Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1370: CHƯƠNG 1305: HUYẾT CHIẾN Ý NIỆM CỰC HẠN

Lôi Ấn!

Mạc Phàm phóng ra hàng trăm tia Lôi Ấn, chúng điên cuồng bay lượn, quất tới tấp vào đám sơn nhân đang trèo lên như thủy triều.

Lôi Ấn không đủ uy lực để gây thương tổn chí mạng cho những sinh vật cấp chiến tướng, nhưng chọc giận chúng thì thừa sức. Đám sơn nhân nhận ra Mạc Phàm đã bị đồng đội bỏ rơi, mà hắn cũng chính là kẻ mà lũ sơn nhân căm ghét nhất vì đã giết quá nhiều đồng bạn của chúng. Những con đang leo cây cũng lập tức nhảy xuống, phối hợp với đồng loại bên dưới, siết chặt vòng vây.

Đối mặt với đám sơn nhân hung hãn, Mạc Phàm lập tức trở nên nghiêm túc và bình tĩnh. Hắn dùng ý niệm đẩy lùi những con sơn nhân áp sát mình, ngay sau đó, một vầng hào quang màu bạc rực sáng bao bọc lấy thân thể.

Dịch Chuyển Tức Thời! Dưới chân Mạc Phàm, một Tinh Đồ màu bạc khổng lồ hiện ra, nối tiếp là vô số Tinh Đồ khác lần lượt xuất hiện. Một chòm sao ba chiều tuyệt đẹp hình thành xung quanh hắn, 343 Tinh Tử hội tụ, tạo thành một không gian đặc biệt. Mạc Phàm được bao bọc trong một không gian kín như bưng, chuẩn bị tiến vào đường hầm không gian.

Vút!

Ngay khi Mạc Phàm sắp hoàn toàn thoát khỏi vòng vây, một con Sơn Nhân Răng Đồng cao bốn mét không biết từ đâu lao tới, móng vuốt sắc như thép của nó nhắm thẳng vào lồng ngực Mạc Phàm, sức mạnh cuồn cuộn như sóng dữ.

Mạc Phàm muốn thoát thân nhưng vẫn bị những con sơn nhân khác vây công, kết quả bị cú đấm hất văng ra khỏi vòng xoáy không gian.

Bang! Mạc Phàm bị đánh bay, lún sâu vào thân cây đến mấy mét, không biết đã gãy bao nhiêu xương sườn, máu tươi từ miệng phun ra xối xả.

Cơn đau lan khắp toàn thân khiến Mạc Phàm suýt ngất đi. Hắn không ngờ vẫn còn một con sơn nhân mạnh mẽ khác ẩn nấp gần đó. Hơn nữa, nhận một đòn chí mạng thế này, nếu không nhờ thể chất ác ma thì hắn đã đi đời nhà ma luôn rồi.

Quá nham hiểm!

Mạc Phàm lau vệt máu trên mép, giải phóng những tia sét cường mãnh để ngăn cản đám sơn nhân đang lao tới.

Sơn nhân quá đông, đông như thủy triều, không sao đẩy lùi nổi. Chỉ trong nháy mắt, Mạc Phàm đã thấy có đến hàng trăm con trong phạm vi chưa đầy 20 mét, khoảng cách gần đến mức có thể tóm lấy hắn bất cứ lúc nào.

“Cút hết cho ta!”

Mạc Phàm điên cuồng dùng ý niệm phản công, Ý Niệm Đẩy Lùi một lần nữa đánh bay đám sơn nhân xung quanh. Nhưng nhìn đám sơn nhân đông nghịt đếm không xuể, trừ khi ý niệm của hắn đủ mạnh để nghiền ép tất cả bọn chúng, nếu không thì nguy cơ vẫn còn đó.

Một tiếng gầm đinh tai nhức óc vang lên, Mạc Phàm cảm nhận được con Sơn Nhân Răng Đồng vừa đánh lén mình đang cười một cách độc địa.

...

“Chết rồi, Mạc Phàm không dịch chuyển được!” Thần Dĩnh nhìn xuống dưới, gương mặt xinh đẹp thoáng chốc thất sắc.

Nhìn từ trên cao, chỉ thấy một biển sơn nhân đông đúc, bóng dáng Mạc Phàm đã bị nhấn chìm hoàn toàn. Nếu không có những tia sét liên tục lóe lên, ai cũng nghĩ rằng hắn đã bị xé xác từ lâu.

“Mọi người ở yên đây, tôi xuống đó!” Triệu Mãn Duyên phát hiện có điều không ổn, lập tức lao xuống. Nhưng trong tình huống này, ma pháp phòng ngự cũng trở nên bất lực. Mạc Phàm bị che khuất bởi không biết bao nhiêu lớp sơn nhân, ma pháp phòng ngự không thể khóa mục tiêu, Triệu Mãn Duyên hoàn toàn không nhìn thấy hắn đâu cả.

...

“Muốn giết ta à? Vậy thì chết trước đi đã!”

Ý niệm màu bạc bùng nổ. Càng vào thời khắc nguy hiểm, dòng máu trong người Mạc Phàm càng sôi trào mãnh liệt, ý niệm cũng vì thế mà tăng vọt.

Không Gian Đè Nén xuất hiện, những con sơn nhân xung quanh Mạc Phàm lập tức bị nghiền thành thịt nát, máu tươi bắn tung tóe lên người hắn, biến Mạc Phàm thành một chiến thần cuồng bạo nhuốm màu máu đỏ.

Lúc này, không có thời gian để thi triển những ma pháp uy lực mạnh, tu vi cảnh giới cùng với các ma pháp Sơ giai và Trung giai của Mạc Phàm mới là yếu tố quyết định. Tất cả những kỹ năng này đều được hoàn thành chỉ trong một ý nghĩ, cũng nhờ vậy mà hắn vẫn sống sót giữa vòng vây tấn công của lũ sơn nhân.

Lại một vòng thi thể ngã xuống. Đây không phải lần đầu tiên Mạc Phàm trải qua trận chiến như thế này. Cái cảm giác chiến đấu với núi thây biển xương nơi cửa tử, cảm giác thực lực đột phá giới hạn, tất cả đều đang thiêu đốt ý chí chiến đấu của hắn. Đối mặt với sự đe dọa và kích thích từ cái chết mỗi giây, bản năng khát máu ẩn sâu trong linh hồn mỗi pháp sư sẽ được kích phát.

Muốn Mạc Phàm chết không phải là chuyện dễ dàng. Ngay cả khi ác ma trong linh hồn hắn chưa thức tỉnh, dòng máu ác ma cũng sẽ được giải phóng hoàn toàn trong tình huống này. Động tác của hắn càng lúc càng nhanh, ý niệm cũng nhanh hơn, thi triển ma pháp không một chút gián đoạn. Tinh thần không được nghỉ ngơi sẽ nhanh chóng chạm đến giới hạn của nó.

Mạc Phàm càng sử dụng nhiều ma pháp Không Gian hệ, ý niệm của hắn lại càng trở nên nhanh nhạy hơn giữa vòng vây. Mỗi khi ý niệm tạo ra được một khoảnh khắc quý giá, ma pháp Lôi hệ sẽ lập tức xuất hiện.

Nhanh hơn nữa, mạnh hơn nữa!

Thế này vẫn chưa đủ, vẫn không thể ngăn được tốc độ lao tới của lũ sơn nhân.

Khát vọng bùng nổ ý niệm, lồng ngực đau nhói, sự kích thích tột độ của từng tế bào dưới sự đe dọa của cái chết, tất cả hóa thành ý chí chiến đấu điên cuồng của Mạc Phàm. Tinh thần của hắn va chạm dữ dội vào một sợi xiềng xích vô hình.

“Aaaa!”

Một tiếng gầm thét vang lên, ánh sáng màu bạc trên người Mạc Phàm tỏa ra chói lòa. Một luồng ý niệm mạnh mẽ như bão táp càn quét tứ phía, hàng trăm con sơn nhân gần đó lập tức bị đánh bay ra ngoài.

Vòng vây vốn chật như nêm cối giờ đã bị Mạc Phàm quét sạch, xung quanh trống không. Thân thể hắn bê bết máu, nhưng ánh mắt không hề ảm đạm mệt mỏi, ngược lại càng thêm dã tính và điên cuồng.

“Chết hết cho ta! Thương Lôi Trảo!”

Mạc Phàm đã có đủ thời gian để thi triển ma pháp Lôi hệ mạnh nhất của mình.

Lĩnh Vực Bạo Quân càng thêm bá đạo nhờ tu vi tinh thần vừa đột phá của hắn. Đám sơn nhân cảm nhận được uy thế kinh người này liền chùn bước, không dám lao lên tấn công.

Điều này lại cho Mạc Phàm thêm thời gian thi triển ma pháp. Thương Lôi Trảo từ trên trời giáng xuống, những vết tích ma quỷ tàn nhẫn xé toạc không gian. Đám sơn nhân gần đó không có cách nào né tránh, bị vuốt lôi cuồng bạo xé thành máu thịt tung tóe.

Không biết bao nhiêu sơn nhân đã chết thảm dưới Thương Lôi Trảo, nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Mây sét giăng ngang dọc, Du Long Thiểm Điện phóng xuống, vuốt sét, nhánh sét, xích sét, quang sét… lôi điện dưới đủ mọi hình thức khác nhau, khi thì giáng thẳng, lúc lại tán loạn, khi thì lan ra như mạng nhện, lúc lại xuyên thấu dữ dội.

Từng đàn từng đàn sơn nhân chết thảm, máu thịt văng tung tóe, bị phân giải thành những giọt máu bắn khắp các rễ cây. Những con sơn nhân ở phía sau chết lặng, do dự, mất hết dũng khí.

“Mạc Phàm!” Triệu Mãn Duyên bay xuống với đôi cánh vàng sau lưng, hét lớn về phía Mạc Phàm.

Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, ra hiệu rằng mình chưa muốn rời đi.

Triệu Mãn Duyên nhìn thấy Mạc Phàm toàn thân đẫm máu, trong lòng cũng dâng lên sóng lớn. Mạc Phàm đúng là một con quái vật mà, một thân trọng thương lại có thể chiến đấu khiến hơn một ngàn sơn nhân mất hết ý chí chiến đấu.

“Đi thôi!” Mạc Phàm giẫm lên thân cây, nhảy vọt lên cao.

Triệu Mãn Duyên vươn tay nắm lấy tay Mạc Phàm, kéo hắn lên không trung.

Hình ảnh bầy sơn nhân trên mặt đất ngày càng nhỏ lại, chúng nó vẫn còn sợ hãi, cứ thế để Mạc Phàm rời đi.

“Gràooo!” Con Sơn Nhân Răng Đồng gầm lên giận dữ. Nó không thể ngờ tên con người kia lại chạy thoát. Trong cơn thịnh nộ, nó quay sang xé xác những đồng bạn gần đó, bản tính tàn bạo quả thực kinh khủng.

Mạc Phàm nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt con sơn nhân đã đánh lén mình.

Đôi mắt hắn vẫn còn vằn tia máu, tuy không nói gì nhưng dường như đang tuyên bố với con Sơn Nhân Răng Đồng kia: “Mạng của ngươi, ta nhất định sẽ lấy.”

...

Bay mấy trăm mét cuối cùng cũng đến được một cành cây. Cành cây này lớn như một con đường, con người có thể chạy nhảy trên đó, trông không khác gì một mặt đất màu nâu.

Thịch… thịch… thịch…

Mạc Phàm nghe thấy tiếng tim đập, không phải của mình, tim mình vẫn đập bình thường. Chắc chắn là do Tâm Hạ cảm nhận được mình suýt gặp chuyện nên mới lo lắng đến vậy.

Mạc Phàm nhẹ nhàng an ủi Tiểu Viêm Cơ đang ngủ say, hy vọng con bé không cần lo lắng cho mình. Tiểu Viêm Cơ không thể ra chiến đấu cũng không phải lỗi của con, là do mình bất cẩn, biết rõ không chỉ có một con thống lĩnh mà vẫn không cảnh giác.

“Sao rồi, sao rồi, có nguy hiểm đến tính mạng không?” Thần Dĩnh sốt sắng hỏi, nước mắt lưng tròng, trông như người mất hồn sau khi thấy bộ dạng của Mạc Phàm.

“Kỳ lạ, thể chất của người này mạnh đến mức khó tin, những vết thương khác không đáng ngại… chủ yếu là ở ngực, đòn đánh đó quá đáng sợ rồi.” Lưu Tiểu Giai chữa trị cho Mạc Phàm, phát hiện thể chất của hắn dị thường. Thể chất của một pháp sư sao lại có thể sánh ngang với yêu ma chứ?

“Không sao, nghỉ một lát là khỏe ngay.” Mạc Phàm nhếch miệng cười.

Vết máu trên người đã được Thần Dĩnh tẩy sạch gần hết. Mạc Phàm đứng dậy, ngoại trừ vết thương ở ngực, những chỗ khác đều ổn.

“Haizzz…” Mạc Phàm thở dài một tiếng.

Lưu Tiểu Giai, Lam Lạc, Thần Dĩnh tưởng hắn cảm thấy không khỏe, vội vàng chạy đến hỏi han. Ai ngờ Mạc Phàm lại nhìn xuống đống thi thể sơn nhân chất chồng bên dưới, tiếc nuối nói: “Không có thời gian kiểm tra Yêu Quan Chi Diệp trên người chúng nó, mất toi cả một gia tài rồi.”

Ba cô gái cạn lời, chỉ muốn xông lên bóp chết tên tham tiền này.

“Mạc Phàm, anh còn nhớ những gì Tương Thiểu Quân ghi lại trong nhật ký không? Đồ đằng là chim, phàm mộc bất tê.” Linh Linh ngẩng đầu, nhìn lên Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ.

“Xem ra đám sơn nhân chết tiệt này đã chỉ cho chúng ta một con đường sáng.” Mạc Phàm cảm khái.

Đương nhiên, chúng còn giúp hắn một việc nữa, đó là giúp tu vi tinh thần của hắn đột phá lên tầng thứ năm.

Mỗi một cảnh giới đều là một khoảng cách trời vực.

Nghe nói Ngải Giang Đồ cũng ở tầng thứ năm, xem ra Không Gian hệ của mình cuối cùng cũng bắt kịp cậu ta rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!