Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 688: CHƯƠNG 688: HỎA ÂM

. . . . .

Mặc dù không phải tất cả các hệ đều chạm đến ngưỡng pháp tắc như Hỗn Độn và Lôi hệ, nhưng những hệ còn lại của hắn vẫn mang trong mình sức mạnh của Tinh Vũ Bỉ Ngạn, đặc biệt là Ám Ảnh, Hỏa và Không Gian hệ, những hệ hắn từng đạt đến Cấm Chú. Ba hệ này của Mạc Phàm ẩn chứa cảm ngộ vô cùng sâu sắc, là Đại Cấm Chú, có thể triển khai một Cấm Chú giáng lâm hoàn chỉnh.

Không một ai nhận ra những gợn sóng Cấm Chú đang được Mạc Phàm thu liễm, ngoại trừ Nhật Ánh.

Nhật Ánh lão sư đương nhiên nhận ra Mạc Phàm đang nắm trong tay bảy hệ Cấm Chú, trong lòng dâng lên cơn chấn động và kinh ngạc chưa từng có. Nhưng từ đầu đến cuối, y vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, cẩn thận che giấu cảm xúc của mình.

Y giơ tay lên, đưa bàn tay hướng về phía vòm trời.

Sắc trời huy hoàng, các vì sao đều ẩn mình bên trong Tinh Vũ Bỉ Ngạn, nhưng theo cử chỉ đưa tay nâng trời của Nhật Ánh, ấn ký Sơn Tinh thuộc về y bỗng nhiên bừng sáng, sáng rực như một tinh cầu đang kịch liệt phun ra tro bụi băng giá, treo trên thiên khung mà không hề thua kém một vầng thái âm quang mang vạn trượng.

Ấy vậy, đó đương nhiên không phải là mặt trăng thật, uy lực chưa tới một phần vạn. Nếu Nhật Ánh có thể kéo cả mặt trăng xuống, Mạc Phàm chỉ có nước toi đời, mà tam đại nóc nhà cũng phải khóc thét.

“Thần Trạch - Sơn Tinh!”

Trên vòm trời, Nhật Ánh lơ lửng giữa không trung, triệu hoán tinh quang bện thành một vị thiên thần không khác gì Sơn Tinh giáng thế. Toàn bộ người xem làm sao từng chứng kiến cảnh tượng như vậy mà không rung động!

Cấm Chú Thổ hệ, lại còn được hàng vạn khởi nguyên hồn linh rót vào để tăng cường uy lực.

“Ầm ầm ầm!”

Đột nhiên, đại địa màu nham sa như kéo lại gần trong tầm mắt. Có thể thấy rõ tinh cầu Sơn Tinh to lớn mấy ngàn thước này bị Nhật Ánh hái xuống từ biển sao vô tận, lao vun vút dọc theo thân thể Vân Long mà phóng tới Mạc Phàm. Những vành đai tinh tú lạnh lẽo lượn lờ quanh Sơn Tinh trông khủng bố không gì sánh được.

Biển mây nồng đậm bị vật thể rơi xuống với tốc độ cao xé toạc, hoàn toàn bao phủ lấy tinh cầu Sơn Tinh, men theo thân thể cuồn cuộn của Vân Long mà bắn xuống, tiếp tục lao về phía đại địa. Trông nó như một thế giới tuyên cổ, quanh năm không có ánh mặt trời ấm áp, đang sụp đổ rơi xuống. Những luồng thổ sa lạnh lẽo đến cực điểm tựa như một loại chướng khí, khiến Mạc Phàm cảm thấy hô hấp có phần khó khăn.

“Keng!”

Ngay tại nơi Sơn Tinh sắp sửa nhấn chìm, Mạc Phàm dung hợp Hỏa Ám Cấm Chú. Hắn vẫn an tọa trên xe lăn, chiếc xe được Phạm Quỳ chậm rãi nâng đỡ giữa không trung. Mạc Phàm búng tay một cái, lập tức không gian mây mù đổ nát, mở ra một vết nứt. Từ trong vết nứt phóng ra một tia Tà Dương Hắc Hỏa, bắn thẳng vào trung tâm của Sơn Tinh đang rơi xuống, xuyên thủng một lỗ lớn qua nó. Bầu trời cũng ngay khoảnh khắc này bị ngọn lửa hắc ám hư ảo lan tràn thiêu đốt.

Mọi người thấy rõ trên trời cao, ánh lửa màu đen mãnh liệt từ Sơn Tinh lạnh lẽo kia tùy ý trút xuống, tại Phượng Hoàng Thiên Tích Thần Đảo trong phạm vi mấy trăm dặm nổ tung như pháo hoa hắc ám, rơi xuống đại địa, tiếng nổ vang không ngớt.

Vừa hóa giải xong đòn hủy diệt của Sơn Tinh, Tà Dương Hắc Hỏa vẫn còn đang âm ỉ trôi nổi trên đầu Vân Long tạo thành một biển lửa. Lúc này, Nhật Ánh đứng trên Tinh Vũ Bỉ Ngạn hoa lệ, căn bản không cho Mạc Phàm thời gian hồi phục, y đã mở ra đồ án pháp môn Thủy hệ, hạ xuống một Tinh Trần màu xanh như biển Đông.

Cứ việc mảnh lam tinh này trông dịu dàng nhu hòa đến thế nào, khiến người ta dễ sinh hảo cảm, nhưng nó lại âm ỉ tuôn trào một luồng nguy cơ khó có thể diễn tả. Khi tinh cầu tựa như thiên thể sụp đổ bị Nhật Ánh ném xuống, nó phảng phất một ngôi sao Thủy Tinh thực hiện nghi lễ tẩy trần trong ngày tận thế, tiến hành một cuộc càn quét mang tính hủy diệt.

Rơi được nửa đường, quả cầu nước đột nhiên vỡ ra, hóa thành một con Thủy Quái Ác Long. Con Thủy Ác Long trên vòm trời giơ lên móng vuốt tinh tú, chiếc vuốt màu lam này ép thẳng xuống Phụng Sơn Thiên Đỉnh. Dựa vào thuộc tính khắc chế hỏa diễm, nó dễ dàng thôn phệ biển Tà Dương Hắc Hỏa của Mạc Phàm, đồng thời một lần nữa che khuất bầu trời trên đầu hắn bằng Thủy Trảo kinh hoàng.

Cấm Chú Thủy hệ, Thủy Tinh Thần, lấy thần lực tinh tú, cộng thêm triệu hoán khởi nguyên du hồn, huyễn hóa thành diệt thế chi trảo.

Bốn vị Tiết Khí Cấm Chú hoàn toàn mất hết khí thế. Bọn họ ngẩng đầu lên, chỉ thấy móng vuốt màu xanh sắp sửa ép mình thành bột phấn mà cả người đều lung lay, cực kỳ chậm chạp, không có bất kỳ phương án chống đỡ nào.

“Để ta!”

Mạc Phàm sở hữu tới bảy hệ Cấm Chú, nắm giữ pháp môn Cấm Chú ngoại hạng, dĩ nhiên trên phương diện thi pháp càng thêm huyền ảo.

Hắn ngưng tụ Hỏa hệ thành một cây kim nhỏ, đâm vào lòng bàn tay mình. Máu tươi róc rách chảy ra, hắn không chút chần chừ dựng lên một đồ án dung hợp Cấm Chú.

Ý niệm vừa khởi tạo, trước mặt Mạc Phàm trong vòng một phần trăm giây đã đột ngột hiện ra một tòa Thần Môn La Tường rộng hàng chục dặm.

Không Gian Cấm Chú dung hợp cùng Thổ hệ Cấm Chú.

Vô số đất cát, bụi bùn, sa thạch theo thần niệm không gian, trong một cái chớp mắt thần tốc chảy vào bên trong Thần Môn La Tường, nhất thời giống như đem cả một lớp bề mặt Đại Địa hung hăng phi thăng lên, chắn ngay trước đầu Thủy Quái Ác Long giữa trời.

Những đất cát mang màu huyết sắc này, kỳ thực chính là huyết dịch bản nguyên của ác ma, là thần huyết thuần khiết nhất.

Lượng huyết sa này càng là đã được tẩy lễ qua, ẩn chứa thần lực cổ văn ác ma. Chỉ một túi huyết sa ác ma nhỏ bằng nửa thước cũng có thể san bằng một ngọn núi cỡ trung trong nửa ngày, huống chi là vô số thần huyết thổ nhưỡng hòa quyện vào nhau, hình thành một tòa Thần Môn La Tường khổng lồ.

“Bành!”

Thần Môn La Tường ngăn cản móng vuốt ngập trời của Thủy Quái Ác Long. Có thể nhìn thấy trên bức tường thần màu đỏ như máu cũng xuất hiện một vết trảo thủy hà hết sức rõ ràng, chỉ là vết móng vuốt này rất nhanh liền bị huyết sa ác ma từ nơi khác tràn qua lấp đầy, nhanh chóng phục hồi.

Không gian niệm lực của Mạc Phàm ép rất mạnh, năm lần bảy lượt vỡ rồi lại lành, lành rồi lại vỡ, dần dần đẩy móng vuốt thủy quái ngược về trời cao, thậm chí sau đó còn vỗ mạnh vào trán Thủy Quái Ác Long, khiến toàn bộ bầu trời mây cuộn tan vỡ, một lần nữa đánh gãy Thủy hệ Cấm Chú của Nhật Ánh.

“Hỏa Âm - Chu Tước Thánh Vũ!”

Cảm hứng thôi thúc, Mạc Phàm hô phong hoán vũ, ma pháp không có giới hạn, giống như một vị Toàn Chức Pháp Sư niết bàn từ giữa các vì sao.

Cấm Chú Hỏa hệ dung hợp với Huyền Âm Ma Pháp.

“Rì rào rì rào, rì ào rì ào!”

Nghịch chuyển hỏa âm, toàn bộ đại địa vang lên tiếng xì xào như lửa rơm đang cháy, âm thanh giòn tan vang vọng tứ hướng bát phương. Nhưng kỳ lạ là, không có bất kỳ một ngọn lửa nào xuất hiện.

Trên đỉnh mây của thiên không thì càng lúc càng nóng, nóng đến bỏng rát da người, nóng đến mồ hôi tuôn như tắm, giống như đang ở trong Hỏa Diệm Sơn vậy.

Thế nhưng lại không thấy ngọn lửa nào phát ra? Không có cuồng quang, không có nguồn nhiệt, rốt cuộc là chuyện gì?

“Nóng quá, ma pháp quái quỷ gì vậy?” Cừu Quốc Hưng có dị ứng nhất định với sức nóng, nóng nực là hắn khó chịu nhất, rốt cuộc không nhịn được mà buột miệng.

“Bừng bừng bừng!”

Đột nhiên, ngay khi lời hắn vừa thốt ra, sóng âm bốn phương tám hướng như bắt được tín hiệu, lại tựa như một ngọn lửa trong đêm tối được mồi thêm than, bất chợt bùng lên ngay tại nơi phát ra âm thanh, khóa chặt và thiêu đốt toàn thân Cừu Quốc Hưng.

. . . . . . . ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!