Ánh chớp soi sáng khuôn mặt tái nhợt, Thược Nữ nhìn người con trai không biết xuất hiện từ đâu bằng ánh mắt kinh ngạc.
"Ngươi không cần..." Thược Nữ hơi tức giận, nàng không hy vọng có ai phải chết vì bảo vệ mình.
Thế nhưng khí thế sấm sét ngày càng trở nên kinh người, Thược Nữ đã không nói được lời nào nữa. Ngay sau đó, nàng nhìn thấy hai luồng lôi điện cuồng bạo đan xen vào nhau trước mặt Cổ Đồng Nha Sơn Nhân, tiếp theo là một cột lôi điện khổng lồ vút lên trời như một con du long. Lấy du long làm trung tâm, một tiếng nổ kinh thiên động địa quét qua, lực hủy diệt đáng sợ nhấn chìm Cổ Đồng Nha Sơn Nhân trong nháy mắt.
Máu thịt văng tung tóe, phòng ngự đáng sợ của Cổ Đồng Nha Sơn Nhân cũng không chống đỡ nổi uy lực của lôi điện này. Cả thân hình nó bị đánh bay vào sâu trong đám cỏ du thảo cao ngất.
Những đám cỏ du thảo sinh trưởng ở đó cũng chịu ảnh hưởng từ uy lực của đòn vừa rồi, biến thành một bãi đất trống trải.
"Xì xì xì!"
Những tia sét vẫn còn nhảy múa loạn xạ trên thân thể Cổ Đồng Nha Sơn Nhân, khiến nó trong thời gian ngắn không thể đứng dậy nổi, rõ ràng đã bị thương nặng.
Thược Nữ nhìn Cổ Đồng Nha Sơn Nhân bằng ánh mắt khó tin rồi lại chuyển qua nhìn Mạc Phàm.
Mạc Phàm thấy cô gái này nhìn mình bằng ánh mắt đầy xúc động, dù là kinh ngạc nhưng cũng mang một sức hấp dẫn khác lạ.
"Cô định nói là tôi không biết tự lượng sức mình, đúng không?" Mạc Phàm quay đầu lại cười với Thược Nữ.
Ai có thể ngờ một thanh niên trông không có gì nổi bật lại có thể dùng một kỹ năng Lôi hệ - Lôi Bạo cơ bản mà đánh cho một Sơn Nhân cấp thống lĩnh trọng thương cơ chứ.
"Chúng ta lên cây thôi, chẳng mấy chốc sẽ có một đám Sơn Nhân kéo tới đây." Mạc Phàm nói với Thược Nữ.
Thược Nữ hoàn hồn, vội vàng gật đầu.
"Để tôi dìu cô." Mạc Phàm thấy Thược Nữ không thể cử động, bèn tiến tới ôm lấy vòng eo nàng. Eo này quả thật thon gọn, hiếm thấy ai có vòng eo thon đến vậy, mà phần trên cũng kinh người không kém, vóc dáng này quả thực là ma quỷ. Nếu không phải mùi máu tươi nồng nặc khiến người ta không nảy sinh được ý nghĩ đen tối, Mạc Phàm cảm thấy bản thân đã có chút phản ứng rồi.
Mạc Phàm thi triển Ảnh Điểu, mang Thược Nữ bay lên cây.
Quả nhiên, Cổ Đồng Nha Sơn Nhân sau khi đứng dậy thì điên cuồng gầm thét, gọi thêm đồng bọn đến để truy sát Mạc Phàm, kẻ đã ra tay giúp đỡ Thược Nữ.
Vết thương của Mạc Phàm đã lành lại, có thể thi triển ma pháp Ám Ảnh hệ bình thường. Huống hồ hiện tại không có nhiều Sơn Nhân vây quanh, mà dù chúng có leo cây nhanh hơn nữa cũng không thể đuổi kịp Mạc Phàm.
Chân trời đã có vài tia sáng yếu ớt, nhuốm màu đỏ tía, trông có mấy phần yêu dị.
Mạc Phàm tìm một chỗ an toàn đặt Thược Nữ xuống nghỉ ngơi, dù sao cũng là người bị thương nặng, va chạm mạnh sẽ làm tình trạng càng thêm tồi tệ.
"Vừa nãy thời gian gấp quá, để tôi bôi thêm ít thuốc cho cô." Mạc Phàm tìm mấy chiếc lá cây lớn lót xuống cho Thược Nữ nằm.
Lá cây rất lớn, chỉ vài chiếc đã tạo thành một lớp nệm màu xanh lá. Mạc Phàm xé toạc ống quần của Thược Nữ, để lộ ra vết thương.
Đây cũng là lần đầu tiên Mạc Phàm có hành vi thô bạo thế này, chiếc quần không khó xé như trong tưởng tượng, kéo toạc đến nơi giao giữa hai bắp đùi, lờ mờ thấy được chiếc quần lót lụa màu đen. Phần chân không bị thương trắng nõn, Mạc Phàm làm lưu manh cũng không phải ngày một ngày hai, hắn xử lý vết thương một cách đàng hoàng trịnh trọng, mắt nhìn thẳng, vừa bôi thuốc vừa giới thiệu công hiệu của thuốc, không để Thược Nữ cảm thấy xấu hổ.
Đàn ông phải tỏ ra chuyên nghiệp như bác sĩ với bệnh nhân thì mới bớt đi vẻ hèn mọn. Dù bị chiếm chút lợi thế, phần lớn các cô gái cũng sẽ chấp nhận. Về phương diện này, Mạc Phàm là người có kinh nghiệm lâu năm, nhìn mà không lộ liễu, không khiến người ta thấy phản cảm.
"Chỗ này... để tôi tự bôi được rồi." Thược Nữ thấy Mạc Phàm có ý định xử lý vết thương ở ngực, lập tức ngăn cản.
Mạc Phàm vẫn muốn biết cơ thể nhỏ nhắn kia làm sao chống đỡ được cặp thỏ ngọc đồ sộ như vậy, nào ngờ đối phương không cho mình cơ hội.
"Cô cũng là thợ săn sao?" Mạc Phàm hỏi.
Thược Nữ kể lại những việc đã xảy ra cho Mạc Phàm nghe. Mạc Phàm cũng kinh ngạc, hóa ra Thược Nữ là cao thủ Âm hệ được chính phủ mời đến, kết quả giữa đường bị Sơn Nhân ám toán.
"Số lượng Sơn Nhân còn nhiều hơn trong tưởng tượng." Thược Nữ nói.
"Trước đó tôi cũng đã nhắc là phải cẩn thận hơn." Mạc Phàm thở dài, hy vọng những đội ngũ khác không xảy ra tình huống tương tự. Nếu không thì người của chính phủ, quân đội, thợ săn sẽ bị tiêu diệt hết.
"Cậu chính là Mạc Phàm? Người đứng đầu trong Học Phủ Chi Tranh?" Thược Nữ quan sát kỹ hơn.
"Ừm." Mạc Phàm gật đầu.
Trong nước, cái tên Mạc Phàm có đến tám ngàn, không thì cũng cả vạn, cho nên dù có nói tên ra cũng chẳng ai để ý.
"Chẳng trách... có cơ hội, chúng ta tỷ thí một trận." Thược Nữ nói.
"..." Mạc Phàm cũng không biết nói gì.
Trong đầu cô gái này có cái gì vậy?
"Cậu cảm thấy tôi không xứng làm đối thủ của cậu?" Thược Nữ nhíu mày, ánh mắt nhìn xuống dưới, hừ lạnh: "Nếu không phải bị tên kia đánh lén, tôi cũng không chật vật thế này đâu."
"Dưỡng thương cho tốt rồi nói sau." Mạc Phàm cười khổ.
Vết thương của Thược Nữ không trúng chỗ hiểm, chỉ là mất máu quá nhiều. Thuốc của Mạc Phàm cũng rất tốt, mới qua không lâu đã hồi phục được một ít.
Mạc Phàm mang Thược Nữ đến chỗ cao hơn, tập hợp với Triệu Mãn Duyên và những người khác.
Triệu Mãn Duyên thấy Mạc Phàm mang về một mỹ nữ sắc đẹp tuyệt trần, mắt liền mở to. Sau khi tỉnh táo lại từ vẻ đẹp của Thược Nữ, gã nói với vẻ cay đắng: "Mạc Phàm, mấy em gái này còn chưa đủ hay sao?"
Mạc Phàm đưa Thược Nữ gia nhập đội, cũng cảm thấy hơi khoa trương.
Lưu Tiểu Giai, Linh Linh, Quan Ngư, Lam Lạc, Thần Dĩnh, giờ thêm Thược Nữ, tận sáu cô gái. Không ổn, thế này thận hỏng mất.
...
"Để tôi đi xuống xem một vòng. Hướng mặt trời mọc có ít Sơn Nhân nhất, còn các vị trí khác tổng cộng có tới ba bốn ngàn. Hơn nữa, theo miêu tả của Thược Nữ, trong biển cỏ du thảo còn có hơn một ngàn Sơn Nhân nữa, tổng cộng có thể vượt quá năm ngàn." Mạc Phàm nói.
"Năm ngàn... đó là còn chưa tính đến cấp bậc." Linh Linh nói.
Sơn Nhân là cấp chiến tướng, sức chiến đấu còn mạnh hơn cả một bộ lạc cấp nô bộc. Điều này cho thấy kế hoạch lần này của chính phủ đã xảy ra vấn đề lớn.
"Nhất định phải diệt trừ thủ lĩnh Sơn Nhân, như thế sức liên kết của chúng sẽ yếu đi rất nhiều. Chính phủ và quân đội mới có thể quét sạch một lưới." Thược Nữ nói.
Trải nghiệm vừa rồi làm Thược Nữ hiểu sâu sắc rằng Sơn Nhân đẳng cấp càng cao, trí tuệ cũng càng cao. Với loại này, đánh thẳng vào thủ lĩnh là biện pháp tốt nhất. Nếu ý chí chiến đấu của Sơn Nhân chưa tiêu tan, khi xảy ra huyết chiến, con người khó mà thắng được.
"Còn nữa, Cổ Đồng Nha Sơn Nhân khá xảo quyệt. Chúng tình nguyện để chúng ta giết mấy trăm Sơn Nhân để thay đổi cục diện chiến đấu, thậm chí còn không ra tay. Cổ Đồng Nha Sơn Nhân rất quý mạng của mình, cũng biết loài người có cường giả cấp chí tôn." Linh Linh nói.
Mạc Phàm biết Linh Linh muốn nói gì, Cổ Đồng Nha Sơn Nhân đúng là cực kỳ xảo quyệt.
"Chúng ta có nên mượn sức mạnh của những sinh vật khác ở tầng cây thế giới này không? Sinh vật ở tầng càng cao thì càng nắm giữ sức mạnh phi thường." Triệu Mãn Duyên đưa ra đề nghị.
"Không được. Nếu Sơn Nhân chiếm được phần gốc cây nghĩa là Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ đã chấp nhận những sinh vật ngoại lai này. Không thấy Tứ Mệnh Tích Hổ không tấn công các sinh vật ngoài lãnh thổ của nó sao? Giống như có một sự thỏa thuận ngầm giữa các lãnh địa với nhau." Linh Linh nói.
Trừ khi là các chủng tộc có quan hệ đối địch, nếu không muốn các yêu ma khác đánh với Sơn Nhân là điều rất khó.
"Kỳ lạ, tôi nghe những người già nói rằng Tử Đoạn Thụ lớn chỉ chấp nhận những sinh vật tương đối ôn hòa cư ngụ. Nếu Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ có tồn tại cổ lão thì sẽ không có lý do gì chấp nhận chủng tộc Sơn Nhân khát máu giết chóc này ở lại." Thần Dĩnh rất khó hiểu.
"Chị có biết bá chủ trước đây của ngoại vi núi Côn Du là gì không?" Linh Linh hỏi.
Thần Dĩnh lắc đầu, nói: "Chị chỉ biết bá chủ trước kia là một sinh vật ôn hòa, cơ bản không tạo ra uy hiếp cho Yên Đài, cả bà ngoại chị cũng nói ngoại vi núi Côn Du đang bảo vệ Yên Đài."
"Sinh vật có thể làm được như vậy là Đồ Đằng Thú, phải không?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Vậy bá chủ đã chết đi là Đồ Đằng Thú?"
"Khó nói lắm, nhưng cũng có khả năng là thế..." Linh Linh nói.
"Mọi người nói vậy làm tôi nhớ lại một chuyện. Lúc tôi bị Cổ Đồng Nha Sơn Nhân đuổi theo, chỉ một chút nữa là nó đuổi kịp rồi. Nhưng giữa không trung có một đàn Thải Vĩ Tước, chúng nó đã ngăn cản Cổ Đồng Nha Sơn Nhân thì tôi mới miễn cưỡng thoát được." Thược Nữ nói.
"Thải Vĩ Tước? Chúng em chưa từng nghe qua cái tên này, chỉ thấy một đám yêu tước không thân thiện mà thôi." Lưu Tiểu Giai nói.
"Tại sao chúng nó lại giúp cô?"
"Không biết nữa, theo tôi thấy chúng nó có quan hệ thù địch với Sơn Nhân."
"Xem ra đúng là thế. Mọi người nhìn xem, ở ngọn cây xa xa." Linh Linh thấy được cái gì đó, chỉ vào thứ lơ lửng ở hướng mặt trời mọc.
Ánh nắng ban mai chiếu xuống những tán cây dày đặc, một âm thanh trong trẻo vang lên như tiếng hát. Sau đó là những chiếc lông vũ mảnh mai như cầu vồng xoay quanh, càng lúc càng nhiều phi tước có lông đuôi đủ màu sắc sặc sỡ bay tới, xuất hiện ở khu vực của Tứ Mệnh Tích Hổ.
"Cảm giác như chúng nó đang xếp hàng rồi lao xuống." Triệu Mãn Duyên nói.
"Chẳng trách hướng mặt trời mọc lại không có Sơn Nhân, xem ra Sơn Nhân cũng có kẻ địch." Mạc Phàm hiểu ra vấn đề rất nhanh.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi