữu này, chúng ta thật sự phải nhìn ngươi bằng con mắt khác đấy.” Bỗng có một giọng nam trầm thấp từ sau lưng truyền tới.
Phía dưới hoang mạc, hai thân ảnh một cao một thấp đang thản nhiên từng bước tiến đến chỗ nam nhân ngồi xe lăn. Một người là trung niên, người còn lại trông già dặn hơn một chút, trên trán đã điểm những nếp nhăn của năm tháng.
Bề mặt cồn cát vốn mềm và dễ lún, nhưng khi hai người họ bước đi, dường như có một lớp không gian vô hình nâng đỡ bên dưới, quyết không để cát in hằn dấu giày.
“Xem ra thoát khỏi Hư Vô Đảo cũng không dễ dàng gì, ngươi cũng đã phải trả giá bằng cả đôi chân.” Lão trung niên nhăn nheo mỉm cười, để lộ vẻ mặt tiếu dung.
Trên đỉnh Thẫm Thạch Sơn, gió lớn bắt đầu thưa dần, vài đợt gió cuối cùng thổi qua, làm lọn tóc hồng của người ngồi xe lăn tung bay, phiêu dật vô cùng, bồng bềnh như những bậc hiền triết thượng cổ đang quan sát thiên hạ, thấu tỏ lòng người.
Hai vị trung niên đứng sau lưng người này một lúc không ngắn, nhưng tất cả những gì họ nhận lại chỉ là sự im lặng thờ ơ.
Không có bất kỳ lời hồi đáp nào.
Thái độ của đối phương ngược lại khiến bọn họ có phần bất đắc dĩ.
Thật ra so với việc trực tiếp ra tay loại bỏ, bọn họ cần những thông tin tình báo đáng giá hơn. Bí mật của Hư Vô Đảo là một chuyện vô cùng trọng yếu, không hỏi cho rõ thì không thể yên lòng.
Người này vừa bước ra từ Hư Vô Đảo, chắc chắn nắm giữ những thông tin cực kỳ quan trọng.
Thời gian chậm rãi trôi qua trong im lặng, hai gã trung niên liếc nhìn nhau không dưới một lần, lần nào cũng lộ ra vẻ do dự.
“Nếu ta đoán không lầm, hai vị đến đây là muốn giết ta?” Đúng lúc này, nam nhân ngồi xe lăn nhẹ nhàng lên tiếng.
“Khụ, khụ, cuối cùng cũng chịu mở miệng. Ngươi mà chậm thêm một chút nữa, ta lại phải tiêu hao Ma Năng Cơ Giới rồi. May mà còn kịp, may mà còn kịp.” Lão trung niên nhăn nheo thở phào một hơi nói.
Trong khi đó, nam trung niên mặc bạch y hoàng bào cầu kỳ dùng ngữ khí đanh thép nói: “Với thực lực của ngươi bây giờ, rất nhanh sẽ bị đào thải khỏi khu tranh bá. Hơn nữa còn rất dễ dàng để lộ ra ngoài một vài bí mật không hay. Ngươi chắc chắn phải chết, không còn nghi ngờ gì nữa. Bất quá, Phượng Hoàng Thiên Tích Thần Đảo có pháp tắc của thiên phụ cổ xưa, điểm này ngươi cứ yên tâm, sẽ không hoàn toàn gọi là chết.”
“Bên ngoài giải đấu có người nào đặc biệt xuất chúng sao?” Nam tử ngồi xe lăn hỏi.
Trung niên mặc hoàng bào khẽ giật giật khóe miệng.
Sắp chết đến nơi rồi mà còn quan tâm những thứ này sao?
Tuy nhiên, vì liên quan đến việc trao đổi tình báo, gã trung niên mặc bạch y hoàng bào vẫn không giấu diếm mà trả lời: “Nói cho ngươi biết cũng được. Tham dự giải đấu lần này còn có một lão quái vật ẩn mình cực kỳ đặc thù, 18 năm trước là Thiên Bảng hạng nhất hệ Triệu Hoán, đồng thời là kẻ mạnh nhất dưới ngưỡng Cấm Chú. Đây là người mà Thiên Quốc đã định trước sẽ vô địch.”
“Đệ nhất pháp sư hệ Triệu Hoán?” Nam tử ngồi xe lăn kinh ngạc hỏi.
Danh tiếng lẫy lừng như vậy.
“Đã có lời đồn, hắn ở tuổi 33 đã tự mình đột phá Cấm Chú hệ Triệu Hoán, trở thành pháp sư hệ Triệu Hoán đệ nhất thế giới. Cũng có lời đồn, Thiên sứ trưởng Remiel đã từng giao thủ với người này.” Nam nhân mặc bạch y hoàng bào chậm rãi nói.
“Kết quả thế nào?” Nam nhân ngồi xe lăn không giấu được vẻ hiếu kỳ.
“Bọn họ giao thủ bí mật bên trong sân tập của Thánh Thành. Hai ngày sau, người kia trở ra, cũng không nói gì về kết quả. Hắn cứ thế ung dung rời khỏi Thụy Sĩ.”
“Còn Remiel, ngài ấy cũng không nói gì sao?”
Trung niên mặc bạch y hoàng bào lắc đầu, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Remiel không có đi ra, sau đó ngài ấy bế quan bốn năm, cũng chưa từng rời khỏi Thánh Thành.”
“...”
Ừm, không cần nói cũng đã hiểu!
Hệ Triệu Hoán vốn đã là một hệ ma pháp vô cùng khủng bố, người này lại có năng lực tự mình đột phá Cấm Chú, càng không thể xem thường.
Với thực lực như vậy, về cơ bản là có thể quét ngang tất cả các quốc gia mà không ai sánh bằng.
Trung niên mặc áo hoàng bào trả lời xong câu hỏi của đối phương, liền không chần chừ hỏi ngay vấn đề của mình: “Bây giờ đến lượt ta. Quan trọng nhất là, chúng ta muốn hỏi ngươi một vài thông tin liên quan đến nội tình bên trong Tử Tháp El Castillo. Hầy, trên thực tế, do một vài sự cố xảy ra, chúng ta đã mất đi tầm quan sát, không thể chứng kiến toàn bộ những gì các ngươi đã làm.”
Câu tiếp theo, hắn lập tức chuyển sang giọng điệu thỏa thuận: “Như vậy đi, đạo hữu, ngươi trước hết chia sẻ một chút tình báo cho chúng ta, sau đó ta có thể cam đoan để ngươi an ổn rời khỏi giải đấu, tuyệt đối không phải chịu thêm bất cứ sự hành hạ nào.”
“Nếu ta không muốn thì sao, các ngươi có thể làm gì được ta? Thật ra ta có thể tự cắn lưỡi, như vậy sẽ thoát khỏi đây sớm hơn, các ngươi định hành hạ ta kiểu gì? Chẳng lẽ vọng tưởng vượt qua cả pháp tắc thiên phụ, ban cho ta cái chết thực sự?” Nam nhân ngồi xe lăn vẫn phóng tầm mắt ra bầu trời xa xăm, dùng giọng điệu hết sức hòa nhã thăm dò.
“Hắc hắc, giết thì không giết được, không ai có trình độ đó. Nhưng ta lại có một thủ đoạn còn tàn ác hơn giết người rất nhiều. Ta có thể hạ một đạo Hắc Chú, khiến ngươi cả đời này không thể nhớ ra chúng ta là ai, mặt khác, một khi thoát ra ngoài rồi, ngươi cũng sẽ vĩnh viễn sống trong sự tra tấn và thống khổ dai dẳng. Về điểm này, ta hoàn toàn tự tin.” Lão trung niên già nua vô cùng khoái trá nói.
Ra là vậy, Cấm Chú hệ Nguyền Rủa.
Thảo nào, biểu hiện ban đầu của Hirioko, Hoengroep, Shinjin, Tuando quả nhiên có chút vấn đề.
Nghe tiếng cười khoái trá của bọn họ, trên môi nam nhân ngồi xe lăn đã sớm treo một nụ cười nhàn nhạt.
Từ nhàn nhạt đến lạnh nhạt, rồi từ lạnh nhạt lại phảng phất như không còn nửa điểm nhiệt độ.
“Hắt xì... hơ hắt xì... bụi quá, ta còn một câu hỏi. Các ngươi chuẩn bị kỹ càng như vậy, có nghĩa là đã đảm bảo nơi này không có camera giám sát?”
“Ha ha ha ha ha, dĩ nhiên, chúng ta vốn cũng không cần chức quán quân của giải đấu này. Chúng ta đến đây là có việc riêng.” Nam nhân mặc bạch y hoàng bào cười lớn.
“Được rồi, ta hỏi xong rồi.”
Mạc Phàm vận dụng niệm lực, điều khiển xe lăn xoay lại, đối mặt với hai vị khách không mời mà đến với thần sắc vô cùng thong thả.
“Bây giờ đến lúc chào hỏi rồi, hân hạnh được làm quen lại lần nữa, Jasper!”
. . . . . . .