Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1395: CHƯƠNG 1330: NÓI THÊM MỘT CÂU, ĐÁNH GÃY MỘT CHÂN

Nam Vinh Hi sững sờ, vội vàng dựng lên Thủy Ngự, giăng ra Thủy Hoa Thiên Mạc, nhưng tất cả phòng ngự đều trở nên vô dụng trước Cửu Cung Giao Viêm Long của Mạc Phàm.

Từ chiếc phà ven biển, một vòng sóng lửa khổng lồ lan tỏa ra, khiến đám người xem kinh hãi lùi lại.

Mỗi một con giao long đều vô cùng to lớn, chúng chiếm giữ một vùng không gian rộng lớn, hoàn toàn vượt xa hiểu biết về ma pháp của mọi người. Bị kẹt bên trong, Nam Vinh Hi đau đớn không tả xiết dưới ngọn lửa thiêu đốt, chỉ có thể liều mạng bỏ chạy.

Nhờ có Thủy Hoa Thiên Mạc bảo vệ, Nam Vinh Hi mới miễn cưỡng chạy thoát lên đảo Cổ Lãng Tự. Giờ phút này, sóng nhiệt hình vòng cung đã bao trùm cả mặt biển, suýt chút nữa đã thiêu rụi cả rừng cây. Nam Vinh Hi mặt mày xám xịt, trừng mắt nhìn em gái mình là Nam Vinh Nghê, gằn giọng: "Thế này mà bảo không cần để ý à? Tu vi Hỏa hệ của hắn mạnh đến mức này cơ mà!"

Nam Vinh Nghê cũng không thể tin nổi. Hồi còn ở giải đấu các học phủ, cho dù Mạc Phàm có Tiểu Viêm Cơ trợ giúp thì ngọn lửa cũng không khủng bố đến mức này. Chín con giao viêm long kia đã gần chạm đến sức mạnh của Siêu giai, người bình thường sao có thể ngăn cản nổi.

Nam Vinh Hi thấy trên đảo Cổ Lãng Tự đã xuất hiện thêm người của các thế gia khác. Chuyện hôm nay đã vi phạm nghiêm trọng quy tắc, lại thêm Mạc Phàm đến khuấy đảo, tình hình càng khó giải quyết hơn.

"Pansy, bà tự mình giải quyết đi!" Nam Vinh Hi quả quyết lựa chọn rút lui, không muốn vì giúp Pansy mà làm ảnh hưởng đến danh dự của Nam Vinh thế gia. Mấy trưởng bối thế gia liên thủ bắt nạt một tuyển thủ quốc gia, chuyện này mà đồn ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa.

Pansy nghiến răng ken két, chỉ còn một chút nữa thôi là tóm được Mục Ninh Tuyết, đoạt lại Băng Tinh Sát Cung, vậy mà Mạc Phàm lại đột nhiên xuất hiện.

Ghê gớm hơn là thực lực của Mạc Phàm không biết từ lúc nào đã trở nên biến thái như vậy, ngay cả cường giả Cao giai đỉnh phong như Nam Vinh Hi và Lê Hồng Mi cũng không phải là đối thủ của hắn.

Ào ào ào!

Sóng lửa đang ập về phía Pansy, khiến ả không thể tóm được hay gây ra bất kỳ tổn thương nghiêm trọng nào cho Mục Ninh Tuyết.

Điều này làm Pansy hận đến cực điểm. Đã từng có lúc, bóp chết Mục Ninh Tuyết dễ như trở bàn tay, vậy mà bây giờ dù tốn bao công sức vẫn không làm gì được. Thậm chí một chọi một, Pansy cũng không chắc có thể bắt được Mục Ninh Tuyết.

Nếu lần này không thành công, hy vọng lấy lại Băng Tinh Sát Cung sẽ hoàn toàn tan biến.

Pansy không cam lòng. Thứ mà mình vất vả vun trồng lại bị Mục Ninh Tuyết hớt tay trên, nội tâm ả dâng lên oán hận vô tận. Đôi mắt ả tràn ngập sát ý, gắt gao nhìn Mục Ninh Tuyết.

Nếu không thể lấy lại, thì cũng đừng hòng để Mục Ninh Tuyết được lợi! Phải chết ngay lập tức!

Trên người Mục Ninh Tuyết có vết thương, đó là một loại nguyền rủa. Thứ này tác động thẳng vào linh hồn và cơ thể, khiến nàng khó tập trung tinh thần, tốc độ cũng trở nên chậm chạp.

Pansy lao đến trước mặt Mục Ninh Tuyết, thi triển Tà Chu Chi Hãm đáng sợ, gieo những con nhện đỏ đoạt mệnh lên người nàng, không ngừng tàn phá linh hồn của Mục Ninh Tuyết.

Mạc Phàm nhận ra Tà Chu Chi Hãm. Nhìn thấy Pansy dùng chiêu này để đối phó với Mục Ninh Tuyết, lồng ngực hắn sôi trào như núi lửa sắp phun.

"Đây là mày tự tìm đường chết!" Giọng Mạc Phàm trở nên lạnh buốt.

Tất cả những gì thuộc về Mục Ninh Tuyết đều là thứ quý giá nhất đối với Mạc Phàm. Đừng nói đến tuổi thọ hay linh hồn, dù Pansy chỉ làm Mục Ninh Tuyết rụng một sợi tóc, Mạc Phàm cũng sẽ không tha cho con mụ khốn nạn bám dai như đỉa này.

"Viêm Cơ Chi Nộ!"

Liệt hỏa hồng rực xuất hiện trên bầu trời, đỏ tươi như máu, sau đó biến thành ngọn lửa bùng cháy cả không trung.

Phần Thiên Chi Hỏa không lan ra tứ phía, mà ngưng tụ thành một thác lửa khổng lồ, gầm thét đổ ập xuống theo tiếng gầm của Mạc Phàm.

Thác lửa như một dòng sông dài, gợn sóng rực lửa của nó khi lao xuống có thể bao trùm cả bầu trời Cổ Lãng Tự. Không chỉ mặt nước, mà ngay cả các tòa nhà cao tầng trong thành phố cũng bị nhuộm một màu đỏ rực. Thác lửa đổ xuống như thể Hỏa Thần nổi giận, đá văng lò lửa của mình để biến nhân gian thành tro tàn.

Thác lửa rơi thẳng xuống chỗ Pansy đang thi triển ma pháp Nguyền Rủa hệ. Ả ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt như muốn giết người của Mạc Phàm. Ả ngơ ngác nhìn lễ tang hỏa thiêu từ trên trời đang được cử hành cho chính mình, cảm nhận nhiệt độ cao như dung nham và khí tức phượng hoàng lửa từ dòng sông liệt hỏa vô tận.

Pansy dốc toàn lực để lấy mạng Mục Ninh Tuyết nên không hề phòng ngự. Mãi đến khi thác lửa của Mạc Phàm ập xuống, ả mới nhận ra người sắp chết không phải Mục Ninh Tuyết, mà chính là mình.

Đôi mắt Pansy lộ ra vẻ không thể tin nổi. Ả không tin một Mạc Phàm nhỏ bé lại có sức mạnh kinh thiên động địa như vậy, cũng không tin Mạc Phàm dám giết mình ở nơi này!

Nhưng khi dung nham chảy vào cơ thể, thiêu cháy làn da, đốt cạn dòng máu, nướng chín nội tạng, Pansy mới tỉnh ngộ ra từ trong đau đớn tột cùng: Mạc Phàm là một tên điên không kiêng nể bất cứ ai.

Mạc Phàm không phải người điên. Nhưng ai dám làm Mục Ninh Tuyết bị thương, Mạc Phàm sẽ cho kẻ đó thấy mình còn đáng sợ hơn cả một tên điên.

Giết không tha! Mặc cho trên phà có hàng ngàn con mắt đang nhìn, mặc cho các thế gia đang tham dự hội nghị trên đảo Cổ Lãng Tự, Mạc Phàm thấy thứ cặn bã muốn cướp đoạt linh hồn của người khác, vậy thì hắn sẽ cho linh hồn của nó tan thành mây khói.

...

Thác lửa vẫn tiếp tục chảy, cảnh tượng kinh hoàng vẫn cháy rực trên biển Cổ Lãng Tự, phải một lúc lâu sau mới tắt hẳn.

Pansy hứng trọn thác lửa này, ngay cả tro cốt cũng không còn, nói gì đến thi thể.

Nam Vinh Hi và Lê Hồng Mi chứng kiến cảnh này thì toàn thân lạnh toát, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi tột độ.

Nhưng Mạc Phàm sẽ không dừng lại ở đó. Hắn đạp trên sóng lửa, tiến đến trước mặt Nam Vinh Hi và Lê Hồng Mi, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người họ.

"Cậu... cậu muốn làm gì?" Lê Hồng Mi đã hoàn toàn hoảng sợ.

Nam Vinh Hi cũng vậy, không ngừng lùi về phía sau.

Nam Vinh Nghê hiểu rõ tính cách của Mạc Phàm, một khi đã nổi giận thì chuyện gì cũng dám làm. Thiêu chết Pansy trước mặt hàng trăm người, đây chính là coi thường pháp luật.

"Phản đồ! Dám ra tay sát hại đồng liêu pháp sư ngay tại địa bàn Hội Ma Pháp Đông Hải, tội không thể tha thứ!" Đúng lúc này, một lão pháp sư bay tới.

Nhìn thấy người này, Nam Vinh Hi và Lê Hồng Mi thở phào nhẹ nhõm.

Là trưởng lão Linzey, tới kịp lúc rồi! Mà Linzey lại là pháp sư Siêu giai, Mạc Phàm dù có mạnh hơn nữa cũng không thể chống lại một pháp sư Siêu giai.

Huống hồ Mạc Phàm còn giết người, có nhiều nhân chứng, lại bị Hội Ma Pháp Đông Hải bắt tại trận, tội này không thể thoát được.

Mạc Phàm nhìn thẳng vào Linzey, buông lời chửi rủa: "Phản đồ cái con mẹ nhà ngươi! Thân là trưởng lão Hội Ma Pháp, có kẻ giở trò mờ ám gây ra động tĩnh lớn như vậy mà ngươi không vác cái mặt chó ra. Giờ lại chạy tới đây sủa inh ỏi trước mặt ta à?"

"Trước đó ta đang ở trong mật thất nghiên cứu dược phẩm, không nghe thấy gì. Lúc đi ra thì thấy cậu hành hung. Tốt nhất là giơ tay chịu trói, ta sẽ cho cậu bớt phải chịu đau đớn!" Linzey làm ra vẻ mặt nghiêm nghị.

Mục Ninh Tuyết nghe những lời của Linzey, đôi mắt tràn ngập phẫn nộ.

Nơi này là Cổ Lãng Tự, là tổng bộ của Hội Ma Pháp Đông Hải, bất kể là kết giới hay cấm chế đều vô cùng nghiêm ngặt. Cuộc chiến đấu kéo dài như vậy mà không có một đội tuần tra nào xuất hiện, càng không có cấm chế nào được kích hoạt. Trên phà có rất nhiều pháp sư, có cả đội thợ săn của thành phố, nhưng vì đây là địa bàn của Hội Ma Pháp nên họ không có quyền can thiệp.

Nếu Pansy, Nam Vinh Hi và Lê Hồng Mi không được Linzey cho phép, làm sao chúng có thể ngang nhiên hành hung, vây công Mục Ninh Tuyết được?

Có thể nói, lần này Mục Ninh Tuyết nhận được thư mời đến tham dự hội nghị ở Hội Ma Pháp Đông Hải chính là một buổi Hồng Môn Yến.

Linzey là một kẻ vô cùng đáng ghét.

Mặc dù Mạc Phàm không biết Mục Ninh Tuyết đã phải trải qua những gì, nhưng hắn nhận ra Pansy và Linzey là cùng một giuộc. Nghe những lời buộc tội này, Mạc Phàm cười khẩy.

"Bola." Mạc Phàm lười nói nhảm với tên trưởng lão rác rưởi này.

"Tôi ở đây, thưa ngài." Bola đến muộn, mặc một bộ áo choàng dài, chỉ để lộ đôi giày da màu đỏ và khuôn mặt tái nhợt.

"Đánh lão già này một trận cho ta. Đánh gãy hết răng, cho sống dở chết dở là được." Mạc Phàm ra lệnh.

"Tuân mệnh." Bola cũng biết mình có lỗi, không bảo vệ tốt cho Mục Ninh Tuyết khiến Mạc Phàm nổi giận.

Để Mạc Phàm nguôi giận, thì phải đánh chết cái loại khinh người quá đáng như Linzey này.

"Cậu thật sự coi trời bằng vung! Ta nhất định sẽ cho cậu nhận hình phạt thích đáng!" Linzey giận tím mặt. Đây là Hội Ma Pháp Đông Hải, đâu phải nơi cho yêu ma làm càn.

"Nói thêm một câu thì đánh gãy một chân." Mạc Phàm lạnh lùng nói.

"Khà khà, không thành vấn đề, thưa ngài." Bola nở một nụ cười khiến người ta sởn tóc gáy.

Linzey là pháp sư Siêu giai, vốn rất kiêu ngạo, nên nghe những lời của Mạc Phàm chỉ cảm thấy buồn cười.

Một tuyển thủ quốc phủ quèn mà cũng dám đối đầu với mình sao?

Vèo!

Một cơn gió nhẹ khó có thể phát hiện lướt tới. Linzey đang định ra tay hàng phục Mạc Phàm thì bỗng cảm thấy sau lưng lạnh toát. Người đàn ông mặc áo choàng dài màu đen đã xuất hiện ngay sau lưng lão từ lúc nào, mang theo nụ cười quái dị và khí tức nguy hiểm khiến Linzey lạnh gáy, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!