Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 121: CHƯƠNG 119: HỎA QUYỀN GIÁNG THẾ

Màn đêm dần buông. Cả Bắc Thành chìm trong màu hoàng hôn xám xịt.

Bình thường, giờ này Bắc Thành đã lên đèn sáng trưng. Nhưng bây giờ, cả thành phố lại bị bao phủ trong một màn sương xám lạnh lẽo, kèm theo những hạt mưa phùn lất phất. Từ trong thành không ngừng vọng ra những tiếng gầm gừ man rợ, khiến người ta không khỏi hoài nghi đây là thành phố của loài người hay là sào huyệt của yêu ma.

Bên trong khu vực Minh Văn, khắp nơi la liệt thi thể của những người không kịp rút lui về kết giới an toàn. Mỗi một giây trôi qua, lại có một người bị yêu ma lôi ra ngoài, biến thành thức ăn cho chúng.

Lúc này, chỉ còn vài tia sáng le lói trong thành phố mưa giăng. Ở một góc phố, một bầy yêu ma đang gầm thét. Chúng vô cùng cuồng nộ, bởi một đám nhân loại đáng chết đã phá hủy lối vào quan trọng của chúng!

Chúng có biết bao nhiêu đồng loại, chúng đang tận hưởng hương vị tươi ngọt của thịt người, chúng còn chưa chiếm lĩnh hoàn toàn nơi này, thế mà lối đi đã bị phá hủy…

Bầy yêu ma điên cuồng truy kích đám nhân loại kia. Cho dù kẻ dẫn đầu là một Trung cấp Pháp sư, chúng cũng không hề sợ hãi mà lui bước. Chúng nhất quyết xông lên cắn xé vị pháp sư đó đến chết.

Vị pháp sư cường đại kia đã bị chúng giết chết, chỉ còn lại bốn con chuột nhắt đang tháo chạy. Nếu không có viện binh, họ đừng mong sống sót rời khỏi đây.

…………………

“La Vân Ba... Xong rồi... Chúng ta không thoát được đâu.”

Phan Lệ Quân liều mạng dùng hết sức lực chạy theo La Vân Ba, gương mặt nàng lộ rõ vẻ thê lương.

Ngay từ đầu, khi nhận nhiệm vụ này, nàng đã xác định tư tưởng một đi không trở về.

Cửa động đã bị phá hủy, Trình quan quân cũng đã hy sinh. Bốn người bọn họ chỉ là Sơ cấp Pháp sư, làm sao có thể thoát khỏi sự truy sát của cả một bầy yêu ma?

“Nói nhảm gì thế? Tốc độ của chúng làm sao bằng ta được. Tin ta đi! Chúng ta nhất định sẽ thoát!”

La Vân Ba quát lớn.

Hắn không hề từ bỏ. Không có quân pháp sư nào không sợ chết, chỉ là ý chí của họ kiên định hơn người thường mà thôi. Khi cần phải hy sinh, họ sẽ không do dự.

Nhiệm vụ đã hoàn thành. Trình quan quân đã dùng chút ma năng cuối cùng để mở đường máu cho họ, chính là hy vọng họ dù thế nào cũng không được từ bỏ hy vọng sống.

Sinh mạng chưa bao giờ quý giá đến thế. Bắc Thành lúc này, người chết quá nhiều. La Vân Ba lớn lên ở đây, hắn không muốn thấy thêm bất kỳ ai phải chết nữa, càng không muốn đồng đội Phan Lệ Quân của mình rơi vào miệng yêu ma.

Tóm lại, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ. Hắn phải sống. Hắn còn phải thấy lão Đại Trảm Không mang đầu Dực Thương Lang chiến thắng trở về. Hắn muốn thấy tất cả yêu ma bị đuổi khỏi Bắc Thành. Hắn muốn thấy thành phố này phục hồi sau tai họa, muốn thấy lại cảnh yên bình thường ngày, không còn tiếng gào thét, không còn tiếng khóc than…

La Vân Ba không muốn chết, và hắn cũng không cho phép Phan Lệ Quân từ bỏ hy vọng!

“Gàooooo!”

Đột nhiên, ở ngã tư phía trước, sáu con Độc Nhãn Ma Lang xuất hiện, chặn đứng đường chạy của La Vân Ba và Phan Lệ Quân.

Con phố dài này không còn ngõ hẻm nào khác, mà hơn trăm con yêu ma lại đang truy đuổi phía sau. Bọn họ căn bản không thể chống cự. Ngay cả sáu con Độc Nhãn Ma Lang chặn đường phía trước, họ cũng không đánh lại nổi. Chắc chắn phải chết.

Phan Lệ Quân nở một nụ cười thê lương. Nàng thật sự không muốn làm chuyện vô nghĩa nữa. Dù sao thì hắn đã chết, nàng sống trên đời này còn ý nghĩa gì đâu.

La Vân Ba thì tràn đầy vẻ không cam lòng!

Mặc dù có hơn trăm con yêu ma truy đuổi phía sau, nhưng nếu không gặp phải yêu ma cấp chiến tướng, đám lâu la này đừng hòng đuổi kịp hắn.

Chỉ cần qua con phố dài này là họ có hy vọng sống sót, thế nhưng lại xuất hiện sáu con yêu ma chặn đường. Chắc chắn là bầy yêu ma phía sau đã gọi chúng đến đây.

Không cam lòng! Quá không cam lòng! Nếu hắn có thể mạnh hơn một chút, kết quả đã không như thế này.

La Vân Ba quét mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm một tia hy vọng sống sót, nhưng chẳng thấy gì. Hắn không hề biết rằng, cách đó không xa, trên đỉnh một tòa nhà, một ngọn lửa khổng lồ đang bùng lên.

………………………..

“Bùng cháy lên!”

Trong đêm tối, một quả cầu lửa rực rỡ chói mắt xé toang không gian, tựa như một ngôi sao băng mang theo sức mạnh hủy diệt lao xuống.

Liệt Quyền!

Vào khoảnh khắc giao thời giữa ngày và đêm, trên sân thượng một tòa nhà, một quả cầu lửa nóng rực chiếu sáng cả quảng trường mờ mịt.

Toàn thân hắn được ngọn lửa bao bọc, đứng trên sân thượng không khác gì một Hỏa Diễm Cuồng Ma. Ánh lửa rực sáng cả màn đêm, sóng nhiệt lan tỏa khắp nơi!

Không khí như sôi sục theo nắm đấm bá đạo, uy vũ được tung ra. Nắm đấm lửa khổng lồ rực sáng, gào thét xé toang màn đêm, như một lời tuyên chiến với thế lực hắc ám.

Toàn bộ quỹ đạo nó lướt qua đều được chiếu sáng rực rỡ. Hỏa quyền to lớn biến thành một viên lưu tinh nóng bỏng, gầm thét lao từ trên đỉnh tòa nhà xuống thẳng ngã tư đường!

“RẦM!!!”

Hỏa Quyền khổng lồ mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Sáu con Độc Nhãn Ma Lang không ngờ lại có một nắm đấm lửa từ trên trời giáng xuống, tựa như một Cự Nhân thịnh nộ tung một quyền xuống đầu chúng. Sáu con Độc Nhãn Ma Lang hoảng loạn bỏ chạy nhưng đều bị ngọn lửa cuồn cuộn nuốt chửng, chỉ kịp kêu lên những tiếng rên rỉ thảm thiết.

Hỏa Quyền rơi xuống ngay giữa ngã tư, tạo thành một cái hố khổng lồ đáng sợ. Lũ yêu ma lúc trước còn đang chặn đường Phan Lệ Quân và La Vân Ba, nay đã bị sức mạnh của Hỏa Quyền thiêu thành tro bụi.

“Chuyện này…”

La Vân Ba và Phan Lệ Quân ngây người.

Khoảnh khắc ấy, họ ngỡ như được thần linh cứu rỗi. Vừa đặt một chân vào Quỷ Môn Quan, bỗng có một nắm đấm lửa khổng lồ từ trên trời giáng xuống đập tan cánh cổng địa ngục. Tâm trạng lúc này thật khó diễn tả thành lời.

La Vân Ba phản ứng rất nhanh, hắn lập tức phóng ra Phong Quỹ, kéo Phan Lệ Quân tiếp tục bỏ chạy. Vừa chạy, hắn vừa ngoái đầu nhìn lại cái hố khổng lồ, rồi ngước lên nóc nhà, nơi ngọn lửa đỏ rực vừa bùng lên.

Bóng người chìm trong biển lửa kia…

Tại sao hắn lại cảm thấy quen thuộc như vậy? Giống như là Mạc Phàm đang đi tìm người thân.

Là hắn nhìn lầm sao?

Phan Lệ Quân vẫn đang mải miết chạy, nàng chưa bao giờ nghĩ rằng vào lúc mình sắp chết lại có kỳ tích xảy ra. Mà kỳ tích này lại do một nam tử thần bí trên sân thượng tòa nhà kia tạo ra!

Hắn là ai?

Chẳng lẽ ở Bắc Thành này còn có cao nhân mà họ không biết? Tại sao hắn lại ra tay cứu giúp mình?

…………..

Ánh lửa dần tắt, khu vực này lại một lần nữa chìm vào bóng tối.

Trên sân thượng, Tâm Hạ lặng lẽ đứng đó. Một cơn gió do sóng nhiệt tạo ra khẽ thổi bay tà váy của nàng, mái tóc dài tung bay trong gió tạo thành một bức tranh lay động lòng người.

Thế nhưng, trên gương mặt xinh đẹp ấy lại hiện rõ vẻ kinh ngạc, không thể tin nổi.

Đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào bóng người đỏ rực kia. Mặc dù nàng biết hắn đã đạt tới cảnh giới Trung cấp Pháp sư, nhưng vào khoảnh khắc cả người hắn chìm trong biển lửa rồi tung ra một quyền phá tan màn đêm, Tâm Hạ có cảm giác hắn không khác gì ngọn lửa bá đạo kia. Khí chất đã hoàn toàn thay đổi.

Trong lòng Tâm Hạ, Mạc Phàm vốn là một kẻ ấm áp nhưng cũng đầy lưu manh, vô lại, trong đầu luôn có những suy nghĩ bậy bạ với mình. Thế nhưng khi hắn nắm trong tay một sức mạnh hùng hậu, con người hắn liền khác hẳn. Trông hắn lại vô cùng nghiêm túc!

“Sao nào, có phải trông anh ngầu lắm không?”

Mạc Phàm quay đầu lại, thấy Tâm Hạ đang say mê nhìn mình chằm chằm liền hỏi.

Tâm Hạ lúc này mới nhận ra mình đã có chút ngây ngẩn. Gương mặt nàng lập tức đỏ bừng lên như một quả gấc chín. Nàng vội quay mặt đi, ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt Mạc Phàm.

Lúc này, Tâm Hạ mới hiểu được cảm giác “tim đập loạn như con nai nhỏ” trong sách viết là thế nào.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!