Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 661: CHƯƠNG 661: THIÊN Ý

. . . . .

Sững sờ...

Khi nhận ra dung mạo của người đàn ông ngồi trên xe lăn, Jasper hoàn toàn chết lặng.

Sau cơn sững sờ là sự trầm mặc đến tột cùng.

Phải trầm mặc một lúc, chừng bảy tám phút sau, Jasper mới chỉ tay về phía người kia, dùng một giọng điệu ấp a ấp úng thốt lên: “Mạc... ngươi là Mạc... Mạc Phàm!!”

“Phải, ta là Mạc Phàm.” Mạc Phàm vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.

Nhìn đối phương bình tĩnh thừa nhận như vậy, sắc mặt Jasper bỗng chốc tối sầm lại, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Dung mạo quả thật y hệt Mạc Phàm, nhưng Mạc Phàm... tại sao lại xuất hiện ở đây?

Sở dĩ Jasper nhận ra Mạc Phàm, không phải vì hắn sở hữu ký ức tiền kiếp nào đó trong Thần Mộc Tỉnh; Jasper chưa bao giờ có năng lực cao cường như vậy. Mà hắn biết đến Mạc Phàm, vẫn là thông qua tin tức nhiệm vụ do Ngạn Thánh Giáo giao phó, là chỉ thị riêng mà cấp trên dành cho một mình hắn, dặn dò phải đặc biệt để mắt đến đại ma đầu này.

William có lẽ đã nhận nhiệm vụ khác, hắn có thu thập dữ liệu điều tra Mạc Phàm hay không, bản thân Jasper cũng không rõ. Về phần nha đầu Kuran Yurri, có lẽ không hề hay biết.

Còn Jasper thì khác, một trong những nhiệm vụ của hắn chính là Mạc Phàm; chỉ cần nhìn một cái, lập tức sẽ nhận ra ngay.

“Ngươi... ngươi làm sao biết ta?” Lòng Jasper dậy sóng, hắn hoang mang hỏi.

Như thể đã chuẩn bị sẵn lời thoại cho lần gặp gỡ này, giọng nói của Mạc Phàm mang theo vài phần ma mị, vừa ma mị vừa châm chọc: “Kiếp trước ngươi đã nói tên cho ta biết.”

“?????” Jasper lần nữa rơi vào trạng thái sững sờ tột độ.

Nói cái gì thế.

Kiếp trước... kiếp trước là cái quái gì!?

Trên thực tế, Jasper không sững sờ vì Mạc Phàm nói chuyện vô lý, mà hắn sững sờ, chính là bản thân mình biết nó phi logic, nhưng sâu trong lòng lại không cách nào phủ nhận, dường như thực sự tin rằng chuyện vô lý này có tồn tại.

Bất quá, dù thế nào đi chăng nữa, Jasper nhớ rất rõ, Dante đã truyền đạt nhiệm vụ từ Tuệ Tri Thần, đinh ninh khẳng định đại ma đầu này sẽ không xuất hiện ở Thánh Nguyên giải đấu.

Dựa theo kế hoạch cấp trên sắp đặt, Jasper phải nhẫn nại chờ đợi Kuran Yurri xuất hiện ở Nhạn Môn Quan, bên ngoài Hư Vô Nại Hà; trong đám người nàng dẫn về, xác suất rất cao sẽ có hắn. Cuối cùng Jasper mới cùng những người khác bỏ đá xuống giếng, buộc tội Mạc Phàm, để cho thế lực của Thiên Quốc bóp nghẹt đối phương.

Hơn nữa, nguyên văn lời lẽ của Dante đặc biệt nhấn mạnh, muốn có đủ thực lực để đối phó với đại ma đầu này, thì phải thiết kế tình huống để huy động toàn bộ lực lượng vũ trang của Thiên Quốc. Đây không phải là nhân vật mà một hai người như Jasper có thể chống lại.

Vì vậy cho nên, gặp Mạc Phàm ở đây, câu chuyện đã trở nên hoàn toàn khác.

Tình huống có gì đó không ổn, dường như khác xa với tính toán của mình.

Không từ ngữ nào có thể miêu tả cảm xúc đang không ngừng cuộn trào trong lòng Jasper.

"Tuổi còn trẻ đã học thói nói nhăng nói cuội; ngươi thật không cảm thấy tình huống của chính mình đang rất tệ sao?" Vị pháp sư già dặn hơn Jasper không nhịn được hành vi đùa bỡn của Mạc Phàm.

Mạc Phàm lại cười, phản bác lại lời của lão pháp sư: "Ồ, không tin ta à, thế bây giờ ta nói ta biết các ngươi đều là người của Ngạn Thánh Giáo, các ngươi đã tin hay chưa?”

Nói rồi, thanh âm của hắn ngập tràn ý khiêu khích: “Thế nào, có biết lục đạo nhân quả không? Kiếp trước các ngươi gây nên tội nghiệt trầm trọng, người sống căm phẫn, người chết không dung. Cho nên kiếp này ta được thiên mệnh trùng sinh, có lẽ là đến đây để tiễn đám Ngạn Thánh Giáo các ngươi về lại địa ngục."

Lão pháp sư kia là đô đốc người Maya, Joaquin.

Đúng vậy, mọi thứ đều cho thấy hắn là một thành viên của Ngạn Thánh Giáo.

Mặt khác, nghe ngữ điệu như muốn ăn tươi nuốt sống người của Mạc Phàm, Joaquin đột nhiên rùng mình một cái, mọi lời nói đều nghẹn lại. Hắn mang vẻ kinh hãi nhìn sang Jasper, cũng phát hiện ra biểu cảm quái dị trên mặt Jasper, rốt cuộc ý thức được hành vi của mình.

Joaquin dần dần mất đi vẻ ngạo mạn, cứng đờ đứng yên một chỗ, thu liễm hơi thở, không dám nhúc nhích, cũng không dám mở miệng.

Mạc Phàm liếc nhìn Joaquin một chút, qua loa phán đoán được tâm cơ của kẻ này.

Sau một phen hỏi thăm lúc nãy, Joaquin là một Cấm Chú pháp sư hệ Nguyền Rủa, như vậy, hắn chính là kẻ đã đứng sau giật dây ở Đại Thạch Cương, gài bẫy dẫn dụ vô số pháp sư đi lạc vào Tử Tháp El Castillo.

Nguyền rủa ma pháp, có một loại pháp môn gọi là Định Hồn Thuật, pháp môn này chú trọng vào ấn ký sưu hồn, giống như một phiên bản hắc ám của tâm linh ma pháp, nhưng tàn độc hơn, dùng trùng nguyền rủa để kiểm soát hồn phách con người. Đám người Hirioko kia, thực tế đã bị Joaquin khống chế như con rối để tiến vào tử tháp thu thập tình báo. Chỉ có như vậy mới giải thích được vì sao với cảnh giới và tâm cơ của bọn họ, cuối cùng lại bị đám Vong Xuyên Ma Nhân câu mất hồn một cách khó hiểu như vậy. Thì ra ngay từ đầu bọn họ đã mất đi thần trí và hồn phách, đã bị một người khác thao túng từ trước.

Vong Xuyên Ma Nhân, chẳng qua chỉ là vô tình cứu bọn họ thoát khỏi sự thao túng của Joaquin, câu nhầm phải đám trùng nguyền rủa này.

May mắn là Joaquin cũng không quá am tường pháp môn kia, tên này lĩnh ngộ Cấm Chú còn kém, không thể độc lập thi triển, thậm chí còn chưa thức tỉnh được Thần Phú. Trình độ thế kia, tương đối chỉ là múa rìu qua mắt thợ, là Cấm Chú yếu kém nhất trong hàng ngũ Cấm Chú, không thể để lại di chứng cho đám người Hirioko. Điểm này là tin tốt.

Mạc Phàm vuốt sống mũi, nhẹ nhàng xâu chuỗi lại những giả thuyết trong đầu.

Cũng giống như kiếp trước, Mạc Phàm men theo dấu vết, mặc kệ là tín đồ, thánh chức, hay là lãnh đạo cao tầng của Thiên Quốc, tất cả những kẻ trong tầm mắt hắn đều bị hắn hủy diệt; một mình hắn đã chôn xác quá nhiều người, thi thể treo đầy Nhạn Môn Quan, mấy lão già ngụy Cấm Chú thế này căn bản không để lại bao nhiêu ấn tượng, không thể nhớ nổi.

Có lẽ cũng đã từng bị mình giết qua một lần rồi.

Hiện tại không nhớ lại được nhiều như vậy.

Đã là thiên ý sắp đặt duyên phận cho lần nữa gặp nhau, vậy thì chính mình đành thuận theo thiên ý, giết thêm một lần nữa.

“Hai người các ngươi còn đứng đó làm gì. Nhanh lên, tới đánh một trận đi, đằng nào thì các ngươi hỏi ta cũng không có ý định trả lời, mà ta vừa vặn cũng không có lòng cho các ngươi đường sống. Thế thì đôi bên dùng bạo lực để giải quyết đi.” Mạc Phàm nói với giọng điệu đầy vẻ trêu tức.

Jasper và Joaquin lập tức lộ vẻ kinh sợ, phảng phất như vỡ mật.

Không biết vì sao, cho dù chưa từng giao thủ qua bao giờ, cho dù tận mắt thấy gã ma đầu trước mặt chỉ là một Siêu Giai pháp sư, lại còn là một Siêu Giai pháp sư tàn phế, nhưng trong tâm niệm cả hai người bọn họ, đều dấy lên một cỗ áp bức tinh thần vô cùng mãnh liệt. Thậm chí, còn có cảm giác như đang bị sỉ nhục.

. . . . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!