Một bóng đen lướt qua, bao trùm lấy không gian tăm tối. Linzey còn chưa kịp phản ứng đã bị một cú đấm giáng thẳng vào mặt.
Cú đấm này lực vừa đủ, tuy không gây thương tích nặng nhưng cũng đủ khiến hàm răng của hắn lung lay. Sau cú đấm, Linzey phun ra hai chiếc răng rơi lạch cạch trên mặt đất.
Linzey tức điên lên, khí tức ma pháp lạnh lẽo tỏa ra khắp người, nhưng dưới tấm áo choàng hắc ám này, uy lực của mọi ma pháp đều bị áp chế 30%. Hơn nữa, trong bóng tối mịt mùng, Linzey cũng không thể xác định được vị trí của Bola. Hắn bắt đầu phóng ma pháp Siêu Giai một cách bừa bãi hòng tìm kiếm xung quanh, nhưng điều này lại càng tạo ra sơ hở chết người cho Bola.
Bola ung dung như một gã thợ săn đầy kiên nhẫn, sau khi chọc mù con mồi thì cứ để nó tự sa vào bẫy. Đợi đến khi con mồi tìm kiếm đến kiệt sức, mệt lả hơi tai, đó mới là lúc ra tay.
"Bốp!"
Lại một cú đá nữa. Đôi giày da màu đỏ của Bola tao nhã vẽ một đường cong rồi in thẳng lên mặt Linzey.
Sống mũi của Linzey bị đá gãy, thêm ba cái răng nữa rụng xuống, khóe miệng toàn là máu tươi.
Thuộc tính của Bola hoàn toàn khắc chế Linzey. Linzey là một pháp sư hệ Hủy Diệt, dù có bản lĩnh đến đâu cũng trở nên vô dụng dưới màn đêm hắc ám của Bola. Trong lãnh địa này, Bola có thể xuất quỷ nhập thần, tùy ý trêu đùa hắn.
Hết lần này đến lần khác, Linzey bị đánh gục. Nỗi nhục nhã này khiến hắn hận không thể liều mạng với Bola.
Bola vẫn không vội, hắn nhớ kỹ lời dặn của chủ nhân Mạc Phàm là phải đánh gãy một chân của Linzey. Vì thế, hắn sẽ từ từ tận hưởng màn kịch này, đợi đến khi tinh thần Linzey hoàn toàn sụp đổ rồi mới đánh gãy cái chân chó của hắn.
Linzey chẳng khác nào một con chó săn, bán mình cho các thế gia, cậy quyền cậy thế ức hiếp không biết bao nhiêu người. Bị như thế này cũng chỉ là gieo gió gặt bão mà thôi.
...
Linzey bị Bola đánh cho thê thảm, những người của các thế gia và Hiệp hội Ma pháp cũng đã hoảng hồn.
Trưởng lão của Hiệp hội Ma pháp Đông Hải bị đánh mà không một ai dám lên ngăn cản. Cứ đánh nữa chắc chắn sẽ chết người.
"Mạc Phàm, bỏ đi." Mục Ninh Tuyết ngăn lại.
Không cần thiết phải làm to chuyện. Pansy đáng chết, nhưng nếu giết cả trưởng lão của Hiệp hội Ma pháp thì dù cho Đại nghị trưởng có tới cũng không thể nói đỡ cho Mạc Phàm được.
Lúc này, Bola lôi Linzey như một con chó chết đến trước mặt Mạc Phàm. Nhìn bộ dạng của Linzey, chẳng còn chút sức sống nào.
Trong lòng các thế gia đứng trung lập cũng đang run sợ. May mà họ không nghe lời Pansy, Nam Vinh thế gia và Đại Lê thế gia đi đối phó với Mục Ninh Tuyết, nếu không thì kết cục của họ cũng sẽ thê thảm như vậy.
Người bên cạnh Mạc Phàm có thực lực quá khủng bố, đánh một pháp sư Siêu Giai mà cứ như đang đi dạo.
"Sao nào, nói lung tung nữa đi, trừng phạt ta đi này! Đừng tưởng mang cái mác trưởng lão là có thể vênh váo, dọa được Mạc Phàm ta!" Mạc Phàm cười, nhưng đó là nụ cười của ác ma. Ai đắc tội với hắn đều không có kết cục tốt đẹp.
Lúc này, các thế gia lớn mới thấy được sự hung hăng, ngông cuồng của Mạc Phàm. Ai hắn cũng dám đánh, nhưng đám lão già bọn họ lại chẳng có thực lực đó.
"Cậu... có phải là tuyển thủ quốc phủ Mạc Phàm không?" Lúc này, một người đàn ông trung niên tóc búi, cùng cấp bậc trưởng lão với Linzey, bước tới.
"Ông là ai? Đến giúp cái lão già mà còn khốn nạn này à? Nếu thế thì tôi cũng không ngại đánh luôn cả ông đâu." Mạc Phàm nói.
"Người trẻ tuổi đừng nóng tính như vậy. Dù sao thì cậu cũng đã giết một mạng người. Tôi nghĩ cậu nên có một lời giải thích hợp lý, chúng ta ngồi xuống nói chuyện cho rõ ràng. Cho chúng tôi xem bằng chứng, nghe người bị hại miêu tả, cuối cùng giao cho Thẩm Phán Hội xử lý. Nếu cậu cứ tiếp tục đánh giết như vậy thì mọi chuyện sẽ càng thêm phức tạp." Người đàn ông trung niên tóc búi nói.
"Ông nói đạo lý làm gì? Bọn họ động thủ trước, tôi chỉ tự vệ thôi." Mạc Phàm trả lời.
"Vậy thì thả trưởng lão Linzey ra trước, để ông ta đi chữa trị. Tôi sẽ cho cậu một sự công bằng." Người đàn ông trung niên nói.
"Cuối cùng cũng có người nói được câu dễ nghe. ‘Ta là trưởng lão của Hiệp hội Ma pháp Đông Hải, ta muốn trừng phạt ai thì trừng phạt người đó’, ông ta nói cái gì thế? Đúng là già đầu rồi còn không biết xấu hổ. Vì thế tôi mới phải đánh cho một trận, tôi làm vậy là để làm tấm gương sáng cho thanh niên toàn quốc đấy. Còn cái tính thích bạo lực, chém giết này, chẳng phải đều do mấy kẻ như các người ép tôi hay sao?" Mạc Phàm nói.
Trưởng lão Khang nghe xong cũng chẳng biết phải nói gì.
Mặc dù Nam Vinh Hi, Pansy, Lê Hồng Mi ra tay trước, thì Pansy đã bị Mạc Phàm giết trong cơn tức giận, còn Nam Vinh Hi và Lê Hồng Mi thì bị bỏng nặng. Linzey cũng bị đánh cho tàn phế, vậy mà Mạc Phàm vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ vô tội.
Đã nghe danh từ lâu, người đứng đầu Học Phủ Chi Tranh, Mạc Phàm, đúng là một kỳ hoa. Bây giờ gặp mặt quả không sai. Tính cách táo bạo còn hơn cả lời đồn.
Mạc Phàm thả Linzey ra, trưởng lão Khang vội vàng đỡ lấy.
"Đại trưởng lão Khang, không thể bỏ qua cho cậu ta được! Dù có là con trời thì cũng phải chịu tội như dân thường! Là người đứng đầu Học Phủ Chi Tranh nhưng giết người là giết người, không thể tha thứ! Bằng không, Hiệp hội Ma pháp Đông Hải của chúng ta sẽ bị coi rẻ, không ai đặt vào mắt, coi thường luật thép của chúng ta!" Linzey nhục nhã gào lên, không thể nuốt trôi cục tức này.
Mạc Phàm nghe những lời Linzey nói, hận không thể bảo Bola cắt luôn cái chân thứ ba của hắn.
"Tôi đã nghe một đồng liêu khác báo cáo, nói rằng Pansy ra tay trước, thi triển kỹ năng Nguyền Rủa hệ - Phệ Hồn. Lúc Pansy nổi sát tâm thì Mạc Phàm mới giết hắn. Giết một kẻ có hành vi hung ác, còn Linzey, có phải ông đã cực đoan quá mức rồi không? Hơn nữa, nếu ông là trưởng lão kỷ luật, tại sao trận chiến diễn ra lâu như vậy mà ông không ngăn lại? Ông có tội làm cho mọi người hoảng sợ." Đại trưởng lão Khang nói.
Mạc Phàm nghe được những lời này cũng âm thầm gật đầu. Xem ra không phải ai trong Hiệp hội Ma pháp cũng là súc sinh như Linzey, vẫn có người hiểu chuyện.
Mạc Phàm cũng không phải giết người bừa bãi. Nếu lúc đó Pansy không thi triển ma pháp Nguyền Rủa hệ, hắn vẫn sẽ cho y một con đường sống.
Ma pháp Nguyền Rủa hệ vốn rất ác độc, đã từng có một thời gian dài bị Hiệp hội Ma pháp liệt vào cấm thuật, không cho phép thi triển. Sau này, khi có một lớp pháp sư học được cách khống chế Nguyền Rủa hệ, giảm thiểu uy lực có hại của nó, thì nó mới dần được xếp vào danh sách ma pháp chính thống.
Đương nhiên, Nguyền Rủa hệ có một lệnh cấm tuyệt đối, đó là các pháp sư Nguyền Rủa hệ không được thi triển ma pháp nguyền rủa đoạt mệnh với người khác.
Nguyền Rủa hệ được chia làm vài loại, một là nguyền rủa tra tấn, loại khác là nguyền rủa đoạt mệnh. Chủ yếu xem pháp sư nắm giữ loại nào. Nguyền rủa đoạt mệnh rất dễ phân biệt, nó có màu đỏ sẫm, cơ chế của nó là trực tiếp giết chết linh hồn.
Vừa nãy, Pansy dùng nguyền rủa đoạt mệnh với Mục Ninh Tuyết không phải chỉ để tạo ra vết thương linh hồn khó lành, mà là muốn cướp đi linh hồn của cô, biến Mục Ninh Tuyết thành một cái xác không hồn như Vương Tiểu Quân. Thủ đoạn tàn nhẫn như vậy bị Hiệp hội Ma pháp nghiêm cấm.
Pansy dùng nguyền rủa đoạt mệnh trước mặt bao nhiêu người, Mạc Phàm không lo thiếu nhân chứng. Nếu đối phương đã dùng loại ma pháp này, Mạc Phàm giết hắn cũng chỉ là tự vệ chính đáng.
Về phần có bị coi là phòng vệ quá mức hay không, Mạc Phàm chẳng thèm để ý. Dưới góc nhìn của hắn, bản thân là người đứng đầu Học Phủ Chi Tranh, có cống hiến to lớn cho quốc gia, nếu chỉ vì giết một kẻ sử dụng cấm thuật mà mất hết đặc quyền, vậy thì liều mạng sống chết để làm gì nữa?
Đây cũng không phải lần đầu Mạc Phàm gây chuyện, cũng không phải tự nhiên mà núi Bắc Vũ xảy ra biến cố. Vì thế, Mạc Phàm chẳng buồn để tâm.
Mạc Phàm không coi thường quy tắc, nhưng đến lúc bị người ta đè đầu cưỡi cổ thì quy tắc cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Nhất định phải đánh cho kẻ đó vỡ đầu chảy máu mới thôi.
...
"Hóa ra người đó là Mạc Phàm, người đứng đầu Học Phủ Chi Tranh."
"Chẳng trách lợi hại như vậy. Tôi bằng tuổi cậu ta mà còn chưa lên nổi Trung Giai."
"Cậu ta có năng lực gì mà để cho ngọn lửa bám lên người mình vậy? Đã thế lại còn mạnh quá mức, không thấy mấy lão già của các thế gia kia không phải là đối thủ của cậu ta sao?"
Những người đứng trên phà đang bàn tán sôi nổi. Bên Cổ Lãng Tự có Đại trưởng lão Khang ra mặt, sự việc cũng trở nên êm xuôi hơn nhiều.
Linzey ỷ vào thân phận quyền lực của mình mà thiên vị cho các thế gia, làm khó dễ Phàm Tuyết Sơn. Sau khi nghe Mục Ninh Tuyết trần thuật lại, Đại trưởng lão Khang lập tức chất vấn Nam Vinh Hi và Lê Hồng Mi.
Lúc đầu, Nam Vinh Hi và Lê Hồng Mi không chịu thừa nhận, nhưng do trận chiến diễn ra đủ lâu, nhiều người đã chứng kiến cuộc vây công. Hơn nữa, trong số thành viên của Hiệp hội Ma pháp Đông Hải cũng không thiếu kẻ nịnh hót. Có người lập tức đưa ra hình ảnh ghi lại, có người đứng ra làm chứng, tất cả đều chứng minh những người kia có ý định tấn công.
"Mời hai vị dẫn người của gia tộc mình rời khỏi đảo Cổ Lãng Tự. Hiệp hội Ma pháp Đông Hải không chào đón các vị." Sau khi xác thực chứng cứ, ánh mắt của Đại trưởng lão Khang trở nên lạnh lùng.
Nam Vinh Hi và Lê Hồng Mi sững sờ. Bọn họ cùng lắm chỉ là giáo huấn một tiểu bối, sao lại đến mức bị Hiệp hội Ma pháp Đông Hải đuổi thẳng ra khỏi cửa?
"Hội nghị tiếp theo..." Lê Hồng Mi định nói.
"Sau này, Hiệp hội Ma pháp chúng tôi sẽ không có bất kỳ hợp tác nào với gia tộc của hai vị nữa. Tôn trọng là phải đến từ hai phía, hai vị đã coi thường lệnh cấm ma pháp do Hiệp hội Ma pháp Đông Hải chúng tôi đặt ra ở đảo Cổ Lãng Tự. Trong vòng một tuần, chúng tôi sẽ thu hồi lại toàn bộ những mỏ quặng, núi đá, pha lê đã hợp tác với hai vị, sau đó sẽ tìm một thế gia khác để hợp tác." Đại trưởng lão Khang nói dứt khoát.
---
*Kỳ hoa: là bông hoa đẹp và kỳ lạ, ẩn dụ cho những tác phẩm văn học khác thường nhưng lại xuất sắc hoặc là một người xuất chúng có những hành vi khác với tưởng tượng của mọi người.*
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂