Mạc Phàm đứng một mình giữa căn phòng đổ nát chỉ còn trơ lại một nửa. Ánh mắt hắn xuyên qua lỗ hổng khổng lồ cháy đen, nhìn thẳng xuống quảng trường bên dưới, nơi lũ Hắc Súc Yêu vừa bị hắn đánh bay xuống.
Lúc này, dưới quảng trường vẫn còn vài con Độc Nhãn Ma Lang đang lảng vảng, hiển nhiên là chúng không tìm được thức ăn. Khi tiếng nổ kinh thiên động địa do Mạc Phàm gây ra vang lên, tất cả chúng đều ngẩng đầu nhìn về phía lỗ hổng vừa xuất hiện trên tòa nhà trung tâm mua sắm.
Trong đám Độc Nhãn Ma Lang, có một con thân hình khá nhỏ nhìn con Hắc Súc Yêu đang thoi thóp mà kinh hãi. Nó liếc nhìn đồng bọn bên cạnh.
Con còn lại cũng nhìn thoáng qua lỗ hổng cháy đen khổng lồ, thấy bóng một con người đang đứng sừng sững ở đó thì toàn thân run rẩy. Nó quay lại nhìn đồng bạn, rồi cả hai con Độc Nhãn Ma Lang hoảng hốt co giò bỏ chạy khỏi quảng trường Minh Văn.
Nội tâm của hai con yêu ma kia chắc chắn đã sợ đến hồn bay phách lạc. Trong lòng chúng có lẽ đang thầm gào thét: Mẹ kiếp, may mà chúng ta không mò tới đó, nếu không thì…!
………………….
Mạc Phàm nhìn hai con Độc Nhãn Ma Lang chạy mất dép, tinh thần cũng thả lỏng đôi chút. Hắn cảm nhận lại cơ thể mình, toàn thân vẫn đang sôi trào, nóng rực!
Đây chính là ma pháp Hỏa hệ trung cấp!
Đúng vậy! Đây chính là ma pháp Hỏa hệ trung cấp!!
Sức phá hoại của nó thật sự quá kinh khủng, khác một trời một vực so với ma pháp sơ cấp! Sự chênh lệch không chỉ là một bậc!
Đây mới là ma pháp chân chính! Cái thứ ma pháp sơ cấp trước kia chỉ đáng xách dép cho nó mà thôi!!
Vũ Ngang thằng chó chết! Lũ Hắc Giáo Đình khốn kiếp! Để xem các người còn dám động đến người thân của Mạc Phàm lão tử nữa không??
Đệt mợ! Mạc Phàm vắt óc lôi hết những từ hoa mỹ nhất mà hắn biết ra để chửi rủa Vũ Ngang và đám Hắc Giáo Đình cho hả giận.
Chết tiệt, suýt quên mất! Tâm Hạ vẫn còn đang gặp nguy hiểm.
Ngay lập tức, Mạc Phàm ý thức được việc quan trọng cần làm. Hắn không thèm để ý đến đám Hắc Súc Yêu đang hấp hối dưới kia nữa, tức tốc chạy về phía siêu thị Ốc Nhĩ Mã.
Sau khi đột phá lên Trung cấp Pháp sư, thể chất của Mạc Phàm đã có sự thay đổi rõ rệt. Hắn lao tới lan can tầng ba rồi nhảy thẳng xuống, hai chân tiếp đất vững vàng.
Không dám lãng phí một giây nào, hắn phóng như bay về phía siêu thị.
Nếu là bình thường, hắn chắc chắn sẽ phải suy tính cách đối phó với hai con Cự Nhãn Tinh Chuột bên trong.
Nhưng hiện tại…
Một chiêu Hỏa Tư phá tan cánh cửa sắt của siêu thị. Mặc kệ bên trong có bao nhiêu con Cự Nhãn Tinh Chuột, đến đây lão tử chấp hết!
Mạc Phàm nhanh chóng lao vào, ánh mắt hắn lia nhanh qua những dãy kệ hàng thẳng tắp. Hình ảnh chiếc tủ lạnh hắn thấy trên màn hình giám sát nhanh chóng hiện lên trong đầu.
Lòng nóng như lửa đốt, Mạc Phàm chạy như điên về phía hành lang rộng rãi giữa các gian hàng.
Lúc này, hai con Cự Nhãn Tinh Chuột nghe thấy động tĩnh, vội vã chạy ra kiểm tra.
Vừa thấy thịt người trước mắt, chúng liền phát ra những tiếng kêu đầy hưng phấn. Hai con Cự Nhãn Tinh Chuột béo mập nhanh chóng xông về phía Mạc Phàm.
Tốc độ của chúng rất nhanh, cặp răng nanh to lớn lộ ra từ cái miệng đầy máu.
“Đi chết đi!!”
“Liệt Quyền!”
Một tinh đồ Hỏa hệ rực sáng dưới chân Mạc Phàm!
Ngọn lửa bùng lên quanh người hắn, nhanh chóng hội tụ vào đôi nắm đấm.
”Ầm!! Ầm!!!! Ầm!!!!!!”
Liệt Quyền được tung ra, hàng hóa hai bên tức thì hóa thành tro bụi. Hai con Cự Nhãn Tinh Chuột mới chạy được nửa đường đã đâm sầm vào nắm đấm lửa khổng lồ. Nội tâm chúng lúc này tràn ngập hối hận.
Chúng hối hận vì đã có mắt không tròng, coi một Trung cấp Pháp sư là con mồi. Chúng hối hận vì đã tranh giành nhau, bởi khi nắm đấm lửa khổng lồ ập đến, thân hình béo mập của chúng chẳng thể nào chống đỡ nổi!
Chỉ trong tích tắc, Liệt Quyền đã nuốt chửng, biến chúng thành một đống tro tàn…
Mạc Phàm chỉ mới tung ra một đòn Liệt Quyền nhẹ nhàng mà hai con Cự Nhãn Tinh Chuột đã bay màu. Hắn vội thu lại kỹ năng, nếu không nó sẽ lan rộng và biến cả siêu thị này thành biển lửa. Đến lúc đó, lỡ làm Tâm Hạ bị thương thì hắn sẽ hối hận không kịp.
“Tâm Hạ, Tâm Hạ!!”
Mạc Phàm lo lắng chạy đi tìm kiếm, chẳng thèm liếc nhìn đống tro tàn lấy một cái.
Trước mặt hắn là một chiếc xe lăn. Và bên cạnh nó chính là chiếc tủ lạnh nơi Tâm Hạ đang trốn. Mạc Phàm lao thẳng tới, dùng sức mở tung nắp tủ.
Trong tủ lạnh, Diệp Tâm Hạ đang thiếp đi, tựa như một nàng công chúa ngủ trong băng giá. Làn da vốn trắng nõn của nàng giờ đây tái nhợt đến đáng sợ.
Gương mặt thanh tú không còn một tia máu.
Đôi mắt nàng nhắm chặt, trên hàng mi cong dài còn đọng lại vài vệt sương băng, tựa như những giọt lệ đã đông cứng.
Mạc Phàm vội vàng bế nàng ra, cảm giác như đang ôm một tảng băng…
“Tâm Hạ!!”
Toàn thân Mạc Phàm như bị sét đánh.
”Em tỉnh lại đi! Mau tỉnh lại đi! Anh là Mạc Phàm! Anh đến cứu em đây!”
Một ngọn lửa ấm áp bùng lên từ cơ thể Mạc Phàm. Hắn ôm Diệp Tâm Hạ thật chặt vào lòng, hy vọng ngọn lửa của mình có thể sưởi ấm, giúp nàng tỉnh lại.
Nhiệt lượng không ngừng tỏa ra, nhanh chóng làm tan lớp băng mỏng trên người và sưởi ấm lại cơ thể nàng.
Thân thể nàng từ từ ấm lên.
Hơi thở gần như đã ngừng của nàng cũng dần phục hồi…
Diệp Tâm Hạ nặng nề mở mắt. Một cơ thể nóng ấm đang ôm chặt lấy nàng, mang lại một cảm giác ấm áp chưa từng có. Mà hơi thở tỏa ra từ thân thể ấy lại vô cùng quen thuộc.
”Mạc Phàm ca ca?”
Diệp Tâm Hạ yếu ớt cất tiếng, trong giọng nói ẩn chứa sự không thể tin nổi.
Người ta thường nói, trước khi chết con người sẽ thấy được hình ảnh mà mình mong muốn nhất. Diệp Tâm Hạ rất sợ mình cũng giống như cô bé bán diêm, nhìn thấy ảo ảnh hạnh phúc nhất rồi lụi tàn theo đó.
Nhưng cảm giác được ôm chặt thế này… sao lại chân thật đến vậy.
Mạc Phàm nghe thấy giọng Tâm Hạ, mới phát hiện nàng đã mở mắt. Nhất thời, hắn mừng đến nói năng lộn xộn…
Trong tai họa này, sinh mạng mỗi người đều quá đỗi mỏng manh. Mạc Phàm đã thấy rất nhiều người cứ thế mà ra đi, nên hắn vô cùng sợ hãi chuyện đó sẽ xảy ra với Tâm Hạ. Dù sao người khác còn có thể chạy trốn, còn nàng thì sao?
Mạc Phàm kiên quyết đến đây, vì hắn biết chắc rằng Tâm Hạ, một cô gái không thể đi lại, chắc chắn sẽ bị bỏ lại. Nàng không có ai giúp đỡ, chỉ có thể ở nơi này chờ đợi cái chết…
“Mạc Phàm ca ca, em đã nghĩ… sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa.”
Lúc này, cơ thể Tâm Hạ đã ấm lên, không còn đông cứng nữa. Nàng dịu dàng ôm choàng lấy cổ Mạc Phàm, như thể sẽ không bao giờ buông ra, như muốn hòa tan cả cơ thể mình vào lồng ngực ấm áp, dễ chịu của hắn.
”Dù thế nào đi nữa, anh cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi em.”
Mạc Phàm kiên định nói.
Diệp Tâm Hạ không nói gì thêm, chỉ càng ôm chặt lấy hắn hơn.
Cả thế giới này có thể vứt bỏ nàng, nhưng Mạc Phàm ca ca thì chắc chắn sẽ không… Điều này, nàng chưa bao giờ nghi ngờ.
…………….
Vào lúc tai họa bùng phát, khi bị mọi người bỏ lại một mình giữa siêu thị khổng lồ lạnh như băng, nàng không hề rơi một giọt lệ. Nhưng khoảnh khắc Mạc Phàm xuất hiện, nước mắt nàng lại không ngừng tuôn rơi.