Gió biển thổi hiu hiu, từng đợt sóng bạc đầu cũng vỗ về nhẹ nhàng. Mấy đóa hoa dại ven bờ biển khẽ đung đưa, bên cạnh là một đôi dép lê được đặt ngay ngắn, tô điểm thêm cho khung cảnh yên bình.
Bà lão quay lưng về phía mặt trời, bóng lưng già nua nhưng toát lên vẻ thanh thản, ung dung ngồi trên ghế.
"Oa... oa... oa..."
Bà lão còn chưa kịp tận hưởng khoảnh khắc nhàn rỗi thì một tiếng khóc nức nở vang lên từ bên cạnh, một bé gái mắt đỏ hoe chạy tới.
"Sao thế, Tiểu Đông Hà?" Bà lão khó hiểu hỏi.
"Tiểu Phi của cháu chết rồi... Rõ ràng nó vẫn ngoan lắm, ngày nào giờ này nó cũng ra chơi với cháu, chờ cháu tan học. Nhưng hôm nay nó không đến, lúc cháu ra sân sau nhà bà tìm thì thấy nó nằm dưới gốc cây. Nó không bay, không nhảy, cháu gọi thế nào nó cũng không đáp lại..." Cô bé trông vô cùng đau lòng.
"Tại sao nó lại chết?" Bà lão hỏi.
"Cháu không biết, cháu đã chôn nó dưới gốc cây rồi. Sau này không còn ai chờ cháu tan học nữa... oa... oa... oa..." Tiểu Đông Hà vừa khóc vừa nói.
Bà Nham Thị thở dài. Đứa bé này là con của một cặp vợ chồng thợ săn, quanh năm suốt tháng vắng nhà, chẳng mấy khi chăm sóc cho con gái. Trước đây, cũng có một bà lão trạc tuổi bà vẫn thường chờ cô bé tan học, nhưng sau đó bà ấy cũng đã qua đời. Tiểu Đông Hà bèn nhận nuôi một chú chim sẻ rất lanh lợi, ngày nào cũng đúng giờ chiều là bay đến cổng trường đợi cô bé, bầu bạn cùng cô bé trong sự cô đơn.
Bà Nham Thị cảm thấy có chút kỳ lạ, không hiểu tại sao chú chim sẻ lại chết. Trong người nó có huyết mạch yêu ma, tuy chưa trưởng thành đến mức có thể chiến đấu nhưng cũng không thể dễ dàng chết đi như vậy được.
"Không sao, sau này bà sẽ chờ con. Bà Nham này vẫn còn sống được vài năm nữa để nhìn con trưởng thành mà," Nham Thị nói.
"Thật không ạ?"
"Thật. Sau này ba mẹ không ở nhà thì cứ sang nhà bà, có chị Thần Dĩnh sẽ dạy con nhiều thứ."
"Vâng ạ." Tiểu Đông Hà nín khóc, đưa tay quệt đi những giọt nước mắt còn vương trên má.
Sau khi dỗ dành Tiểu Đông Hà, nhìn bóng dáng cô bé rời đi, Nham Thị không khỏi thở dài.
Một đứa trẻ lại cần một chú chim sẻ để bầu bạn, sẻ chia vui buồn, cảnh tượng này thật khiến người ta xót xa.
Giới trẻ bây giờ sao có thể vô tư như vậy, nếu còn mải mê hưởng thụ thú vui tuổi trẻ, còn mù quáng theo đuổi tiền tài thì đừng sinh con ra làm gì. Sinh ra một đứa trẻ rồi để nó lớn lên trong đơn độc, cô đơn chờ đợi, cô đơn mong ngóng... đó chẳng phải là một tội nghiệt hay sao?
Nham Thị không còn tâm trạng tận hưởng cảm giác an nhàn nữa, bà đứng dậy đi vào trong sân.
Nhìn dấu đất mới dưới gốc cây nơi Tiểu Đông Hà đã chôn chú chim sẻ, Nham Thị do dự một hồi, cuối cùng vẫn quyết định đào đất lên xem xét, bà không muốn nơi an nhàn này lại tiềm ẩn bất kỳ mối nguy nào.
Tuy đã già nhưng diệt trừ một đám yêu ma tác oai tác quái thì vẫn không thành vấn đề.
"Kỳ lạ?" Nham Thị đã đào tới nơi, nhưng thi thể của chú chim sẻ đã không còn nguyên vẹn, dù mới được chôn chưa đầy một tuần.
Chỉ còn lại một đống lông chim và một ít thịt đang thối rữa.
Tại sao tốc độ phân hủy lại nhanh đến thế?
Nham Thị lấp đất lại, chìm vào trầm tư.
Vài phút sau, bà ngẩng đầu nhìn khoảng sân, đôi mắt vô hồn bỗng lộ ra vẻ kinh hãi, đôi tay già nua cũng run lên bần bật.
"Lẽ nào... lẽ nào là sự thật..."
"Đúng vậy..."
"Không còn khả năng nào khác."
"Mình nên nghĩ ra sớm hơn, mình nên nghĩ ra sớm hơn!" Nham Thị như phát điên, đập phá mọi thứ trong tầm mắt.
Không lâu sau, bà bình tĩnh trở lại, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức hung ác, nguồn sức mạnh này rõ ràng đã bị áp chế trong cơ thể từ rất lâu. Những món đồ trong sân bay tứ tung, cây cối cũng bị một lực vô hình bẻ gãy.
Nham Thị liếc nhìn về phía núi Côn Du, thân thể già nua bỗng bộc phát một luồng sức mạnh kinh người. Trong chớp mắt, bà đã bay vút lên hơn một ngàn mét, rõ ràng vừa nãy còn là một bà lão tưởng chừng gió thổi cũng ngã, vậy mà giờ đây lại bay lượn trên cao như một con đại bàng dũng mãnh.
...
...
Những đóa bồ công anh vẫn nhẹ nhàng bay lượn trong không trung, xinh đẹp và thuần khiết như những tiểu tinh linh đang nhảy múa bên cạnh vị thần hộ mệnh của chúng.
Ánh mặt trời chiếu xuống Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ, tỏa ra những đốm sáng tím lung linh. Giữa biển cỏ du mênh mông, thần thụ đứng sừng sững giữa trời cao, những tia nắng xuyên qua tán lá tạo thành từng cột sáng. Dưới bóng cây, một dòng máu đỏ tươi chảy dài xuống gốc rễ như một con suối, vô số thi thể nằm ngổn ngang, thê thảm. Gió thổi qua cũng mang theo mùi chết chóc nồng nặc.
"Xem ra Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ không chào đón đám Sơn Nhân tàn bạo này, chỉ dựa vào lũ Thất Thải Yêu Tước cũng đủ để tiêu diệt sạch chúng rồi," giọng nói của Nhiếp Lãnh Sơn vang lên bên tai mọi người.
Khoảng trống giữa tầng cây và mặt đất giờ đây đã bị lấp kín bởi vô số Thất Thải Yêu Tước. Dường như chúng không thể nhịn được nữa, đồng loạt phát động công kích, quyết diệt sạch đám Sơn Nhân.
Cùng lúc đó, quân đội và những người khác cũng đã theo sự dẫn lối của bồ công anh mà tới đây. Những thợ săn đã vào trước đó cũng đang tập trung ở đây, sự tàn bạo của Sơn Nhân đã khiến tất cả bọn họ căm phẫn tột độ. Dưới sự lãnh đạo của chính phủ và quân đội, họ đã thành lập một đội quân chiến đấu, quyết tâm tiêu diệt toàn bộ quần thể Sơn Nhân, đoạt lại tôn nghiêm và báo thù cho những người đã chết dưới tay chúng.
Ngày thường, các thợ săn hoạt động phân tán, dù thực lực cá nhân có thể mạnh hơn quân nhân nhưng lại không được huấn luyện bài bản, càng không có được sức mạnh áp đảo khi đối mặt với hàng ngàn yêu ma như quân đội.
Các pháp sư khi hợp thành đoàn thể, phòng ngự vững như pháo đài, tấn công thì như mưa pháo nguyên tố. Sức mạnh của họ sẽ lớn hơn rất nhiều so với việc đơn thương độc mã đối đầu với yêu ma. Lại thêm trận hình pháp sư, chỉ cần bảy tám người là có thể đối đầu với một sinh vật cấp chiến tướng.
Vị quân thống chỉ huy đội ngũ này quả thực xuất sắc, lại thêm cao thủ Âm hệ như Nhiếp Lãnh Sơn khống chế toàn cục, trận vây quét báo thù này chắc chắn sẽ khiến hơn hai ngàn Sơn Nhân phải chết thảm.
Lũ Cổ Đồng Nha Sơn Nhân xảo quyệt, hiểm ác dù gây ra áp lực rất lớn cũng không có cách nào lẻn vào tấn công. Có tới bảy tám con Cổ Đồng Nha Sơn Nhân cấp thống lĩnh đang dựa vào sức chiến đấu đáng sợ của mình để chống đỡ lại sự tấn công điên cuồng của các pháp sư loài người.
"Báo thù cho Thược Nữ và các anh em! Xông lên theo tôi, giết sạch lũ chó má này!" một nam quân nhân thô kệch gầm lên.
Người này dẫn theo hơn một trăm quân nhân tinh nhuệ khác mở một đường máu vào sào huyệt của Sơn Nhân. Trong thoáng chốc, các pháp sư Triệu Hoán hệ đã gọi ra thú triệu hồi, cảnh tượng tựa như thủy triều, bắt đầu xé xác những con Sơn Nhân đang cố gắng lợi dụng số đông. Điều này làm cho tộc Sơn Nhân phải liên tục rút lui về phía gốc cây.
Máu tươi chảy ngày một nhiều, tạo thành từng dòng suối nhỏ, thấm đẫm mặt đất và rễ cây.
Thi thể Sơn Nhân, lông vũ của Thất Thải Yêu Tước, và những mảnh thân thể con người trộn lẫn vào nhau, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian.
...
"Chúng ta cũng tham gia đi, náo nhiệt thế kia mà thiếu chúng ta thì còn gì là vui!" Triệu Mãn Duyên đứng trên tầng cây, dáng vẻ đầy hưng phấn.
Có ma năng trong người, Triệu Mãn Duyên lại trở nên kiêu ngạo như xưa.
Mạc Phàm nhìn những con Thất Thải Yêu Tước bất ngờ tấn công Sơn Nhân. Trước đó, bọn họ còn không biết làm cách nào để lợi dụng chúng, giờ mới thấy rõ mối thù địch giữa hai loài này. Chúng lao xuống điên cuồng tàn sát đám Sơn Nhân.
Sơn Nhân bị vây công từ hai phía, phía trước là quân đội loài người, phía sau là sự tấn công của Thất Thải Yêu Tước, có thể nói là thương vong vô cùng nặng nề.
"Nhánh quân đội này có sức chiến đấu kinh người thật, là ai chỉ huy vậy?" Linh Linh hỏi.
Không có nhiều đội quân có thể chiến đấu ngang ngửa với một bộ tộc cấp chiến tướng. Nếu một sinh vật cấp chiến tướng tấn công đúng thời điểm, nó có thể dễ dàng tiêu diệt một đội quân pháp sư hàng trăm người. Mà lần này, số người bị giết lại khá ít, xem ra ai nấy đều có thực lực mạnh, rõ ràng không phải quân đoàn bình thường.
"Là Nhiếp Lãnh Sơn chỉ huy, một quân thống dày dạn kinh nghiệm, cũng là át chủ bài của Yên Đài," Thược Nữ nói.
"Nhiếp Lãnh Sơn? Hình như mình có nghe qua cái tên này rồi thì phải," Mạc Phàm nói.
"Một trong những pháp sư cao giai hàng đầu trong nước, lại thêm bản thân là pháp sư Âm hệ, nhiều lúc trên chiến trường có thể vượt qua cả một số pháp sư siêu giai," Linh Linh giải thích.
Linh Linh biết khá rõ về các nhân vật tai to mặt lớn trong nước, không ngờ người chỉ huy lần này lại là Nhiếp Lãnh Sơn. Chẳng trách bộ lạc Sơn Nhân cấp chiến tướng cũng không chống đỡ nổi.
"Khuyển Nam hay Nhiếp Lãnh Sơn mạnh hơn?" Mạc Phàm thuận miệng hỏi một câu.
Khuyển Nam là một đối thủ mà Mạc Phàm cảm thấy rất mạnh ở cấp cao giai. Nếu chiến đấu một mình, Mạc Phàm cũng không nắm chắc phần thắng, lần đó là nhờ có Mục Ninh Tuyết mới hạ gục được hắn.
"Khuyển Nam mạnh là do lĩnh vực cao giai của hắn, nhưng chưa được tính là đỉnh cao. Ước chừng Nhiếp Lãnh Sơn có thể giải quyết Khuyển Nam trong vòng mười hiệp," Linh Linh nói.
Linh Linh cũng nắm được thực lực của Địa Ngục Khuyển Ba Đầu Nguyền Rủa, vì thế dù không tận mắt xem Mạc Phàm chiến đấu với Khuyển Nam nhưng cũng có thể so sánh được.
"Thế cũng là mạnh lắm rồi... Trong nước quả nhiên lắm cao thủ," Mạc Phàm cảm khái.
"Sau khi Tiểu Viêm Cơ lên cấp thì anh cũng có thể đấu một trận với Nhiếp Lãnh Sơn," Linh Linh nói.
Nhắc đến Tiểu Viêm Cơ, mắt Mạc Phàm sáng lên.
"Vậy chúng ta có xuống đó không, hay cứ ở trên này?" Triệu Mãn Duyên không nhịn được hỏi.
"Chưa vội, con Cổ Đồng Nha Đại Sơn Nhân vẫn chưa xuất hiện, nó mới là mục tiêu của chúng ta," Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm vẫn chưa quên một trảo kia.