Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1397: CHƯƠNG 1332: GÕ GẬY TRE

— Đại trưởng lão Khang, xin ông hãy nghĩ lại, Đại Lê thế gia chúng tôi mang lại lợi ích cho Hiệp hội Ma pháp Đông Hải lớn hơn nhiều so với cái môn tộc quèn này. Nếu ông từ chối Đại Lê thế gia chúng tôi chỉ vì một môn tộc không đủ tư cách, vậy thì Hiệp hội Ma pháp Đông Hải sẽ tổn thất nặng nề đấy! — Lê Hồng Mi tức giận, đứng phắt dậy chỉ thẳng vào mặt Đại trưởng lão Khang.

Nam Vinh Hi vẫn im lặng, nhưng sắc mặt hắn đã cho thấy, nếu ngừng hợp tác thì thế gia của bọn họ mới là bên chịu tổn thất lớn.

— Chúng tôi có thể tìm những thế gia nhỏ hơn khác, có thể sẽ mất nhiều thời gian hơn để tìm được đối tác đáng tin cậy. Tôi cứ ngỡ hai vị xuất thân từ danh môn vọng tộc, là niềm vinh dự của Hiệp hội Ma pháp Đông Hải chúng tôi, sẽ biết cân nhắc đến những người đứng sau mình, hành xử đúng với chuẩn mực của một pháp sư và sự giáo dưỡng của một danh gia vọng tộc nên có, nhưng xem ra tôi đã lầm. Bất kể là môn tộc hay thế gia, một khi đã nhận được thư mời của Hiệp hội Ma pháp Đông Hải chúng tôi thì đều là khách quý, đảm bảo an toàn cho khách cũng là trách nhiệm của chúng tôi. Tôi thà nhận được ít tài nguyên, tài chính hơn, thà bỏ ra nhiều thời gian hơn, chứ không muốn Hiệp hội Ma pháp Đông Hải trở thành một nơi bất phân phải trái, trở thành một mảnh đất hoang ô uế, khiến người đời phỉ nhổ! — Đại trưởng lão Khang dõng dạc nói.

Hiệp hội Ma pháp Đông Hải trực thuộc Hiệp hội Ma pháp Châu Á, cũng được xem là một hiệp hội quốc tế. Chính điều đó đã khiến Hiệp hội Ma pháp Đông Hải tự cho mình cái cảm giác ưu việt, rằng đối tác của họ cũng phải vượt trội hơn người. Nhưng đó là những suy nghĩ cổ hủ, sớm muộn cũng sẽ khiến Hiệp hội Ma pháp Đông Hải diệt vong.

Đừng nói Mục Ninh Tuyết là người có công với quốc gia, mang lại vinh quang cho chúng tôi. Mà cho dù chỉ là một pháp sư thực tập ở Hiệp hội Ma pháp Đông Hải trên đảo Cổ Lãng Tự bị đối xử bất công, thì đó cũng là điều khiến chúng tôi cảm thấy hổ thẹn.

Những lời này của Đại trưởng lão Khang như khắc sâu vào lòng các thế gia nhỏ, bởi sự đối xử bất công là một vấn đề nghiêm trọng vẫn luôn tồn tại. Hiệp hội Ma pháp Đông Hải thậm chí còn chẳng thèm đặt tòa tháp pháp sư Đông Phương Minh Châu vào mắt, cho nên những thế gia nhỏ bé ở đây cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Cuối cùng cũng có một vị đại trưởng lão uy quyền đứng về phía công lý, răn đe những phe phái làm mưa làm gió, trừng trị những kẻ cậy thế gia làm càn. Sao có thể không khiến người ta phấn khích, sao có thể không khiến người ta đồng lòng hưởng ứng cho được!

— Ông sẽ phải hối hận! — Lê Hồng Mi thấy nhiều người đồng tình với lời của Đại trưởng lão Khang, tức đến đỏ mặt, nhưng cũng chỉ nói được một câu đó rồi ấm ức bỏ đi.

— Đại trưởng lão Khang, tôi vô cùng xin lỗi về việc này. Sau khi nghe Pansy kể lại, tôi đã lầm tưởng rằng cô Mục Ninh Tuyết đại nghịch bất đạo với Mục thị, cho nên mới tức giận đồng ý trợ giúp. Nam Vinh thế gia chúng tôi xin chấp nhận hình phạt này. Nhưng hy vọng đại trưởng lão Khang có thể cho Nam Vinh thế gia chúng tôi một con đường sống, về phía chúng tôi cũng sẽ nhường lại Tuế Nguyệt Nhai cho Phàm Tuyết Sơn, xem như là bồi thường cho cô Mục Ninh Tuyết. — Nam Vinh Hi thành khẩn nói với Đại trưởng lão Khang.

— Anh, anh làm gì vậy, tại sao lại... — Nam Vinh Nghê nghe xong liền lắc đầu phản đối.

Tuế Nguyệt Nhai vẫn luôn là nguồn thu nhập đáng kể về tài nguyên ma thổ cho Nam Vinh thế gia, lợi nhuận vẫn đang tăng lên từng ngày, tiềm năng cực lớn. Vậy mà Nam Vinh Hi lại cắt miếng thịt mỡ béo bở này cho Phàm Tuyết Sơn của Mục Ninh Tuyết, Nam Vinh Nghê tức muốn điên lên rồi.

— Câm miệng! — Nam Vinh Hi trừng mắt với Nam Vinh Nghê.

— Nam Vinh thế gia các người đúng là một lũ đạo đức giả. — Mạc Phàm nói.

— Chúng tôi thật lòng muốn nhận lỗi. — Nam Vinh Hi đáp.

Đại trưởng lão Khang cũng là một con cáo già, ông không cần phải đoạn tuyệt quan hệ hoàn toàn với các thế gia lớn, nói như vậy chẳng qua là để họ nhượng bộ, đừng có kiêu ngạo như trước nữa.

Đại trưởng lão Khang hờ hững nhìn Mục Ninh Tuyết, nói:

— Hiệp hội Ma pháp Đông Hải chúng tôi cũng có người phạm sai lầm, quy củ sẽ không thay đổi. Nhưng nếu người trong cuộc là cô Mục Ninh Tuyết đây chấp nhận sự chân thành và áy náy này của cậu, thì chúng tôi cũng sẽ chấp nhận cách xử lý này.

“Đấm một cái rồi xoa một cái, trò này mình cũng…” Mạc Phàm không chấp nhận kiểu bồi thường đạo đức giả này của Nam Vinh thế gia. Cách xử lý của hắn là lôi cả Nam Vinh Hi và Nam Vinh Nghê ra khỏi Cổ Lãng Tự rồi đánh cho một trận sống dở chết dở.

— Có thể, chúng tôi chấp nhận. Sau việc này, Tuế Nguyệt Nhai sẽ là của Phàm Tuyết Sơn. — Mục Ninh Tuyết nhanh chóng đồng ý.

Mạc Phàm còn chưa nói hết câu, Mục Ninh Tuyết đã gật đầu đồng ý, khiến hắn có chút lúng túng.

— Tuyết Tuyết, hay cứ để anh xử lý theo cách của anh cho em hả giận nhé? — Mạc Phàm nói nhỏ với Mục Ninh Tuyết.

Mục Ninh Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu:

— Phàm Tuyết Sơn cần Tuế Nguyệt Nhai, cách của anh không giải quyết được gì. Tuế Nguyệt Nhai có thể mang lại giá trị to lớn cho chúng ta.

— Nhưng mà... — Mạc Phàm vẫn cảm thấy khó chịu.

— Không sao rồi, em vẫn ổn mà, phải không? Lần này phải cảm ơn anh. — Mục Ninh Tuyết nở nụ cười với Mạc Phàm, đôi mắt đẹp tựa sao trời đầy mê hoặc không còn vẻ lạnh lùng, xa cách. Sức quyến rũ so với ngày thường phải gấp mấy chục lần, một luồng điện chạy thẳng vào trái tim nhỏ bé của Mạc Phàm.

— Tất cả nghe theo vợ hết! — Mạc Phàm không phản đối nữa.

Mạc Phàm vốn là kẻ không cần mặt mũi, còn cố tình nói to mấy từ này. Bị nhét một họng "cẩu lương" đầy ắp, tâm trạng của những người xung quanh cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.

— Vậy thì quyết định như thế. Từ nay về sau, Đại Lê thế gia sẽ không được tham gia vào hội nghị nữa, thư mời hội nghị hàng năm cũng sẽ không được gửi đến. Nam Vinh thế gia chỉ là hiểu lầm, lại có thành ý bồi thường, tài nguyên phân phối năm nay sẽ bị cắt, nhưng năm sau vẫn sẽ tiếp tục là khách quý của chúng tôi. — Đại trưởng lão Khang tuyên bố.

— Khoan đã nào lão Khang, ông đừng có đổ hết mọi chuyện lên đầu mấy cái thế gia đó. Ông đứng ra xử lý, nhưng chuyện này xảy ra ở hiệp hội ma pháp của ông, hòn đảo này cũng bị đánh cho gần chìm rồi. Nam Vinh thế gia khúm núm xin lỗi như cún, rõ là đạo đức giả, cũng chỉ vì không muốn bị các ông cắt đứt quan hệ hợp tác. Nhưng Hiệp hội Ma pháp Đông Hải các ông cũng đừng hòng phủi tay, nói vài câu ngon ngọt là định cho qua chuyện à? — Mạc Phàm lập tức lên tiếng.

Đại trưởng lão Khang sững sờ, trong lòng thầm kêu không ổn.

Đúng là một tiểu tử ranh ma, vậy mà lại nhìn thấu mánh khóe của mình.

Dùng gậy đánh Đại Lê thế gia, dọa dẫm Nam Vinh thế gia, cũng đã có bồi thường. Nhìn qua thì tưởng rằng Hiệp hội Ma pháp Đông Hải đã đứng ra đòi lại công bằng và bồi thường thỏa đáng. Nhưng thực tế thì Hiệp hội Ma pháp Đông Hải chẳng mất mát gì cả.

Đại Lê thế gia rời đi thì bọn họ cũng chẳng tổn thất gì.

Mọi thứ đều hoàn hảo, ai ngờ sắp xong chuyện thì Mạc Phàm lại nhảy ra phá đám.

— Mấy người không bồi thường thì cũng chẳng còn gì để nói. Hiệp hội Ma pháp Đông Hải tiếng tăm lẫy lừng, bao trùm hơn nửa vùng duyên hải, nơi tập trung đông đảo các pháp sư. Chắc khoản bồi thường không nhỏ hơn Nam Vinh thế gia đâu nhỉ?

— Cái này... — Đại trưởng lão Khang lúng túng, chiêu này ông dùng mười lần như một, vừa nâng cao danh tiếng của Hiệp hội Ma pháp Đông Hải, vừa gõ đầu mấy thế gia lớn, xử lý xong mấy đối tác ngoan cố. Không ngờ hôm nay lại lật thuyền trong mương.

Mục Ninh Tuyết véo nhẹ vào tay Mạc Phàm, cái tên đang ra sức "gõ gậy tre" này. Nàng đột nhiên cảm thấy Mạc Phàm làm một pháp sư thật quá lãng phí, phải làm một tên gian thương mới hợp.

— Anh đang kiếm thêm chút tiền cho em mà, em xem vết thương của em kìa. — Mạc Phàm nói nhỏ.

— Mỏ khoáng Toái Tinh vốn không nằm trong danh sách phân chia, chúng tôi sẽ đem phần của Đại Lê thế gia cho các vị. Chỉ cần quản lý tốt thì có thể hợp tác lâu dài, như vậy được không? — Đại trưởng lão Khang nói.

— Cái đó vốn là của Đại Lê thế gia, đâu phải của Hiệp hội Ma pháp Đông Hải các ông. — Mạc Phàm nói.

Sắc mặt Đại trưởng lão Khang tối sầm lại, ông chưa từng thấy người trẻ tuổi nào mặt dày như vậy.

— Cứ như vậy đi, chúng tôi sẽ lo liệu phần của Đại Lê thế gia, trưởng lão cứ yên tâm. — Mục Ninh Tuyết cảm thấy Mạc Phàm hơi quá đáng nên vội vàng ra mặt.

— Được, thế thì tốt quá rồi! — Đại trưởng lão Khang vội vàng gật đầu đồng ý, chỉ sợ Mạc Phàm lại cắn thêm một phát nữa.

Mạc Phàm biết muốn lấy chút máu của Hiệp hội Ma pháp Đông Hải là rất khó, nhưng lấy được phần của Đại Lê thế gia cũng tốt, mặc dù hắn chẳng biết đó là cái gì.

...

Thủ tục sang tên sở hữu Tuế Nguyệt Nhai từ Nam Vinh thế gia cho Phàm Tuyết Sơn diễn ra rất nhanh chóng. Việc khai khoáng mỏ Toái Tinh, Phàm Tuyết Sơn cũng có một phần. Phần của Đại Lê thế gia cũng rất lớn, vì lãnh địa của Đông Phương thế gia và Bạch thị thế gia không được nhiều như Đại Lê thế gia. Tổng bộ Đại Lê thế gia nằm gần thành phố Phi Điểu, và Phàm Tuyết Sơn là gần nhất, lại còn nằm sát bên lãnh địa của Phàm Tuyết Sơn. Miếng bánh ngọt lớn thế này, một môn tộc như Phàm Tuyết Sơn e là nuốt không trôi.

...

— Tiểu Viêm Cơ lột xác rồi sao?

— Đúng vậy, đã bước vào kỳ trưởng thành, thực lực đạt đến cấp Thống lĩnh rồi, nhưng mà lại nảy sinh một vấn đề khá nhức nhối. — Mạc Phàm đút hai tay ra sau gáy, thản nhiên nói.

Mạc Phàm rất thích cảm giác được tản bộ cùng Mục Ninh Tuyết, một cảm giác vừa gần gũi lại vừa xa cách. Rõ ràng có thể nắm tay, nhưng còn lâu mới đến mức tình nhân không kẽ hở. Nhưng cái cảm giác mập mờ này lại rất thoải mái, giống như khi còn bé vậy. Hắn khát khao muốn tiến thêm một bước, nhưng cũng không nỡ vội vàng phá vỡ bầu không khí này, ngây thơ trong sáng đến mức Mạc Phàm còn không dám tin đây là chính mình.

— Có chuyện gì sao? — Mục Ninh Tuyết hỏi.

Lên đến cấp Thống lĩnh, thực lực này đã khá mạnh mẽ rồi, về cơ bản chỉ có pháp sư Siêu giai mới chống đỡ nổi.

Tiểu Viêm Cơ mạnh như vậy, Mạc Phàm có thể nghênh ngang đi lại dưới cấp Siêu giai rồi.

— Tu vi của anh quá thấp, nếu phụ thể với Tiểu Viêm Cơ, cơ thể anh sẽ nổ tung mất. — Mạc Phàm cười khổ.

— Nói như vậy, anh không thể sử dụng như bình thường được?

— Ừm, chỉ còn cách nâng cao tu vi rồi mới dần dần ổn định được. — Mạc Phàm nói.

— Không sao đâu, như vậy anh sẽ phải tu luyện chăm chỉ hơn nữa.

— Hay là chúng ta tìm một mật thất không người, rồi cả hai cùng bế quan đi, giống như Tiểu Long Nữ với Dương Quá ấy. — Mạc Phàm đề nghị.

— Hỏa hệ của anh sẽ ảnh hưởng đến Băng hệ của em. — Mục Ninh Tuyết từ chối.

Mục Ninh Tuyết sao lại không biết Mạc Phàm đang nghĩ gì trong đầu chứ?

Đúng là cái đồ đầu óc đen tối.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!