Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 111: CHƯƠNG 109: THẾ GIỚI BỊ VỨT BỎ

Ở phía nam trường nữ sinh trung học Minh Văn có một khu mua sắm vô cùng sầm uất.

Ngày thường vào khoảng thời gian này, nơi đây chắc chắn sẽ bị các bạn nữ chiếm lĩnh, cùng nhau hòa mình vào những điệu nhảy tập thể sôi động.

Thế nhưng, ngày hôm nay, quảng trường này lại không có một bóng người, mặc cho mưa gió vần vũ. Mấy cô nữ sinh kia có lẽ cũng không dám tới đây ca hát nhảy múa nữa rồi. Bởi vì ngay tại nơi này, vào tối hôm qua, khi họ đang vui vẻ nhảy múa thì đã phải kinh hoàng chứng kiến một bầy ma lang xông ra cắn xé những người xung quanh.

Hôm nay, những vết máu kia đã bị nước mưa gột rửa sạch sẽ. Cả quảng trường rộng lớn chỉ còn sót lại những mảnh thi thể không còn nguyên vẹn. Bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng này chắc chắn sẽ nôn mửa không ngừng.

Xung quanh quảng trường, những tiếng gầm gừ khe khẽ và tiếng gào thét vẫn thỉnh thoảng vang lên. Đôi lúc, một tiếng la thất thanh lại xé tan khung cảnh tịch mịch, báo hiệu lại có thêm một người xấu số bị yêu ma tìm thấy và ăn thịt.

Tòa nhà trung tâm mua sắm chiếm một phần ba diện tích mặt trước quảng trường. Đây vốn là một khu thương mại mới được xây dựng, nhưng do bị yêu ma tàn phá mà giờ đây đã tan hoang. Khắp nơi là mảnh kính vỡ vụn, tường gạch đổ nát, sàn nhà ngổn ngang hỗn độn.

Bên dưới quảng trường là một siêu thị khổng lồ. Thức ăn của loài người không mấy hấp dẫn đối với yêu ma, nếu không thì nơi này đã sớm biến thành một tụ điểm của chúng.

Dưới chân cầu thang cuốn trong siêu thị, một nhóm người may mắn vẫn chưa bị yêu ma phát hiện ra.

Họ ẩn nấp bên trong, nằm bẹp xuống đất. Lúc này, điều duy nhất họ có thể làm là cầu nguyện, cầu nguyện rằng lũ yêu ma sẽ không tìm tới đây.

"Chúng ta... không phải đã bị bỏ rơi rồi chứ?"

Một cô bé ngồi trong góc, ôm đầu gối khóc thút thít, nhỏ giọng hỏi.

"Hơn một nửa số người bên ngoài đều chết cả rồi. Chúng ta ở đây rồi cũng sẽ bị yêu ma phát hiện ra thôi."

Một người đàn ông trung niên mặc đồng phục màu lam nói.

Nghe người đàn ông kia nói vậy, ánh mắt mọi người liền sáng lên.

Họ đã nghe một thiếu niên chạy trốn tới đây kể rằng, bên ngoài đâu đâu cũng là yêu ma, ra ngoài chưa đầy một phút chắc chắn sẽ bị ăn thịt. Nhưng nếu đi dưới lòng đất... họ có thể đi xuyên qua khu vực Minh Văn này để đến được kết giới an toàn. Ở đây còn có một công nhân rất am hiểu hệ thống thoát nước của thành phố, nên không cần phải lo lắng về việc bị lạc đường.

"Đi! Chúng ta đi nhanh lên! Tôi không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa!"

"Đúng vậy! Đúng vậy! Đây chắc chắn là Cảnh Giới Huyết Sắc. Nếu không đến được kết giới an toàn thì chỉ có con đường chết..."

"Đi thôi! Chúng ta đi mau lên. Nơi này sớm muộn gì cũng bị yêu ma phát hiện ra."

Bên trong siêu thị có tổng cộng 15 người đang lẩn trốn. Khi nghe thấy có đường thoát nước dẫn ra bên ngoài, trong đôi mắt mỗi người đều ánh lên tia hy vọng, ánh sáng của sự sống.

Vừa hay trong siêu thị cũng có một lối vào cống ngầm. Vì vậy, hy vọng rút lui đến kết giới an toàn của họ càng lớn hơn.

Mọi người nhanh chóng chuẩn bị, rồi vội vàng đi theo người công nhân kia xuống đường cống.

"Chờ một chút! Mọi người chờ đã! Có ai tới giúp tôi một tay được không? Ở đây còn có một cô gái ngồi trên xe lăn nữa. Cô ấy không thể đi lại được..."

Một cô gái nhỏ bé, gầy gò vội vàng kêu gọi.

"Bị thần kinh à! Thân mình còn lo chưa xong, lại còn đi lo cho người khác."

"Đúng thế! Xuống cống ngầm thì làm sao mà đi xe lăn được. Cô muốn sống thì mau đi theo chúng tôi." – Tên quản lý siêu thị mập mạp nói.

Người công nhân dẫn đầu, những người khác thì giả vờ như không nghe thấy, vội vàng bám theo sau.

"Vậy ai đó cõng cô ấy đi. Tôi cầu xin các người. Đừng bỏ cô ấy lại. Van xin các người đó."

Cô gái nhỏ bé gầy gò gần như bật khóc, nhìn mọi người dần đi xa mà nhất thời không biết phải làm sao.

Mặc dù cũng có vài người quay đầu lại nhìn cô gái đang ngồi trên xe lăn, nhưng trong ánh mắt họ chỉ có sự tiếc nuối và bất lực. Chuyện này quá sức đối với họ... rồi họ lại tiếp tục bước đi.

Ngay cả bản thân họ còn khó giữ nổi mạng sống. Nếu dưới lòng đất mà gặp phải yêu ma, cõng thêm một người trên lưng thì chắc chắn không thể chạy thoát.

"Chúng ta không nên làm vậy. Cô gái kia trông thật đáng thương." – Một người phụ nữ trong nhóm thì thầm.

"Có gì mà không nên? Cô ta không đi được, sao lại trách chúng ta? Nếu cô thấy cô ta đáng thương thì tự mình cõng đi. Đừng bảo tôi không nói trước, dưới đó có rất nhiều đoạn cống nhỏ hẹp phải bò mới qua được. Muốn tìm được thang để leo lên mặt đất thì chân cũng đã rã rời rồi. Cô mà mang theo cô ta, có lẽ hai ngày nữa chúng ta cũng chưa tới được kết giới an toàn." – Người thợ sửa đường ống nước nói.

"Mà ở trong siêu thị chưa chắc đã bị yêu ma phát hiện ra. Cô ta ở đó chờ cứu viện tới là tốt nhất."

Nghe đến hai chữ "cứu viện", tất cả mọi người đều im bặt.

Cảnh Giới Huyết Sắc thì làm gì có cứu viện. Hầu hết pháp sư đều được triệu tập về kết giới an toàn để bảo vệ số đông. Còn những người bị kẹt lại bên ngoài, chỉ có thể tự tìm cách thoát thân.

Cho nên, cô gái ngồi trên xe lăn kia chỉ có thể cầu nguyện rằng cái siêu thị này sẽ không bao giờ bị yêu ma phát hiện.

...

Siêu thị nhanh chóng không còn một ai. Cô gái nhỏ bé gầy gò vẫn đứng bên cạnh cô gái ngồi trên xe lăn. Nàng nhìn những bóng lưng xa dần, nước mắt chực trào ra.

"Ngươi mau đi theo họ đi." – Cô gái ngồi trên xe lăn miễn cưỡng nở một nụ cười, nói với cô gái xa lạ bên cạnh.

"Tôi xin lỗi... tôi cũng muốn đưa cô đi cùng." – Cô gái nhỏ bé gầy gò tỏ vẻ khó xử.

"Không sao đâu! Ngươi mau đi với mọi người đi."

"Tôi có thể giúp gì cho cô không?"

Cô gái ngồi trên xe lăn dường như nghĩ tới điều gì đó, liền nhanh chóng tháo chiếc vòng tay của mình đưa cho cô gái kia:

"Nếu như ngươi đến được kết giới an toàn, thì làm ơn đưa cái này cho người nhà của ta..."

Rất nhanh, cô gái nhỏ bé gầy gò đã ghi nhớ thông tin người thân của cô gái ngồi trên xe lăn. Nàng nghiêm túc gật đầu:

"Yên tâm, khi đến nơi tôi sẽ báo cho họ biết để họ nghĩ cách cứu cô ra ngoài."

Cô gái ngồi trên xe lăn lắc đầu, nói: "Phiền ngươi nói với anh ấy, ta đã chết do tai nạn."

Cô gái kia kinh ngạc há miệng, nhất thời không biết nên nói gì nữa.

Cuối cùng, cô gái nhỏ bé gầy gò xoay người rời đi, nhiều lần muốn quay đầu lại nhìn nhưng cũng cố nén lại.

...

Ánh đèn ấm áp chiếu vào một góc nhỏ. Người phụ nữ có vẻ ngoài tri thức xinh đẹp lúc nãy vẫn còn đứng đó, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu. Nàng đã tưởng rằng sẽ có một người đàn ông nào đó đứng ra, sẵn sàng cõng cô bé kia đi. Thế nhưng kết quả là mọi người đều vội vã rời đi...

Sự hờ hững này khiến lòng người lạnh giá.

Nhưng nàng có thể làm gì được đây? Chân của nàng cũng bị thương, phải đi khập khiễng. Có thể đuổi kịp những người kia đã là rất tốt rồi. Nàng không thể nào vừa cõng cô gái trên xe lăn, vừa đuổi theo họ với cái chân này được.

Cô gái trên xe lăn kia không biết tên là gì, trông cô ấy có vẻ rất bình tĩnh. Ngay cả trong lúc mọi người quyết định bỏ rơi nàng, trong mắt nàng cũng không có một tia van xin, khẩn cầu. Thậm chí, nàng còn không thấy một chút bối rối hay tuyệt vọng nào trong đôi mắt ấy.

"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi..."

Người phụ nữ cắn chặt đôi môi đỏ mọng của mình, không ngừng nói lời xin lỗi. Sau đó, nàng lại tiếp tục đuổi theo đoàn người phía trước.

Trong thoáng chốc, cả siêu thị không còn một ai, chỉ còn lại một chiếc xe lăn và một cô gái mặc váy màu xanh nhạt...

Mọi người đã đi rồi. Diệp Tâm Hạ chậm rãi cúi đầu, mái tóc rũ xuống che khuất gương mặt nàng. Bàn tay trắng nõn nhỏ bé đặt trên đùi.

Mặc dù nàng tỏ ra bình tĩnh như vậy, nhưng sự lo lắng, bất an vẫn không thể che giấu. Nàng phải nắm chặt lấy vạt váy của mình để giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng.

Nàng không trách những người kia, cũng giống như việc nàng không thể đi lại được vậy. Chuyện này sao có thể oán trách người khác được?

Ai cũng có khát vọng được sống.

Chỉ là, xung quanh quá yên tĩnh, yên tĩnh đến đáng sợ. Khi bạn không biết lúc nào tử thần sẽ ập đến, cái cảm giác bị cả thế giới vứt bỏ, không một ai cứu giúp lan tràn đến từng ngóc ngách trên cơ thể. Nỗi đau khổ tột cùng ấy không ai có thể thấu hiểu, không ai có thể sẻ chia. Hay là cứ chết đi để kết thúc mọi chuyện, không cần phải kéo dài hơi tàn trên thế giới này nữa?

Dường như đã đưa ra quyết định gì đó, nàng chậm rãi lăn bánh xe, từ từ di chuyển đến gần khu vực nhà bếp.

Nàng cố hết sức vịn vào xe lăn để đứng dậy, rồi với lấy một con dao gọt hoa quả sắc bén trên bàn bếp.

Nàng có thể miễn cưỡng đứng, thậm chí đi được vài bước, nhưng đôi chân không chút sức lực khiến cả người nàng mệt mỏi không chịu nổi.

Nàng lại ngồi xuống chiếc xe lăn của mình, sau đó lăn bánh xe trở về vị trí cũ...

...

Những hành động này của Diệp Tâm Hạ vừa hay đã bị người phụ nữ vừa đi xa nhìn thấy. Từ trong lòng nàng, cảm giác áy náy lại một lần nữa dâng lên.

Có lẽ khi lũ yêu ma xông vào siêu thị này, cũng là lúc cô gái trên xe lăn kia lìa đời.

Người phụ nữ xinh đẹp hít sâu một hơi, rồi đóng cánh cửa lại.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!