Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 123: CHƯƠNG 121: MA ĐÔ THƯỢNG HẢI

Thành Bác này chắc chắn không thể ở lại được nữa. Có trời mới biết Dực Thương Lang có quay lại tấn công lần nữa hay không, mà quân đội cũng không thể cử người đóng quân bảo vệ nơi này mãi mãi.

Vốn dĩ, Thành Bác chỉ là một tòa thành hẻo lánh, sở dĩ phát triển được là nhờ có một loại tài nguyên vô cùng đặc thù. Nhưng giờ đây, những tài nguyên đó đã bị Hắc Ám Giáo Đình cướp sạch, gần như không còn lại gì. Tài nguyên quan trọng nhất là Địa Thánh Tuyền thì đã bị Mạc Phàm uống cạn.

Nhắc đến chuyện này, Mạc Phàm cũng bị mời đi "uống trà" mấy lần. Nhưng đám người Dương Tác Hà, Mục Trác Vân, Trảm Không cũng không truy cứu hắn quá gắt gao. Dù sao thì hắn cũng có công bảo vệ Địa Thánh Tuyền không rơi vào tay Hắc Ám Giáo Đình, giúp cho vô số người dân Thành Bác may mắn sống sót, công lao không hề nhỏ.

“Mạc Phàm, bây giờ con cũng là một nam nhi đầu đội trời chân đạp đất rồi. Bố sẽ nghe theo con. Con quyết định đi đâu, bố đi đó.” Mạc Gia Hưng nói với Mạc Phàm.

“Đến Ma Đô đi!” Mạc Phàm buột miệng nói.

Thành phố lớn nhất ở phía Nam chính là Ma Đô Thượng Hải. Khi còn ở thế giới khoa học cũ, Mạc Phàm đã luôn muốn đến siêu đô thị này để lập nghiệp. Ở thế giới ma pháp này, Ma Đô Thượng Hải chắc chắn là thánh địa mà vô số pháp sư trên cả nước đều hướng về!

“Giá nhà ở Thượng Hải đắt lắm. Để bố đi hỏi trước xem bên Ma Đô Thượng Hải có chính sách sắp xếp nhà ở cho dân di dời từ Thành Bác chúng ta không đã.” Mạc Gia Hưng nói.

Tâm Hạ cũng không có ý kiến gì. Dù sao Mạc Phàm đi đâu, nàng sẽ theo đó.

Một lúc sau, Mạc Gia Hưng chạy về, cười nói với Mạc Phàm và Tâm Hạ:

“May quá! Bố hỏi rồi, họ nói bên Ma Đô Thượng Hải có chính sách nhà ở cho chúng ta. Bố đăng ký đến đó an cư, họ bảo không vấn đề gì.”

————————

Nói đi là đi. Cả nhà ba người nhanh chóng thu dọn hành lý… Thực ra thì họ cũng chẳng có hành lý gì, vì nhà cửa đã bán mất rồi.

Nói vui một chút, có lẽ Mạc Gia Hưng đã tính toán cả rồi. Ông biết trước Thành Bác sẽ gặp đại nạn nên bán nhà đi luôn. Đằng nào cũng mất, mất kiểu này còn có lợi hơn.

Lúc này, toàn bộ Thành Bác đã bị quân đội tiếp quản. Mục gia vốn là một gia tộc giàu có, đất đai bạt ngàn, sau trận đại nạn này cũng mất trắng. Không biết giờ này Mục Trác Vân đang có tâm trạng gì.

Mọi người bắt xe ra cổng thành, rồi từ đó lên tàu hỏa đi thẳng tới Ma Đô Thượng Hải…

“Tàu chạy một mạch thế này, lỡ trên đường có yêu ma xuất hiện thì sao?” Ngồi trên tàu, Mạc Phàm thắc mắc.

“Tất cả các tuyến đường sắt đều thuộc về An Giới* và được kết giới bảo vệ.” Tâm Hạ giải thích.

*[An Giới: Khu vực an toàn.]*

“Đây là lần đầu tiên anh xa nhà đấy.” Mạc Phàm sờ sờ sống mũi, lúng túng nói.

“Em thấy Mạc Phàm ca ca cứ như người xuyên không ấy. Có rất nhiều chuyện hết sức bình thường mà anh cũng không biết.” Tâm Hạ khúc khích cười.

“Đúng mà! Anh đến từ một thế giới khoa học kỹ thuật. Ở đó, trường học không dạy mấy thứ ma pháp khô khan nhàm chán này, mà dạy lý thuyết khoa học kỹ thuật cực kỳ thú vị. Mọi hiện tượng đều được giải thích bằng khoa học. Đâu giống như nơi này. Ma pháp ở thế giới của bọn anh đều bị coi là mê tín dị đoan hết!” Mạc Phàm thẳng thắn nói.

Tâm Hạ có lẽ đã lâu không thấy ai nói hươu nói vượn một cách nghiêm túc như vậy, nàng nghe mà ngẩn cả người.

“Cậu nói linh tinh gì thế. Giống hệt mấy đứa học trò suốt ngày mơ mộng về thứ khoa học viển vông nào đó chứ không phải ma pháp. Nếu không có các vĩ nhân tìm tòi, khám phá về ma pháp, thì làm sao chúng ta có được đồ điện gia dụng, máy tính, phương tiện giao thông như hiện tại? Chứ đừng nói đến con tàu chúng ta đang ngồi đây, phải dùng Lôi hệ để kích hoạt đồ án ma pháp mới có thể vận hành được cỗ máy khổng lồ này. Cậu nói thế là không tôn trọng lịch sử, không tôn trọng tiền nhân chút nào cả.” Một ông lão có chòm râu đen dài ngồi bên cạnh lên tiếng.

Mạc Phàm nghe xong mà thấy khó chịu trong lòng.

Thôi được rồi! Không nhắc nữa. Hắn cứ tưởng mình sống ở thế giới này ba năm là đã thích ứng được với những thay đổi này. Nhưng khi ông lão nói con tàu chạy bằng Lôi điện kích hoạt đồ án ma pháp, hắn mới thấy mình nói vậy đúng là ngu ngốc thật.

“Lão tiên sinh, con trai tôi nó nói đùa thôi... Mong ngài đừng để bụng. Lão tiên sinh cũng đến Thượng Hải ạ?” Mạc Gia Hưng vốn là người xởi lởi, liền bắt chuyện với ông lão.

“Đúng vậy. Ta vừa kết thúc một buổi nghiên cứu thảo luận ở Hạ Môn, giờ trở về Thượng Hải.”

“Nghe giọng điệu của ngài, chẳng lẽ ngài là một vị lão giáo sư sao?” Mạc Gia Hưng tiếp tục hỏi.

Ông lão vuốt vuốt chòm râu, mỉm cười nói: “Giáo sư Lịch sử của Học phủ Minh Châu.”

Mạc Gia Hưng vừa nghe, vẻ mặt lập tức lộ ra sự sùng kính.

Mạc Phàm cũng ngạc nhiên nhìn ông lão có chòm râu đen dài này.

Nếu ở thế giới trước có Giao Đại hay Fudan cực ngầu, thì ở đây, Học phủ Minh Châu chính là độc nhất vô nhị. Có thể nói đây là ngôi trường đại học mà tất cả các Pháp sư đều mơ ước được vào.

Nếu không phải vì tai họa ở Thành Bác… Mạc Phàm muốn thi vào Học phủ Minh Châu Thượng Hải thì trước mắt phải cạnh tranh với toàn bộ thí sinh của Thành Bác. Hơn phân nửa thí sinh khác có lẽ sẽ được sắp xếp vào các trường cao đẳng do chính phủ mở để học lại một năm, năm sau thi tốt nghiệp trung học ma pháp lại.

Ma pháp cao trung đối với một Trung cấp Pháp sư như Mạc Phàm mà nói thì không còn tác dụng gì nữa. Điều Mạc Phàm muốn bây giờ là vào đại học ma pháp.

Ngọc thức tỉnh lần thứ hai khá là quý hiếm. Hơn nữa, vật phẩm này chỉ có thể tìm thấy ở trường học, hiệp hội ma pháp, quân đội, hoặc các thế gia. Dù có ra chợ đen cũng chưa chắc đã mua được.

Đạt đến cảnh giới Trung cấp, Mạc Phàm không chỉ có thể thi triển kỹ năng Trung cấp của Hỏa hệ và Lôi hệ, mà còn có cơ hội thức tỉnh thêm một lần nữa.

Cho nên, sau khi đến Ma Đô Thượng Hải, việc quan trọng nhất của hắn chính là lựa chọn một tổ chức có thể giúp mình thức tỉnh lần hai. Hiệp hội ma pháp có lẽ là một lựa chọn không tồi. Với tu vi hiện tại, việc gia nhập hiệp hội ma pháp chắc chắn không thành vấn đề… Nhưng đại học ma pháp vẫn là lựa chọn tốt nhất.

Hiệp hội ma pháp chung quy vẫn là một tổ chức của người trưởng thành. Họ bồi dưỡng Pháp sư để phục vụ cho mình, sẽ có chức vụ riêng, có phân phối tài nguyên hợp lý. Mạc Phàm là một Trung cấp Pháp sư, đến thành phố lớn như Thượng Hải, gia nhập hiệp hội ma pháp cũng chưa chắc đã được ưu ái. Vì vậy, biện pháp tốt nhất vẫn là vào trường học ma pháp.

Trường học ma pháp từ xưa đến nay chuyên về bồi dưỡng, việc phân phối tài nguyên cũng có thể linh hoạt hơn.

Đến lúc đó, hắn phải đi hỏi thăm một chút. Học phủ Minh Châu có tuyển sinh đặc cách không, ví dụ như một người giỏi tán gái... à nhầm, một Pháp sư Lôi hệ tài ba như hắn chẳng hạn. Liệu có được ưu đãi đặc biệt gì không?

À, mà chẳng phải bên cạnh có ngay một vị giáo sư của Học phủ Minh Châu sao? Phải hỏi thăm một chút mới được.

“Lão tiên sinh, Học phủ Minh Châu có tuyển sinh đặc cách không ạ?” Mạc Phàm hỏi.

“Tuyển sinh đặc cách? Trừ phi có biểu hiện vô cùng kiệt xuất ở một lĩnh vực nào đó. Chứ với tầm nhìn của Học phủ Minh Châu, khái niệm tuyển sinh đặc cách gần như không tồn tại.” Lão giáo sư vừa nói vừa nhìn Mạc Phàm từ trên xuống dưới. Thấy cậu ta cũng bình thường, ông liền hỏi: “Cậu muốn vào Học phủ Minh Châu à?”

“Cháu dự định thi vào đó.”

“Vậy thì cậu cứ thông qua kỳ thi tốt nghiệp trung học mà vào. Còn chuyện tuyển sinh đặc cách thì đừng nghĩ tới nữa. Học phủ Minh Châu là nơi hội tụ những học sinh xuất sắc và có tiềm năng nhất cả nước. Trong số hàng vạn thí sinh, người nổi bật hơn người cũng đã là đặc biệt lắm rồi.” Lão giáo sư nói.

“Vậy rốt cuộc là có hay không ạ?” Mạc Phàm hỏi thẳng.

“Có. Đương nhiên là có. Nhưng ta thấy chuyện đó đối với một người bình thường mà nói, là nhiệm vụ bất khả thi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!