. . . . .
Cố gắng kìm lại ánh mắt thèm thuồng đang nhìn Phỉ Thúy Yến Quy, Mạc Phàm bắt đầu quan sát Nhật Ánh đang chậm rãi khôi phục ma năng. Hắn theo thói quen đánh giá một chút, nhưng rồi chợt rùng mình vì một phát hiện khó tin.
Linh hồn của người này...
Mạc Phàm híp mắt lại, đồng tử co rút vì kinh ngạc.
Chẳng trách...
Hóa ra thế giới tinh thần của vị át chủ bài Đông Dương này đã sớm chạm đến Vô Hải, một cảnh giới tinh thần thậm chí còn vượt qua ngưỡng cực hạn của Cấm Chú. Linh hồn của ông dường như từ lâu đã được tôi luyện để thăng cấp thành Thần Hồn. Thần Hồn tối cường của các Thiên Sứ trên thế gian, của Thiên Sứ mười sáu cánh trong truyền thuyết, chính là nằm trong phạm trù tinh thần lực của Vô Hải; mà Tà Thần Mạc Phàm cũng lấy nơi này làm gốc rễ để khuếch tán.
Vô Hải uyên thâm, bắt đầu từ thuở hồng hoang của nhân loại, Thiên Phụ đã sáng tạo ra phương pháp tạo nên Thần Hồn, sau đó ban tặng cho thời đại của các Thiên Sứ. Đó chính là quá trình chiêm nghiệm trong thế giới tinh thần Vô Hải, cường hóa tinh thần, cô đọng tinh thần thành Thần Hồn, rồi lấy Thần Hồn để tiếp tục trọng sinh, duy trì hạt giống tinh hoa của nhân loại.
Thế nhưng, thế giới này vốn huyền ảo, trải qua ngàn vạn năm văn hiến, Thiên Phụ không phải là thiên tài đỉnh cao duy nhất, Thiên Sứ càng không phải là những người trác việt duy nhất. Nhìn lại quá khứ: Tesla, Edison, Alexander Đại Đế, Napoleon Hoàng Tổ, Nhân Vũ Hưng Đạo Vương, Thành Cát Tư Hãn, Albert Einstein, Stephen Hawking... Mỗi một vị kể trên, người nào mà không từng tạo nên sóng gió kinh thiên động địa trên đại lục, người nào mà không trở thành át chủ bài then chốt của quốc gia, khiến cho yêu ma khắp nơi phải dè chừng, xem như cái gai trong mắt. So với các Đại Thiên Sứ Trưởng, chúng còn muốn nhổ bỏ những người này hơn.
Chẳng hạn như Tesla, sở dĩ ông được người ta gọi là Thủy tổ của Lôi hệ ma pháp, không phải vì ông là người đầu tiên sáng tạo ra Lôi hệ, mà bởi vì ông có thể dựa vào trí tuệ của chính mình để khai sáng ra phương pháp thức tỉnh Lôi hệ và viết thành sách giáo khoa. Sự việc này xảy ra ngay cả trước khi Thiên Quốc công khai truyền bá ma pháp ra thế giới bên ngoài.
Những người như họ vẫn luôn tồn tại, đồng hành qua mỗi giai đoạn phát triển của nhân loại, vực dậy tinh thần của cả giống loài, tựa như những kỳ tích mà Thượng Đế đã an bài.
Vậy nên, ai dám nói nhân loại phải mãi mãi sống dưới bóng của Thánh Thành?
Một mình Thánh Thành không đủ để tạo ra thế cân bằng cho nhân loại giữa vô số thế lực yêu ma, yêu tộc và thánh linh.
Thiên Quốc và Thánh Thành tách ra chính là để cho nhân loại có một đường lui, cũng là mục đích để Thánh Thành nhìn vào sự phát triển của nhân loại mà tự mình nỗ lực phấn đấu vươn lên.
Nếu họ chủ quan và thụt lùi, không sớm thì muộn, một ngày nào đó nhất định sẽ có một tổ chức khác mọc lên, giẫm đạp lên uy nghiêm của Thánh Thành.
Đây cũng là lý do vì sao đến thời của Michael đương đại, tư tưởng của gã ngày càng trở nên cực đoan và độc tài đến vô lý, thực chất là do bị Lucifer đầu độc, gieo rắc mầm mống từ bên trong.
Loại kiến thức này, Mạc Phàm chưa từng đọc qua, nhưng đã được Chaos phổ cập cho trong cuộc trò chuyện duy nhất giữa hai người.
Quay lại với lão sư Nhật Ánh, theo Mạc Phàm cảm nhận, kỳ thực bây giờ Nhật Ánh đang có một nền tảng vững chắc để lặp lại kỳ tích của Thiên Phụ, sáng tạo ra Thần Hồn.
Ông đã chạm tới rất gần rồi, chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Một chút đó, nói ngắn không ngắn, nói dài không dài, nó chính là ranh giới giữa kỳ ngộ và cơ duyên. Không thể xác định được liệu Nhật Ánh có biết điều này hay không. Cho dù có biết, cũng còn tùy thuộc vào việc vị át chủ bài Đông Dương này có muốn tiến thêm một bước này hay không. Một bước này, xa tận chân trời nhưng gần ngay trước mắt, được gọi là bước chân của Thiên Phụ, không thể cưỡng cầu.
Chuyện này không thể cưỡng cầu, Mạc Phàm hiểu rõ rằng mình không thể nhắc nhở hay thuyết giảng cho Nhật Ánh vào giai đoạn này. Nếu nói ra, rất dễ khiến ý niệm nhân sinh của ông bị lung lay, cũng rất dễ khiến Nhật Ánh lệch khỏi lý tưởng và con đường ban đầu của mình.
Nhật Ánh có thể còn lâu mới sánh bằng Thiên Phụ, cũng có thể không bao giờ được như Thiên Phụ. Nhưng vị át chủ bài Đông Dương này, Mạc Phàm còn lâu mới sánh bằng.
“Việc của ngươi, có gấp không?” Đột nhiên Nhật Ánh mở miệng hỏi.
Ông đã dần dần khôi phục được ba bốn phần ma năng, khuôn mặt dường như hồng hào trở lại, khí sắc cũng cải thiện không tệ.
“Lão sư, người còn chưa hoàn toàn khôi phục mà...” Mạc Phàm không trả lời câu hỏi của đối phương, hắn quan tâm hỏi.
Vành Khuyên chỉ là một sinh vật cấp Thống Lĩnh vừa tiến giai, tốc độ chuyển giao ma năng dĩ nhiên sẽ có hạn chế nhất định, không thể trong nháy mắt đẩy một người có linh hồn cường đại như Nhật Ánh từ cạn kiệt về trạng thái sung mãn; quá trình này cần phải diễn ra từ từ cho đến khi hoàn tất.
Muốn khôi phục về trạng thái đỉnh cao như ban đầu là tương đối mất thời gian; một mình Vành Khuyên chuyển giao ma năng quả thực có hơi quá sức.
Đây là một trận giao lưu thi đấu, nên kết thúc sớm một chút, không phải một trận tử chiến với hải yêu mà cần phải thăm dò, dàn xếp và lên kế hoạch lui về hậu phương để hồi phục.
Thông thường, với một người như Nhật Ánh trên chiến trường, quốc gia sẽ cấp cho một đội ngũ hơn chục quân pháp sư Siêu Giai sở hữu Chúc Phúc hệ; họ chủ yếu hỗ trợ chuyển ma năng từ Phỉ Thúy Yến Quy sang cho Nhật Ánh, như vậy tốc độ sẽ nhanh hơn một mình Vành Khuyên làm rất nhiều.
Nếu là Mạc Phàm nắm giữ Phỉ Thúy Yến Quy, hắn chỉ cần nhờ trung hồn Lonna phóng thích Bạch Ngân ra để hấp thụ, Mạc Phàm tràn đầy tự tin rằng mình sẽ khôi phục trong thời gian cực ngắn.
Năng lực chuyển đổi ma năng của Bạch Ngân không hề thua kém nguyện lực của Thần Miếu Parthenon, tuy nhiên, nó tiêu hao rất nhiều. Cho dù có sự gia trì của Chính Hồn Lãnh Liệp Vương, về cơ bản Bạch Ngân vẫn cần hấp thụ linh khí trời đất và ma năng dư thừa, dẫn đến lượng ma năng bổ sung cực kỳ có hạn. Đây là lý do vì sao Mạc Phàm thèm nhỏ dãi Phỉ Thúy Yến Quy.
Nhật Ánh hít sâu một hơi, thần thái điềm đạm bình thản nói: “Ta cũng có việc gấp cần làm, không tiện nán lại nơi này quá lâu. Sự xuất hiện của ngươi chính là biến số khiến ta cảm thấy quyết định tham gia lần này là hoàn toàn đúng đắn.”
“Mọi thứ ta đã sắp xếp ổn thỏa, bây giờ chúng ta dùng nửa giờ tiếp theo để phân định thắng bại, ngài thấy thế nào?” Mạc Phàm sau khi tính toán xong xuôi liền cất lời.
Bên phía Khufu không thành vấn đề, Mục Bạch, Thánh Cung và Laura liên thủ, thêm vào đó là mạng lưới của Bá Tước Phủ đã được cài cắm từ trước trong Thiên Quốc, rất khó để xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
Vấn đề lớn nhất là sự xuất hiện của kẻ như Minh Nhạn, không biết Sphinx cùng đám Vong Quỷ của Khafre có cầm cự được hay không.
Niềm tin của Mạc Phàm đặt trọn vẹn vào trí tuệ của Khafre, hy vọng hắn có thể tìm ra một con đường sống, khóa chặt Minh Nhạn lại.
Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng Khafre và Minh Nhạn quay sang hợp tác, nhưng nghĩ đến loại người thường không nói lý lẽ như Minh Nhạn, Mạc Phàm rất nhanh đã bài xích trường hợp đó.
Trên thực tế, hắn thật sự hy vọng bọn chúng có thể lưỡng bại câu thương, tốt nhất là đồng quy vu tận ngay khi hắn quay lại.
“Không cần nửa giờ, chỉ cần 10 phút. Không, chỉ cần ngươi hóa giải xong một ma pháp Triệu Hoán hệ cấp Cấm Chú của ta, ta sẽ lập tức rời đi.” Nhật Ánh lại dứt khoát nói.
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Mạc Phàm, ông bổ sung thêm: “Liên minh yêu ma lớn nhất ở hai đại dương, sắp tới các tộc ngư ma ở Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương dường như sẽ có nhiều biến động lớn. Ta đi chuyến này, một phần là vì sắp xếp cho chính mình, một phần là vì sắp xếp cho quốc gia. Đã đến lúc ta phải trở về rồi.”
“Sắp xếp cho chính mình, cũng là sắp xếp cho quốc gia?” Mạc Phàm không hiểu hỏi.
Nhật Ánh dùng ngữ điệu kỹ lưỡng giải thích: “Đúng vậy, hải yêu cũng giống như nhân loại chúng ta, có đầu não, có trí tuệ. Chúng ta có kế hoạch phòng chống hải yêu, thì ngược lại, hải yêu cũng chưa từng từ bỏ bất cứ cơ hội xâm lược nào. Chúng tìm hiểu xem mỗi quốc gia có ai là át chủ bài chiến lược có thể mang lại đòn đánh chí mạng nhất cho chúng, sau đó theo sát nhất cử nhất động.”
Mạc Phàm trầm tư một chút, lập tức hỏi lại: “Ý ngài là, chúng đang chú ý đến động thái của ngài?”
“Thật không may, đúng là như vậy.” Nhật Ánh cười khổ.
“Vậy thì khi ngài rời đi, chẳng phải là...” Mạc Phàm nhíu mày, cảm thấy có điều không ổn.
Chỉ thấy Nhật Ánh chậm rãi lắc đầu: “Không, ngược lại.”
“Chúng đã có kế hoạch, cho dù có ta hay không, chúng cũng sẽ tấn công toàn bộ Đông Dương. Chính vì việc ta đột ngột biến mất sẽ khiến chúng nhất thời dao động và lo lắng, kéo dài thời gian để quan sát xem ta đang làm gì. Đây chính là kế hoạch mà ta đã vạch ra.”
“Kỳ thực, ta thông qua một vị bằng hữu ở Thánh Thành, đã sớm biết về sự tồn tại của Thiên Quốc. Kể cả không có giải đấu này, ta cũng dự định đến Hải Lâu Sahara một thời gian, vừa là để tạo cho quốc gia thêm thời gian chuẩn bị, vừa là để sắp xếp hậu sự cho mình.”
“Hậu sự? Lão sư, người định đồng quy vu tận?” Mạc Phàm sốt sắng hỏi.
“Ngươi chống đỡ được ma pháp Cấm Chú của ta, ta sẽ nói cho ngươi biết kế hoạch.” Nhật Ánh cười khổ nói.
. . . . . . ...