"Kia không phải Mạc Phàm sao... Nhìn nhầm à? Đã vào đến kết giới an toàn rồi, hắn còn chạy ra ngoài làm cái quái gì vậy?"
Tiết Mộc Sinh đang ngồi nghỉ trong doanh trại, vừa hay trông thấy Mạc Phàm đi ra khỏi kết giới an toàn.
"Vãi chưởng! Đời này có cho vàng tao cũng không dám mò ra đó nữa."
"Chuẩn luôn! Gan Mạc Phàm to thật đấy."
Đối với đám học sinh như họ, thế giới bên ngoài kết giới chính là cơn ác mộng ám ảnh cả cuộc đời.
Bọn họ không tài nào hiểu nổi, rốt cuộc là lý do gì đã cho Mạc Phàm dũng khí để bước ra khỏi vùng an toàn ấy?
...
Thực ra, Mạc Phàm cũng nghĩ y như mọi người. Hắn đã đinh ninh rằng một khi vào được kết giới an toàn, hắn sẽ không bao giờ bước chân ra ngoài thêm một lần nào nữa. Trở thành anh hùng cứu giúp dân chúng ư? Không, những chuyện như vậy hắn chưa bao giờ bận tâm. Chẳng có gì quý hơn mạng sống của chính mình.
Xin lỗi, hắn không cảm thấy mình có phẩm chất cao thượng đó. Thậm chí, tình cảm của hắn dành cho đội trưởng Từ Đại Hoang còn chưa sâu đậm đến mức ấy.
Chẳng qua, trong đầu hắn cứ hiện lên hình ảnh một cô gái ngay cả đi lại cũng khó khăn, đang bị mắc kẹt giữa khu vực dày đặc yêu ma nhất. Nghĩ đến đôi mắt trong veo không vướng bụi trần ấy lại bị nỗi sợ hãi bao trùm.
Giống như Trương Lộ Oánh, ngay cả một cơ hội để luyến tiếc thế gian này cũng không có, cứ thế mà ra đi. Chính điều đó đã thôi thúc hắn, cho hắn dũng khí để bước ra ngoài.
Trên đời này, rất nhiều người tự cho mình chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong xã hội, chẳng đáng kể. Vì vậy, đối với những chuyện đại nghĩa, họ cho rằng mình không thể làm nổi. Họ thường ngưỡng mộ những anh hùng dám hy sinh bản thân để cứu người khác…
Thật ra, có rất nhiều thứ trong lòng còn quan trọng hơn cả tính mạng. Bình thường người ta sẽ không nhận ra, chỉ đến khi sự việc ập đến, những quyết định đưa ra đều là theo bản năng. Cho dù việc đó có nguy hiểm đến tính mạng, hay thậm chí là vì nghĩa quên thân.
Giờ phút này, Mạc Phàm cũng vậy.
Việc ở yên trong kết giới an toàn, hắn thực sự không thể nào để tâm nổi. Đầu óc hắn đã bị những hình ảnh đáng sợ kia chiếm cứ. Từng tế bào trong cơ thể hắn đang gào thét, mách bảo rằng hắn tuyệt đối không thể để bi kịch đó xảy ra với Tâm Hạ!
Cho nên, khi đội cứu viện khẳng định với Mạc Phàm rằng ở đó không còn ai sống sót, rằng dù hắn có ra ngoài cũng chỉ tìm thấy thi thể của Tâm Hạ, rằng hành động của hắn hoàn toàn vô nghĩa, Mạc Phàm vẫn quyết tâm đi theo đội đến khu Minh Văn. Cho dù xác suất tìm thấy nàng mong manh đến đâu, cho dù hy vọng nàng còn sống xa vời thế nào…
—————-
Từ Đại Hoang khá am hiểu đường sá ở Bắc Thành. Có hắn dẫn đường, cả đội tránh được không ít phiền phức không cần thiết.
Cuối cùng, Thủy hệ pháp sư Tiểu Khả đã chọn không đi cùng. Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, Trình quan quân và Từ Đại Hoang cũng không hề ép buộc.
Thi hành nhiệm vụ lần này còn có hai người Mạc Phàm rất quen thuộc là La Vân Ba và Phan Lệ Quân. Chịu trách nhiệm dẫn dắt đội ngũ chính là trung cấp pháp sư Trình quan quân.
Trình quan quân vốn là người có trách nhiệm thủ hộ Bắc Thành, nên nhiệm vụ gian khổ này hắn cũng phải tự mình tham gia.
Đội ngũ tổng cộng có tám người. Số lượng không nên quá đông, lý do rất đơn giản, đông người dễ bị yêu ma phát hiện. Mặt khác, nhân lực đều đã được huy động để bảo vệ kết giới an toàn, nên một đội có trung cấp pháp sư dẫn đầu đã là rất tốt rồi. Dù sao, yêu ma cấp chiến tướng hoạt động trong thành cũng không ít, và chỉ có trung cấp pháp sư mới đủ sức đối phó.
Cầu vượt Mĩ Hâm là con đường tắt nhanh nhất từ nội thành đến khu Minh Văn.
Cây cầu này sớm đã tắc nghẽn vì xe cộ bị bỏ lại ngổn ngang, hoàn toàn không thể đi qua. Thấp thoáng trên cầu là bóng vài con yêu ma đang lùng sục con mồi trốn trong đống xe hơi hỗn loạn, những con người đáng thương vẫn nghĩ rằng trốn trong đó là an toàn.
Giờ phút này, trên cây cầu vượt tắc nghẽn ấy, tám chiếc mô tô địa hình màu đen lẳng lặng lướt đi, linh hoạt xuyên qua cây cầu. Những chiếc mô tô này cực kỳ bóng loáng. Nhìn từ xa, chúng không khác gì tám con báo đen châu Phi đang lao vun vút. Sau cơn mưa, bầu trời u ám, thỉnh thoảng tám chiếc xe lại lóe lên ánh kim khí lạnh lẽo.
"Mặc dù xe này dùng ám thạch chế tạo, động cơ không phát ra tiếng động nên khó bị yêu ma phát hiện, nhưng so với thú triệu hồi dùng làm thú cưỡi thì vẫn kém hữu dụng hơn trong chiến đấu." Trình quan quân nói.
"Đáng tiếc là các Triệu Hoán hệ pháp sư đều có nhiệm vụ cả rồi." Phan Lệ Quân đáp.
Trình quan quân gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Lúc này, Mạc Phàm cũng đang lái một chiếc mô tô địa hình màu đen. Kỹ năng lái xe này hắn đã thành thạo từ hồi cấp hai. Khi còn ở trường, các giáo viên đã đặc biệt nhắc nhở, tất cả các thiết bị khoa học kỹ thuật ma pháp đều rất dễ thu hút yêu ma. Dù là điện thoại, máy tính, xe hơi hay mô tô, tất cả đều được tạo ra từ những bản vẽ ma pháp khác nhau và dùng ma thạch để cung cấp năng lượng.
Mà năng lượng ma thạch lại rất dễ bị yêu ma cảm nhận được.
Những thiết bị khoa học kỹ thuật chứa ít ma thạch có lẽ không hấp dẫn yêu ma lắm, nhưng một khối ma thạch di chuyển với tốc độ cao… thì lại là chuyện khác.
Ví dụ thế này cho dễ hiểu: rất nhiều loài động vật không hứng thú với vật thể tĩnh, nhưng khi vật thể đó chuyển động, chúng sẽ lập tức đuổi theo. Nguyên lý này cũng đúng với xe hơi, xe mô tô. Chúng rất dễ thu hút sự chú ý của yêu ma.
Vì vậy, chỉ những thiết bị được quân đội xử lý đặc biệt mới có thể sử dụng an toàn ở bên ngoài. Chúng sẽ không thu hút yêu ma ở xung quanh kéo đến, mà chỉ ảnh hưởng đến những con yêu ma nằm trong phạm vi cảm ứng trực tiếp của chiếc xe.
Qua cuộc trò chuyện của mấy vị quân pháp sư, Mạc Phàm biết thêm một thông tin cực kỳ quan trọng: pháp sư thường dùng thú triệu hồi để thay cho việc đi bộ. Những con thú triệu hồi này không khác gì yêu ma. Khi triệu hồi một con thú ở ngoài thành, đám yêu ma kia sẽ không thể phát hiện ra được. Tương tự, trong tình huống giao thông thành phố bị tê liệt, thú triệu hồi chính là phương tiện di chuyển nhanh nhất. Quân đội cũng có một át chủ bài là thú triệu hồi – Thiên Ưng!
Đáng tiếc là, hệ ma pháp thức tỉnh đầu tiên của mọi người đa phần đều là hệ nguyên tố. Còn Triệu Hoán hệ thuộc về Thứ Nguyên ma pháp thì hầu hết phải đến cấp trung và cấp cao mới có thể thức tỉnh được. Vì vậy, thú triệu hồi không hề phổ biến.
……………….
Đi xuyên qua cầu vượt Mĩ Hâm, cả đội tiến lên rất nhanh. Nhưng khi sắp đến khu Minh Văn, trên cầu đột nhiên xuất hiện một đoạn bị sụt lún, có lẽ là do một con yêu ma cấp chiến tướng gây ra.
Vì vậy, mọi người quyết định xuống xe đi bộ. Đây cũng chính là lý do vì sao các phương tiện giao thông khoa học kỹ thuật lại quá phụ thuộc vào đường sá.
Bỏ xe lại, tám người tiếp tục tiến về phía trước. Huấn luyện viên La Vân Ba là Phong hệ pháp sư, hắn chịu trách nhiệm đi trước dò đường.
Kinh nghiệm của La Vân Ba phong phú hơn Lê Văn Kiệt rất nhiều. Hắn thậm chí còn biết cách lợi dụng Phong Quỹ của mình để dẫn dụ yêu ma phía trước đi xa khỏi đội. Nhờ vậy, cả đội có thể tiến lên một cách khá suôn sẻ.
Điều này cho thấy, Phong hệ pháp sư vô cùng quan trọng đối với một đội ngũ. Họ có thể giúp cả đội tiết kiệm thời gian và sức lực chiến đấu.
Con đường đến khu Minh Văn khá dài, trên đường đi chắc chắn có rất nhiều yêu ma chặn lối. Nếu có thể tránh được giao tranh, tất nhiên là nên tránh.