. . . . . . .
Cấm Chú Hỗn Độn.
Sợi Tơ Thời Gian.
Thời Gian Ngưng Trệ!
Trong phạm vi mấy ngàn mét tại trung tâm thiên đỉnh Phụng Sơn, bất kể là trời long đất lở hay đại địa sụp đổ, bão táp cuồng phong, ngay khoảnh khắc này, ánh sáng Hỗn Độn lan tỏa, kéo giãn vạn vật. Tất cả như bị ném vào một dòng thời gian cực kỳ trì trệ, nơi ngay cả vận tốc ánh sáng cũng chậm lại hàng vạn lần.
“Ta... từng... là... năm... hệ... Cấm... Chú... Pháp... Sư...”
“Từng! Là! Năm! Hệ! Cấm! Chú! Pháp! Sư!”
Bốn vị Cấm Chú Pháp Sư đứng ngay trên lằn ranh giữa vùng thời gian bị làm chậm và vùng bình thường.
Âm thanh của Mạc Phàm truyền đến không quá chậm, nhưng lại vỡ ra thành từng mảnh đứt quãng, cứ thế vang vọng, xoáy sâu vào tâm trí bốn người.
“Hahahaha, đùa gì thế, năm hệ Cấm Chú ư? Ngươi thật sự coi mình là Thiên Phụ sao?” Vị Cấm Chú Pháp Sư hệ Thực Vật đã nhẫn nhịn từ nãy đến giờ cuối cùng cũng lên tiếng châm chọc.
Chỉ là, vừa dứt lời, biểu cảm trên mặt hắn lại có chút thiếu tự nhiên. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt Mạc Phàm, hắn lại cảm thấy lời nói của mình có gì đó không đúng.
Tựa như dù không thể xác nhận, nhưng trong lòng hắn lại trỗi lên một niềm tin mù quáng, cảm giác gã trai ngồi trên xe lăn trước mặt này quả thực mang khí chất vô hình của một Thiên Phụ.
Ví như hắn không đạt tới Ngũ Hệ Cấm Chú, đó mới là chuyện phi lý.
Thế nhưng, một Siêu Giai Pháp Sư đã từng là Ngũ Hệ Cấm Chú...
Vậy thì những Cấm Chú Pháp Sư đỉnh tiêm một hệ, hai hệ như bọn họ, có lẽ nên quay về lớp học vỡ lòng dành cho pháp sư Cao Giai để học lại từ đầu chăng?
Xấu hổ, xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
Mạc Phàm không có tư duy ma pháp ngoại hạng như Nhật Ánh, không có thiên phú trác tuyệt bẩm sinh như ba vị Thiên Phụ năm xưa, cũng không có tư chất tự mình lĩnh ngộ pháp tắc như Mục Ninh Tuyết. Nhưng Mạc Phàm lại sở hữu thứ ưu việt nhất của nhân loại, thứ đại diện cho con đường văn minh đúng đắn: đó chính là học tập. Mọi thứ bắt đầu từ học tập, học rồi ghi nhớ, sau đó bắt chước, sao chép lâu ngày sẽ trở nên thuần thục, từ thuần thục tiến đến diễn sinh, và từ diễn sinh mới có thể sáng tạo.
Phong ấn của Mạc Phàm vẫn còn đó, nhưng ký ức về những trận khổ chiến liên miên trong hình chiếu tương lai tại Thần Mộc Tỉnh cũng không hề phai nhạt. Hắn đã khổ chiến, đã tử chiến, những trận chiến sinh tử đó đã giúp hắn tích lũy được vô số kinh nghiệm then chốt. Nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi những mất mát, và chính những ký ức đau thương này đã không ngừng gặm nhấm, thôi thúc hắn phải rèn giũa ý chí của mình ngày một kiên cường hơn.
Lôi hệ tự đột phá Cấm Chú, Hỗn Độn hệ tự đột phá Cấm Chú, đó là bằng chứng rõ rệt nhất cho thấy Mạc Phàm đã đi đúng con đường, phương pháp học tập của hắn không hề sai lầm, đồng thời chứng tỏ những tích lũy từ tương lai đó không hề lãng phí.
Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn chằm chằm lão sư Nhật Ánh, cảm nhận thân thể người trước mặt đang dần trở nên hư ảo như một bóng ảnh, không thể nhìn rõ hình dáng.
Quanh thân Nhật Ánh lượn lờ hai luồng sức mạnh, một màu xanh nhạt tựa đại dương, một màu nâu chàm tượng trưng cho đại địa. Những dòng khí lưu này hỗn loạn bay múa, rồi tụ lại trước hai bàn tay của Nhật Ánh.
Hai tay, hai đồ án hình tròn.
Nhất tâm nhị dụng.
Sau khi đột phá cảnh giới Đại Cấm Chú, hầu hết các Cấm Chú Pháp Sư đều có thể phân tách tinh thần lực của mình để cùng lúc thi triển nhiều hơn một hệ ma pháp, đây đã không còn là phạm trù của thiên phú nữa.
“Thủy hệ Cấm Chú, Thổ hệ Cấm Chú.” Mạc Phàm gật đầu xác nhận.
Phán đoán của mình là chính xác.
Cảnh tượng trời long đất lở này, sức mạnh thao túng thiên địa đến mức độ kinh khủng như vậy để trấn áp kẻ địch, ngay cả một đội quân Đế Vương bị cuốn vào cũng chưa chắc toàn thây trở ra.
Thẳng thắn mà nói, trong đó ắt có huyền cơ.
Cho dù ức vạn Khởi Nguyên Du Hồn có mang theo sức mạnh thao túng cực kỳ khó tin, nhưng chỉ riêng chúng cũng khó lòng đạt đến mức độ này. Sức mạnh ấy thực sự khiến cho Mạc Phàm, với thân thể cường tráng bậc chân Quân Vương, cũng phải luống cuống, suýt chút nữa đã bị thương.
Hóa ra là Thổ hệ Cấm Chú và Thủy hệ Cấm Chú được ẩn giấu bên trong. Hai hệ nguyên tố Cấm Chú này của lão sư Nhật Ánh dường như còn vượt xa cả Tâm Linh hệ, có thể đoán rằng chúng cũng đã chạm đến cánh cửa pháp tắc.
Lúc nãy, khi Mạc Phàm thấy du hồn Băng Không Tinh Linh nhập vào một du hồn Thủy Sinh đang chuyển động ngẫu nhiên, hắn đã nghi ngờ có sự khống chế của ma pháp.
Hơn nữa, mây vốn không có hồn. Việc mây trôi có thể bị du hồn nhập vào để phát triển thành ma linh thì không ai phủ nhận, nhưng từ khi nào du hồn lại có năng lực kết dính toàn bộ những đám mây trên bầu trời lại với nhau?
Rõ ràng là những đám mây rời rạc, cuối cùng lại gắn kết thành một khối, biến thành một con Thương Khung Vân Long khủng bố.
Điều này cho thấy rõ ràng đã có ma pháp tác động.
Mây vốn là hơi nước ngưng tụ, hàng tỷ tỷ giọt nước tụ thành. Chỉ có Thủy hệ Cấm Chú, hơn nữa là loại đã chạm đến tầng pháp tắc thủy sinh, mới có khả năng biến nước thành mây ảo diệu như vậy. Tiêu Viện Trưởng của học viện Minh Châu là người đầu tiên mở mang tầm mắt cho Mạc Phàm về điều này.
Vì vậy, hắn không khó để nhận ra Nhật Ánh sở hữu Thủy hệ Cấm Chú, thậm chí còn cao hơn Tiêu Viện Trưởng một bậc.
Cấm Chú hệ Thổ có lẽ cũng cùng một nguyên lý.
Hiểu rồi!
Triệu hồi ức vạn Khởi Nguyên Du Hồn, dùng biển tinh thần vô tận kết hợp với pháp thuật Tâm Linh Cấm Chú để thao túng toàn bộ, sau đó tỉ mỉ ẩn giấu Thổ hệ Cấm Chú và Thủy hệ Cấm Chú lồng ghép vào, tạo nên một bức tranh thương khung vạn tượng.
Mặt khác, Nhật Ánh đã lặp đi lặp lại chiêu này rất nhiều lần, dường như cố ý để cho Mạc Phàm có thể từng bước nghiên cứu, lĩnh ngộ.
Hiện tại, hắn không chỉ nắm bắt được, mà hơn thế nữa còn học một hiểu mười, cảm ngộ ra huyền cơ bên trong.
“Lão sư, chúng ta luận bàn ma pháp một chút.” Mạc Phàm nói với giọng cực kỳ tôn kính.
Phong ấn bị phá vỡ.
Suối nguồn sức mạnh vô thượng trong Tinh Hải, cùng với những tích lũy và cảm ngộ của Mạc Phàm suốt thời gian qua, đã bị dồn nén đến cực hạn, khiến Tinh Hải căng cứng như một cây huyền cung bị kéo đến giới hạn.
Giờ phút này, khi Tiểu Nê Thu phun ra tất cả năng lượng đã tích lũy qua năm tháng dằng dặc, tất cả lập tức bùng nổ thành một luồng xung kích vô song, phá tan hàng rào của Hỏa hệ, Không Gian hệ, Ám Ảnh hệ, Triệu Hoán hệ và Thổ hệ.
Luồng chấn động xung kích thân thể hắn, thậm chí khiến cho thần hồn Ác Ma cũng phải run rẩy.
Mạc Phàm ngồi trên xe lăn, miệng bất giác ngâm lên một tiếng như tiếng ngâm của ác ma, khóe mắt đen thẳm, sâu hun hút tựa vũ trụ ngân hà.
Và chỉ trong nháy mắt, Mạc Phàm đã chính thức trở thành người đầu tiên trên thế gian này nắm giữ bảy hệ Cấm Chú.
Lôi hệ Cấm Chú.
Hỗn Độn hệ Cấm Chú.
Hỏa hệ Cấm Chú.
Không Gian hệ Cấm Chú.
Ám Ảnh hệ Cấm Chú.
Thổ hệ Cấm Chú.
Triệu Hoán hệ Cấm Chú.
. . . . . . .