. . .
Một luồng sấm sét trắng xóa mang sức mạnh tựa thiên quân vạn mã phản chấn xé rách chân không, ầm vang giáng thẳng xuống từ Thần Đảo Phượng Hoàng Thiên Tích trên chín tầng trời.
Uy lực của cú va chạm lôi điện này đã có thể sánh ngang với một trận đại chiến toàn lực giữa Đồ Đằng và Hải Yêu thời kỳ toàn thịnh, là gợn sóng xung kích đáng sợ đủ sức đánh xuyên đại lục, rung chuyển biển cả.
Hơn một nửa số Diều Hâu Ghi Hình đều bị sóng xung kích của trận sấm sét này phá hủy tan tành, hoặc vỡ nát, hoặc mất hết tác dụng rồi từ từ rơi xuống.
Ngoài quảng trường lớn, toàn bộ dàn cao tầng của Thiên Quốc, từ các vị Đại Thánh Tể, Thủ Tịch, Giáo Chủ cho đến Cung Chủ, ai nấy đều không khỏi toát mồ hôi lạnh. Bọn họ đã và đang chứng kiến toàn bộ tình hình trong không gian Thánh Nguyên, sắc mặt tức thì có chút trắng bệch.
Quang Minh Điện Chủ Hạ Băng thì thào: “Nếu tất cả chúng ta cùng xông lên... liệu có thể thắng được hai người họ không?”
“Không...” Đại Thánh Tể James trầm tư một lúc lâu mới đáp: “Chúng ta không thể.”
Lời ít mà ý nhiều.
James vốn là Đại Thánh Tể tượng trưng cho sát phạt và chiến ý cao nhất của Thiên Quốc. Nhìn khắp cả Hải Lâu Sahara này, từ thuở nhỏ đã không ai không biết tính khí của hắn ngang ngược và ngông cuồng đến mức nào.
Một người như hắn lại thẳng thắn thừa nhận bằng mấy chữ ngắn gọn như vậy, phảng phất khiến cho toàn bộ hàng ngũ cao tầng Thiên Quốc đều cảm thấy một cảm giác nặng nề đè nén trong lòng.
Một lúc sau, Đại Thánh Tể Welbeck mới chậm rãi đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai Hạ Băng mấy cái, rất thản nhiên mở miệng: “Làm tốt lắm.”
Nói xong, ông ta xoay người rời khỏi ghế chủ tọa, đi đâu thì không ai biết.
Hạ Băng nở một nụ cười méo mó khổ sở, đương nhiên hiểu được ngụ ý trong lời nói của Welbeck.
Dù sao thì giải đấu Thánh Nguyên của Thiên Quốc cũng là do Hạ Băng đề xuất với Welbeck, mà trên thực tế, người khởi xướng ý tưởng này cho hắn lại chính là Đại Thánh Tể William và Jasper.
Thành thật mà nói, ban đầu Hạ Băng cũng có chút hoài nghi về đề xuất của mình, không mấy tin tưởng rằng trình độ của pháp sư nhân loại có thể giải vây được lời nguyền tận thế của Thiên Quốc.
Giờ thì, trong lòng hắn đã có đáp án.
“Tê tê tê ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”
Hồi lâu sau khi gợn sóng xung kích qua đi.
Bạch Phượng Hoàng cũng phải hứng chịu sóng điện xung kích.
Nhưng đối với nó, cảm giác chỉ như một cơn gió lạnh lướt qua, có chút lạnh lẽo chứ không hề hấn gì.
Mạc Phàm vốn không muốn gây thương tích quá nặng cho triệu hoán thú của Nhật Ánh, cho nên sau cú va chạm chấn động đó, hắn đã dùng ý niệm điều khiển Bạch Phượng Hoàng dừng tay, không tiếp tục truy sát Trường Sơn Lạc Điểu.
Đương nhiên, được tạm thời gia tăng sức mạnh lên cấp bậc Thượng Vị Đại Đế, Trường Sơn Lạc Điểu cũng không phải tầm thường. Chỉ là một gợn sóng xung kích va chạm, nó tự nhiên sẽ không chịu thua. Dù bị đánh bay, dù cái đuôi dài đã bị Hư Vô Bạch Thiểm rạch một đường, dù vô số tia điện li ti màu trắng oanh tạc vào tận xương cốt khiến toàn thân run lên bần bật, thì Xích Lôi của Lạc Điểu vẫn có thể ngăn cản phần lớn uy lực của Yên Diệt Bạch Thiểm, không đến mức gây ra thương tổn quá nặng.
Chỉ là, để Trường Sơn Lạc Điểu tiếp tục chiến đấu cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Bởi vì cho dù nó có Trống Đồng Lôi Đình bảo hộ, cũng nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ Bạch Thiểm Phượng Hoàng thêm một, hai ngày, sau đó khó tránh khỏi kết cục nghiệt ngã.
Đây là sự áp chế tuyệt đối về mặt Lôi Điện.
Trường Sơn Lạc Điểu không có cách nào phản kháng, thời gian càng kéo dài, vết thương sẽ càng sâu, khi đó sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.
Không thể không thừa nhận, lực lượng Hư Vô Bạch Thiểm của đối phương vô cùng cường đại, quỹ đạo quỷ dị vượt qua cả thời không, quá khó đoán, lại dễ dàng xuyên thủng tầng phòng ngự, lực công kích còn mạnh hơn Xích Lôi mấy lần, thậm chí đủ để khiến một Thượng Vị Đại Đế cảm thấy ngạt thở.
Trận này, đã không còn ý nghĩa.
Thượng Vị Đại Đế Trường Sơn Lạc Điểu đã thua.
Trong khi đó, phe đối phương còn một vị Lạc Long Thánh Quân đang ôm lấy Tiên Mẫu Âu Cơ dưới lòng đất, ngoài ra không làm gì cả.
Lạc Long Thánh Quân không tỏ ra sợ hãi, chỉ nhàn nhạt dùng đôi long đồng nhìn lên Bạch Phượng Hoàng tuyệt mỹ huyền diệu đang lơ lửng giữa không trung, phảng phất như một vị Thần Minh chí cao vô thượng.
“Trở về đi thôi.” Một giọng nói nghe có mấy phần thần thanh khí sảng vang lên.
Người nói là Nhật Ánh, ngài xuất hiện với dáng vẻ có phần lung lay như cành liễu trong gió, nhưng nội tâm vẫn toát lên vẻ ôn tồn, nhẹ nhàng.
Đến lúc nên dừng thì phải dừng, nên thu tay thì phải thu tay, không nên đi xa hơn ý nghĩa vốn có của nó.
Mạc Phàm bằng vào Tà Nhãn cường đại, lờ mờ nhìn thấy sau lưng Nhật Ánh, Thượng Cổ Ma Môn kia đang rục rịch, có ít nhất mười hai đầu Đế Vương cấp sắp sửa xuất kích. Nếu Mạc Phàm không dừng tay truy sát Trường Sơn Lạc Điểu, hiển nhiên cả mười hai con Đế Vương kia sẽ đồng loạt xông ra, bằng mọi giá bảo toàn tính mạng cho Lạc Điểu.
“Lão sư, ngài thật tốt.” Mạc Phàm gật đầu nói một câu.
Hắn nhìn Bạch Phượng Hoàng dần dần hóa thành một vòng xoáy hỗn độn khí, lực lượng của vòng xoáy này theo đồ án của hắn đóng lại, dần dần chìm vào trong pháp tắc Thánh Nguyên yên ngủ.
Nhật Ánh cũng gật đầu.
Một bên, ngài triệu hồi tam thánh vực sâu trở về, thân thể dường như có chút hư nhược.
Cứ việc ma năng triệu hoán của Nhật Ánh đã theo tu vi tăng trưởng đến mức không cấm chú nào có thể đo đếm được, nhưng dù tăng trưởng thế nào, nó vẫn luôn có giới hạn cuối cùng, tuyệt đối không thể dùng mãi không hết.
Một cấm chú triệu hoán pháp sư bình thường, khi mời được một đầu Chuẩn Đế Vương trợ chiến, ma năng sẽ bị tiêu hao như củi khô ném vào lò lửa, chưa tới một giờ đã có thể cháy sạch. Vậy mà Nhật Ánh lại khoa trương đến mức triệu hồi cùng lúc bảy vị Á Đế Vương, sau đó còn bình thản gọi thêm ba vị tồn tại như Thần Chích ở Đông Dương xuất thủ, khiến bọn họ phải trả một cái giá lực lượng cực lớn.
Nếu không phải vì Tiên Mẫu Âu Cơ đã trả một cái giá quá lớn trong trận chiến này, Nhật Ánh cũng sẽ không phá lệ cung cấp thêm nhiều ma năng cho nàng như vậy. Đây là cách ngài đối đãi với sinh linh triệu hoán của mình, một hành động nằm ngoài tính toán.
Kết quả là, thế giới tinh thần triệu hoán của Nhật Ánh gần như bị bào mòn đến khô cạn.
Ngân khố thành trì của vị quân bài Đông Dương này ngược lại có thể san sẻ ma năng cho Vong Quốc Chi Mộ mỗi lần vận dụng, nhưng chủ yếu là ngài không thích làm vậy.
Giao thiệp tốt nhất là phải thành tâm, đừng để người ta xem mình như thương nhân. Mượn lính đánh thuê cũng cần có tự trọng của người mượn lính đánh thuê, ngân khố kia chủ yếu chỉ dành cho thú triều, còn những ma pháp từ siêu giai trở lên, vẫn phải dùng chính ma năng của mình để trả giá. Đó gọi là thành tâm cung kính đối với thánh thú vực sâu.
Mạc Phàm đã sớm được nghe giảng đạo lý này, giờ lại được tận mắt chứng kiến một lần nữa, trong lòng vô cùng kính phục, cẩn thận ghi nhớ từng chút một.
Chuyến này, Nhật Ánh quả thực có tổn thất.
Lạc Long Thánh Quân không có vấn đề gì, Trường Sơn Lạc Điểu cũng chỉ bị thương ngoài da không đáng kể. Nhưng Tiên Mẫu Âu Cơ thì khác, nàng đã trả một cái giá quá lớn khi triển khai yêu pháp thần kỹ, vận dụng lực lượng kỷ nguyên đồ đằng. Tuy Nhật Ánh đã cung cấp cho nàng lượng ma năng phá lệ, nhưng suy cho cùng vẫn không đủ; ít nhất nàng phải mất một thời gian rất dài mới có thể khôi phục lại toàn bộ sức mạnh thời kỳ đỉnh cao.
Thế nhưng, khi Nhật Ánh nhìn thấy Bạch Thiểm Phượng Hoàng, nhìn thấy Mạc Phàm mở ra cánh cửa pháp tắc của Lôi hệ và Hỗn Độn hệ, trong lòng ngài lại dâng lên một niềm vui mừng và hài lòng.
Sự đánh đổi này, là hoàn toàn xứng đáng.
Ngài thu hồi siêu giai ma môn, khí tức trên người trong nháy mắt trở nên ôn hòa thu liễm, trở lại dáng vẻ của một vị lão sư nho nhã đã về hưu.
“Lão sư, ngài có thể tiếp tục không?” Mạc Phàm hỏi.
“Ta không thành vấn đề.” Nhật Ánh cười nhẹ, vẫn điềm nhiên như mây bay gió thoảng mà đáp.
“Nhưng ma năng triệu hoán của ngài...” Mạc Phàm do dự.
Chỉ thấy Nhật Ánh khoát tay.
“Nếu luận về tu vi và sức chiến đấu, khế ước của ta, Yến Quy và Vành Khuyên cộng lại cũng chưa chắc thắng nổi một con chiến tướng cấp sinh vật.” Nhật Ánh mỉm cười nói: “Nhưng ngươi có biết không, ta không cần chúng chiến đấu. Thế giới này rất kỳ diệu, không có sinh vật nào là vô dụng, cũng không có chủng tộc nào là vô nghĩa. Cái gọi là vô dụng, chẳng qua là do người khác chưa tìm ra cách khai phá hết tiềm năng của chúng mà thôi.”
Vừa dứt lời, Yến Quy và Vành Khuyên vẫn luôn đứng bên cạnh Nhật Ánh bỗng tỏa ra hai luồng ma năng màu cam cuồn cuộn không dứt truyền vào người ngài, tựa như vô tận.
Yến Quy có thiên phú hấp thụ ma năng. Nó không có bất kỳ năng lực chiến đấu nào, chỉ biết hấp thụ ma năng dư thừa trong trời đất, dùng thế giới tinh thần của mình để tích trữ và tịnh hóa chúng. Ẩn sau chiếc mai rùa kia chính là một ngân khố ma năng khổng lồ đến kinh người.
Đừng nhìn nó hiền lành không có năng lực công kích hay phòng ngự gì mà xem thường, một con Phỉ Thúy Yến Quy cấp bậc Đại Quân Chủ, thế giới tinh thần của nó dường như đã vượt qua quy tắc thông thường, hoàn toàn đủ sức cung cấp ma năng cho một đội ngũ bốn năm cấm chú pháp sư đã kiệt quệ.
Còn tác dụng của Vành Khuyên chính là chuyển giao, dẫn dắt ma năng từ trong người Yến Quy cung cấp cho Nhật Ánh, giúp vị quân bài Đông Dương kia nhanh chóng hồi phục.
Mạc Phàm sững sờ nhìn cảnh tượng rung động này, cả buổi trời miệng cũng không khép lại được.
Trong những trận chiến đỉnh cao và kéo dài, ma năng chính là chìa khóa tối thượng.
Pháp thần triệu hoán, nhân vật đệ nhất thiên bảng, khế ước quả nhiên siêu việt nhận thức của nhân loại.
Không, phải nói là về phương diện nhận thức, nhân loại có nghĩ nát óc cũng không ra. Đây là vấn đề về tầm nhìn và tư tưởng.
Hít một hơi thật sâu, Mạc Phàm bái phục rồi, phục sát đất.
Sinh linh biến thái Yến Quy.
Hình như Apas vẫn còn một khế ước chưa ký.
Tuyệt đối không được ký bừa.
Dù có phải chờ bao nhiêu năm đi nữa, lão tử nhất định phải tìm cho bằng được một con Yến Quy chứ không phải ai khác!!