Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 119: CHƯƠNG 117: NĂNG LỰC TRỊ LIỆU THẦN KỲ

Mạc Phàm bế Tâm Hạ đặt lên xe lăn, đầu óc đột nhiên choáng váng.

Diệp Tâm Hạ cẩn thận nhìn hắn, lo lắng hỏi:

"Anh sao vậy?"

"Ta không sao, chỉ hơi choáng một chút thôi..." Mạc Phàm lắc lắc đầu.

Kể từ lúc vào Địa Thánh Tuyền đến giờ, hắn chưa hề được nghỉ ngơi một giây nào. Vô số vết thương trên người còn chưa kịp xử lý, nên lúc này hắn cảm thấy kiệt sức cũng là điều dễ hiểu.

Hắn muốn đưa Tâm Hạ rời đi, nhưng với tình trạng kiệt sức thế này, hắn không thể nào thi triển nổi một ma pháp trung cấp vốn tiêu hao rất nhiều ma năng. Điều này khiến Mạc Phàm vô cùng lo lắng.

"Cánh tay anh vẫn đang chảy máu kìa, anh mất máu nhiều quá rồi."

Diệp Tâm Hạ nhanh chóng phát hiện một vết thương dài ngoằng trên cánh tay Mạc Phàm, vết rách sâu hoắm khiến nàng giật mình.

Vết thương chỉ được băng bó qua loa nên chẳng thể nào ngăn máu thấm ra ngoài.

"À! Vết thương này là lúc trước đối phó với đám Hắc Súc Yêu..." Mạc Phàm lúc này mới nhớ ra, và cơn đau nhói cũng từ đó ập đến.

"Để em."

Diệp Tâm Hạ nhẹ nhàng đặt cánh tay bị thương của Mạc Phàm lên đùi mình.

Dù cách một lớp váy, Mạc Phàm vẫn cảm nhận được sự mềm mại từ đôi chân nàng. Ngón tay hắn vô tình lướt nhẹ qua. Tức thì, cảm giác mềm mại đàn hồi từ cặp đùi thon thả truyền đến tay hắn. Đau đớn gì, mất máu gì, hắn quên sạch sành sanh.

Đôi chân của Diệp Tâm Hạ không hề có dị tật, cũng chẳng phải bị cụt như người ta lầm tưởng. Khi nàng ngồi, đôi chân ấy chẳng khác gì các cô gái bình thường, thậm chí khi mặc váy, nó còn là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ. Làn da nàng trời sinh trắng nõn như tuyết, mịn màng tựa da em bé, quả thực là vẻ đẹp khiến bất kỳ gã trai nào cũng phải mê mẩn.

Có lẽ vì đôi chân này quá hoàn mỹ nên Thượng Đế đã tước đi thứ quan trọng nhất của nó: sức lực. Đôi chân này hoàn toàn không có chút khí lực nào. Nàng có thể đi, nhưng chỉ vài bước là đã thở hổn hển...

Nàng đã đến bệnh viện không biết bao nhiêu lần, nhưng bác sĩ cũng đành bó tay. Còn vì sao không đến những bệnh viện đắt tiền hơn để kiểm tra, thực ra là vì nàng không đủ tiền, chỉ đành chờ đợi.

Mạc Phàm đang lén lút tận hưởng cảm giác sung sướng thì một luồng năng lượng kỳ dị từ người Diệp Tâm Hạ chậm rãi tỏa ra...

Từ đầu ngón tay trắng nõn của nàng, một dòng năng lượng màu trắng thuần khiết xuất hiện. Nó trắng như ngọc, mềm mại như nước, từ từ ngưng tụ trong lòng bàn tay Diệp Tâm Hạ...

Nàng nhắm mắt lại, đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên vết thương trên cánh tay Mạc Phàm.

Ngay lập tức, một cảm giác ngưa ngứa lan từ cánh tay lên tận óc. Mạc Phàm trơ mắt nhìn miệng vết thương của mình đang được dòng năng lượng trắng kia chữa lành. Chúng như những sinh linh bé nhỏ hoạt bát, nhanh chóng vá lại lớp da thịt bị rách và nối liền những mạch máu đứt lìa.

"Chuyện này..." Mạc Phàm ngây người.

Hắn có thể thấy bằng mắt thường miệng vết thương đang khép lại, bắt đầu từ khuỷu tay rồi lan dần lên bả vai.

Cảm giác này thật kỳ diệu... Vết thương như một chiếc khóa kéo, và bàn tay nàng đang từ từ kéo nó lại. Một lúc sau, ngay cả vết sẹo cũng biến mất, chỉ còn lại làn da lành lặn!

Đây là hệ Trị Liệu!

Đây chính là năng lực của hệ Trị Liệu!

Mặt Mạc Phàm tràn đầy vẻ kinh ngạc. Hắn liếc nhìn Tâm Hạ đang nhắm mắt, chuyên tâm truyền dòng năng lượng trắng vào người mình mà không khỏi chấn động.

Suýt chút nữa thì hắn quên mất, Tâm Hạ chính là một pháp sư hệ Trị Liệu. Nàng là người duy nhất ở Thành Bác thức tỉnh hệ này!

Hầu hết mọi người khi thức tỉnh đều là các hệ nguyên tố như Phong, Hỏa, Thủy, Băng, Lôi, Quang, Thổ. Nhưng trong nhân loại cũng có những trường hợp đặc biệt, lần đầu thức tỉnh đã có được các hệ ma pháp khác ngoài bảy hệ nguyên tố trên như: Bạch ma pháp, Hắc ma pháp, Không gian ma pháp.

Hệ Trị Liệu chính là một nhánh của Bạch ma pháp. Bình thường chỉ có pháp sư trung cấp mới có cơ hội thức tỉnh hệ này. Còn trường hợp thức tỉnh lần đầu đã có được hệ Trị Liệu như Tâm Hạ thì hiếm lại càng thêm hiếm!

Sau khi vết thương lành lại, cảm giác choáng váng của Mạc Phàm cũng tan biến. Rõ ràng năng lực trị liệu không chỉ chữa lành vết thương mà còn có thể bổ sung huyết khí cho hắn nữa.

Đây quả là một bất ngờ khiến Mạc Phàm mừng rỡ... Không ngờ trên thế giới này lại có những năng lực phi thường đến vậy. Nếu đặt trong kết giới an toàn, Diệp Tâm Hạ chắc chắn sẽ trở thành một nhân vật cực kỳ "hot". Dù sao thì bất kỳ phương pháp y học nào cũng không thể sánh bằng kỹ năng chữa lành vết thương tức thì này của nàng!

"Tâm Hạ, hiệu quả trị liệu của em mạnh đến mức nào vậy? Nếu như bị chặt đứt đầu, em dùng năng lượng này có cứu sống lại được không?" Mạc Phàm có chút kích động hỏi.

Diệp Tâm Hạ lắc đầu: "Nếu sinh mệnh đã tắt... thì năng lượng trị liệu cũng không thể cứu được."

"Ừm, ừm. Như vậy cũng đã quá đỉnh rồi." Mạc Phàm gật gù.

Hầu hết các pháp sư thợ săn lão luyện thường xuyên chiến đấu với yêu ma đều thấm thía một đạo lý: thứ thật sự giết chết họ không phải là một đòn chí mạng của yêu ma, mà là vô số vết thương tích tụ lại.

Vết thương gây chảy máu, nhiễm trùng, biến chứng, nếu không được xử lý kịp thời sẽ khiến sinh mệnh từ từ trôi đi. Đa số thợ săn chỉ mang theo lương khô và nước uống, một số mang thêm thuốc men, nhưng đáng tiếc hiệu quả của thuốc quá chậm, hoàn toàn không theo kịp tiết tấu chiến đấu lúc nào cũng cận kề cái chết của họ...

Nếu trong đội có một pháp sư Trị Liệu, vấn đề trên sẽ được giải quyết triệt để. Thậm chí ở một số thời điểm, hiệu quả của hệ Trị Liệu còn cao hơn cả hệ Phòng Ngự, giúp giảm tỷ lệ tử vong xuống mức thấp nhất, đặc biệt là với các đội ngũ phải đi làm nhiệm vụ dài ngày.

"Vẫn còn vết thương khác nữa." Diệp Tâm Hạ tỉ mỉ kiểm tra cơ thể Mạc Phàm.

Bàn tay nhỏ nhắn của nàng lướt qua người hắn, dù không chạm vào da thịt nhưng tất cả những vết thương nhỏ đều lập tức khép lại, bao gồm cả vết máu bầm, vết trầy xước, vết va đập... Năng lực này quả thực quá thần kỳ, đến Mạc Phàm cũng phải thèm muốn.

Chỉ một lát sau, cơ thể Mạc Phàm đã hoàn hảo như mới. Dù quần áo rách bươm, nhưng trên người hắn không thể tìm thấy bất kỳ vết thương nào, kể cả một vết sẹo nhỏ.

"Ha ha, không ngờ Tâm Hạ nhà ta lại lợi hại thế này. Em nói xem, hay là chúng ta mở một bệnh viện thẩm mỹ không đau đớn nhỉ? Không biết mở ra rồi chúng ta sẽ hốt được bao nhiêu bạc..." Mạc Phàm không nhịn được nói đùa.

Diệp Tâm Hạ lườm hắn một cái sắc lẻm.

Mạc Phàm cũng tự thấy ý tưởng này chẳng có tiền đồ gì, bọn họ bây giờ đã là những pháp sư thần thánh cơ mà.

...

Không còn vết thương nào hành hạ, Mạc Phàm cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm lạ thường.

Hắn thử tập trung tinh thần, liền vui mừng phát hiện ma năng của mình dường như cũng đã hồi phục một chút!

Nói như vậy, hắn có thể thi triển ma pháp trung cấp rồi. Lũ yêu ma bên ngoài kia đừng hòng cản được hắn

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!