Mạc Phàm cũng muốn ra tay cứu Từ Đại Hoang, nhưng khoảng cách thật sự quá xa. Chiêu Liệt Quyền của hắn căn bản không thể vươn tới đó được. Huống hồ, xung quanh hai người họ đã bị yêu ma vây kín, sống chết khó lường.
Sau khi tung ra đòn đó, Mạc Phàm vội vàng cõng Tâm Hạ rút khỏi tòa cao ốc. Lũ yêu ma kia đâu phải kẻ mù, hắn ngang nhiên tung một đòn như vậy, dù có là Trung cấp Pháp sư, chúng cũng chắc chắn không đời nào bỏ qua.
Trung cấp Pháp sư đúng là cường đại thật, có lẽ chỉ một chiêu là có thể quét sạch một mảng lớn. Nhưng số lượng yêu ma lại quá đông, chiến thuật biển yêu hoàn toàn có thể nghiền chết một Trung cấp Pháp sư. Nếu không được, chúng sẽ gọi cả lão đại đến. Yêu ma cấp Chiến tướng chẳng hề e ngại Trung cấp Pháp sư của loài người!
…
Quả nhiên, Mạc Phàm vừa ra tay không lâu, tòa cao ốc hắn đứng lúc nãy đã bị hơn mười con yêu ma bao vây, và chúng còn đang kêu gọi thêm đồng bọn kéo đến.
May mà Mạc Phàm đủ lanh trí, cõng Tâm Hạ chuồn đi từ sớm. Nếu không, vừa cứu được người khác đã phải thế mạng vào thì đúng là ngu không tả nổi.
Phải biết rằng, Mạc Phàm hiện chỉ còn lại một tấm Tinh Đồ Chi Thư duy nhất. Trừ phi lũ yêu ma kia tự động xếp thành vòng tròn cho hắn đấm một phát chết hết, bằng không, dù là Trung cấp Pháp sư cũng không thể nào diệt sạch được chúng. Mạc Phàm hiểu rõ điều này nên nhanh chóng lỉnh đi trong êm đẹp.
Không lâu sau, Mạc Phàm đã đến được cầu vượt Mỹ Hâm. Nơi này vẫn còn vài chiếc mô tô việt dã màu đen chạy bằng Ám Thạch do quân đội sản xuất. Chỉ cần hai người không xui xẻo đụng phải yêu ma cấp Chiến tướng, việc trở về kết giới an toàn chỉ là chuyện đơn giản.
Trời càng lúc càng tối, gió gào thét bên tai. Chiếc mô tô việt dã màu đen hoàn toàn hòa mình vào màn đêm u tối, thê lương.
Từ cầu vượt Mỹ Hâm, có thể dễ dàng nhìn thấy toàn cảnh Thành Bác chìm trong bóng tối. Thỉnh thoảng, ánh sáng ma pháp lại lóe lên từ một con phố nào đó, thỉnh thoảng, tiếng gào thét lại vọng ra từ những tòa nhà cao tầng…
Thành Bác đã trải qua mấy thập kỷ yên bình, ai ngờ được lại có ngày phải gánh chịu thảm họa thế này. Hay nói đúng hơn, thế giới này vốn dĩ không có cái gọi là bình yên tuyệt đối. Ở thế giới cũ của Mạc Phàm, chiến tranh là xung đột giữa người với người, tranh giành tài nguyên, lãnh thổ. Còn ở thế giới này, đó là cuộc chiến sinh tồn giữa hai chủng tộc: nhân loại và yêu ma. Giữa hai loài này, gần như không thể tồn tại khái niệm hòa bình.
Mạc Phàm không biết cuộc chiến này bao giờ mới kết thúc, và khi đó, Thành Bác sẽ ra sao? Liệu các Pháp sư có thể đánh đuổi toàn bộ yêu ma ra khỏi nơi này không? Hắn từng mệt mỏi với thế giới kia, chỉ tìm một giấc ngủ, nào ngờ khi tỉnh dậy lại lạc vào thế giới này. Ở đây, hắn chỉ kiên định một niềm tin… chính là câu nói mà Trương Tiểu Hầu đã khóc lóc thốt lên: "Ta muốn trở nên mạnh hơn!"
Hắn đã rất may mắn, vì những người thân yêu của hắn đều không ai bỏ mạng trong trận đại nạn này. Nhưng Mạc Phàm biết, mình không thể nào may mắn mãi được…
Nếu lúc đó hắn chạy đến bên tủ lạnh, mở ra và ôm lấy thi thể lạnh băng của Tâm Hạ, có lẽ cả phần đời còn lại hắn sẽ chìm trong tiếng gào thét điên cuồng: "Tại sao mình không mạnh hơn?"
"Tâm Hạ, chúng ta đi nhanh lên."
Đôi mắt Mạc Phàm chăm chú nhìn về phía kết giới an toàn, nhưng nội tâm lại dậy sóng không yên.
"Vâng."
Tâm Hạ hít một hơi thật sâu. Cảm giác được sống sót thật tuyệt vời.
"Anh nghe nói có một loại Dực Ma Cụ có thể giúp người ta bay lượn như Tinh Linh. Nếu chân em không chữa khỏi được, anh sẽ mua nó cho em." Mạc Phàm nói.
"Nó đắt lắm."
"Đắt đỏ lo gì. Ca ca của em kiếm tiền pro lắm. Đến lúc đó tha hồ cho em chọn, nào là cánh chim, cánh bướm, cánh tinh linh... à, cánh đại bàng... Thôi, cái này hơi thô, không hợp với hình tượng tiên nữ của em."
…
Cuối cùng, Mạc Phàm cũng quay về được kết giới an toàn. Một đêm dài tăm tối đã kết thúc.
Bình minh ló dạng, mây mù bị ánh mặt trời xua tan. Từng tia nắng rực rỡ chiếu sáng núi non, sông hồ và thành phố.
Ánh nắng chiếu vào nơi Mạc Phàm đang ngủ, hắn đưa tay che mắt rồi từ từ mở ra.
Hình như có tiếng người hoan hô. Hắn ngước nhìn bầu trời chói lọi. Bất chợt, một đoàn Thiên Ưng trắng lướt ngang bầu trời, cảnh tượng ấy khiến lòng hắn chấn động.
Là viện binh!!
Viện binh cuối cùng cũng đã tới!!
Một đoàn Thiên Ưng, điều này có ý nghĩa gì? Đó chính là một quân đoàn Trung cấp Pháp sư đến tiếp viện. Bởi vì mỗi một con Thiên Ưng đều chở một vị Trung cấp Pháp sư!
Khu vực phía Nam thấy Thành Bác gặp đại nạn nên đã điều quân đến tăng viện. Do sự việc xảy ra quá đột ngột, cộng thêm vị trí của Thành Bác tương đối hẻo lánh nên viện binh cần khá nhiều thời gian để tới nơi.
Tuy nhiên, nhìn đoàn Thiên Ưng này bay đến, có thể thấy cấp trên chắc chắn đã vô cùng tức giận, nếu không cũng chẳng điều động một chi quân đội siêu cấp tinh nhuệ như Thiên Ưng Pháp Sư đến đây.
Số lượng Trung cấp Pháp sư của Thành Bác vốn đã ít. Đại thủ lĩnh Trảm Không cùng các thuộc hạ thân tín cưỡi Thiên Ưng vẫn đang phải đối phó với Dực Thương Lang, sống chết chưa rõ. Vì vậy, rất khó để có đủ Trung cấp Pháp sư đối phó với đám yêu ma đang tùy ý tàn sát, đặc biệt là những con yêu ma cấp Chiến tướng, chúng thực sự là một cơn ác mộng.
Quân đoàn Thiên Ưng Pháp Sư nhanh chóng bay lượn trên bầu trời Thành Bác. Mọi người thấy được sự cường đại của họ liền thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì Thành Bác cũng có thể tai qua nạn khỏi rồi.
…
Nhiệm vụ của quân đoàn Thiên Ưng Pháp Sư vô cùng đơn giản: săn giết toàn bộ yêu ma cấp Chiến tướng lảng vảng trong thành.
Một khi yêu ma cấp Chiến tướng bị giải quyết, đám yêu ma cấp Nô bộc còn lại không thể nào chống đỡ nổi sức mạnh oanh tạc đồng loạt của tất cả mọi người.
Đêm hôm trước, hầu hết các Pháp sư đều phải co cụm trong kết giới an toàn, dùng chiến thuật phòng thủ để đối phó. Nhưng lúc này, tất cả Pháp sư trong kết giới đã tập hợp thành từng tiểu đội, bắt đầu xông ra ngoài săn giết yêu ma trong thành!
Các cửa vào của yêu ma lần lượt bị phá hủy. Yêu ma trong Thành Bác chết một con là bớt đi một con. Tất cả mọi người cùng nhau tiến hành càn quét.
Cuộc càn quét này kéo dài suốt một tuần lễ. Dù yêu ma có trốn xuống nước, họ cũng quyết dọn dẹp cho bằng sạch. Có lẽ vẫn còn vài con cá lọt lưới, nhưng chúng chắc chắn không dám bén mảng ra đường phố nữa.
Trải qua vô số lần săn giết, cuối cùng Thành Bác cũng tạm thời bình yên trở lại.
Nhưng, Thành Bác lúc này đã hoàn toàn thay đổi.
Nhà cửa đổ nát khắp nơi, cầu cống sụp đổ, đâu đâu cũng là cảnh hoang tàn. Thỉnh thoảng, mấy đứa trẻ ham chơi còn phát hiện ra những bộ hài cốt chưa được thu dọn, sợ đến hồn bay phách lạc…
Đây không còn là Thành Bác của ngày xưa nữa. Lâu lâu có trận mưa lớn lại khiến lòng người bất an, lo sợ, không sao ngủ được. Thảm họa đã để lại một bóng ma tâm lý quá lớn trong lòng mỗi người.
Cả tòa thành vẫn chìm trong một màu xám xịt. Quá nhiều người đã mất đi người thân, quá nhiều người đã chết trong trận đại nạn. Tòa thành này dù vẫn còn đứng vững, nhưng cũng chẳng khác một thành phố chết là bao.
…
"Ai da! Chúng ta đi thôi mọi người."
Mạc Gia Hưng ngồi trong phòng, vừa hút thuốc vừa nói với vẻ mặt buồn bã.
Dì Mạc Thanh của Mạc Phàm vẫn còn sống, nhưng đáng tiếc là dượng của hắn thì không rõ tung tích. Trên danh sách tử vong vừa công bố cũng không có tên ông, mọi người đều ngầm hiểu, rất có thể ông đến cả hài cốt cũng không còn.
"Theo ý của chính phủ, người dân Thành Bác chúng ta sẽ được bố trí đến các thành thị khác." Mạc Phàm nói.
"Cảm giác chẳng khác gì dân tị nạn, lang bạt kỳ hồ, ăn nhờ ở đậu. Tôi không thích thế. Tôi sẽ ở lại đây. Mọi người cứ đi đi." Dì Mạc Thanh buồn rầu nói.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ