Mạc Phàm thực sự cần phải nỗ lực tu luyện nhiều hơn, tu vi của Mục Ninh Tuyết đã bỏ xa hắn một khoảng rồi.
Đương nhiên, Mạc Phàm không thể cứ cắm đầu vào tu luyện như những pháp sư khác, bởi thay vì minh tu không mục đích, hắn cần tìm cách nâng cao hiệu suất và hiệu quả.
Tốc độ tu luyện của Mạc Phàm sở dĩ nhanh như vậy, phần lớn đều nhờ vào Tiểu Nê Thu.
Vì thế, tìm mọi cách để Tiểu Nê Thu thăng cấp mới là con đường đúng đắn, đảm bảo tu vi sáu hệ của hắn có thể tăng lên nhanh chóng.
Trở về Phàm Tuyết Sơn, Mạc Phàm dành một tháng để khổ tu, muốn các hệ khác có sự đột phá. Nhưng tu vi càng cao, rào cản lại càng khó vượt qua. Mấy hệ của Mạc Phàm vẫn giậm chân tại chỗ ở cấp thứ nhất và cấp thứ hai đã một thời gian dài.
Dĩ nhiên, tốc độ tu luyện của Mạc Phàm vẫn nhanh hơn rất nhiều so với các pháp sư khác. Một phần vì họ rất ít khi gặp được cơ duyên, phần còn lại là vì đối với họ, muốn tăng một bậc nhỏ thôi cũng là chuyện khó như lên trời.
"Haizz, luyện tập ma pháp hệ Không Gian một chút vậy."
Tất cả các hệ đều không thể vượt qua rào cản, Mạc Phàm đành bất đắc dĩ tập trung vào việc thực hành phóng thích ma pháp.
Luyện tập kỹ năng cũng giống như rèn luyện khả năng khống chế của bản thân. Hiện tại, lực khống chế Hỏa hệ của hắn vẫn là xuất sắc nhất. Nhờ có Tiểu Viêm Cơ, lực khống chế Hỏa hệ của Mạc Phàm đã gần đạt tới trình độ của một Siêu Giai Pháp Sư, có thể tùy ý biến đổi hình thái hỏa diễm, tự do phát động các kiểu tấn công mà mình mong muốn. Về phần uy lực, Tiểu Viêm Cơ đã ở cấp thống lĩnh đỉnh cấp, mang lại cho Mạc Phàm sức hủy diệt không gì sánh bằng.
Trừ khi Mạc Phàm tu luyện Hỏa hệ lên Cao Giai cấp thứ ba, bằng không hắn sẽ không thể tiếp nhận nổi toàn bộ năng lượng của Tiểu Viêm Cơ khi nàng bước vào thời kỳ trưởng thành.
Thứ hai là lực khống chế Lôi hệ. Lôi hệ có Bạo Quân Lĩnh Vực, lại thêm Thần Ấn Tán Dương khuếch đại uy lực gấp hai lần. Có thể nói Lôi hệ chính là đòn sát thủ của hắn. Những người khác khi chiến đấu với sinh vật cấp thống lĩnh có thể phải mất cả trăm hiệp mới phân được thắng bại, còn Mạc Phàm chỉ cần chớp được thời cơ thích hợp, thuấn sát một sinh vật tiểu thống lĩnh cũng không thành vấn đề.
Thứ ba là lực khống chế hệ Không Gian. Cảnh giới tinh thần cấp thứ năm đã mang lại cho ma pháp hệ Không Gian của Mạc Phàm một bước nhảy vọt. Nó có thể tùy ý niệm, có thể xuất kích, có thể khống chế, có thể tấn công diện rộng, cũng có thể dùng để giết người. Chỉ cần tu vi tinh thần đủ mạnh, hệ Không Gian có thể làm được tất cả.
Thứ tư là hệ Ám Ảnh. Tu vi của hệ Ám Ảnh không tăng lên, khiến cho kỹ năng Ty Dạ Thống Trị vẫn chỉ có hiệu quả như một lĩnh vực hắc ám thông thường, không phát huy được nhiều tác dụng. Mạc Phàm tin rằng nếu hệ Ám Ảnh lên được cấp thứ hai, khả năng khống chế cục diện của nó sẽ càng kinh ngạc hơn nữa.
Còn về hệ Triệu Hoán, Mạc Phàm lười tu luyện nhất. Triệu hoán thú triều tuy mạnh mẽ, gần như vô tận, nhưng dần dần trở nên không đủ dùng. Các pháp sư hệ Triệu Hoán chân chính sẽ tập trung vào việc mở các cánh cửa vị diện khác, đến khi cần dùng sẽ có cả một đàn yêu ma điên cuồng lao ra, lực phá hoại không kém gì một cuộc tấn công của yêu ma.
Mạc Phàm muốn tu luyện tất cả... nhưng nhiều lúc hắn lại cảm thấy có quá nhiều hệ cũng là một gánh nặng. Mỗi khi muốn khổ tu, hắn lại phát hiện mình đang thiên vị hệ này, bỏ bê hệ kia, cảm giác thiếu sót khiến Mạc Phàm vô cùng đau đầu.
…
Linh! Linh!
Tiểu Viêm Cơ ngồi trên một tảng đá lớn, hai tay nhỏ bé cầm một quả hạch cứng như một con sóc nhỏ, phun lửa nướng chín rồi gặm một cách khoái trá, vừa gặm vừa phát ra tiếng kêu cổ vũ Mạc Phàm.
Sau khi uống Thời Quang Chi Dịch, Tiểu Viêm Cơ đã có dấu hiệu trở thành Viêm Cơ thiếu nữ. Lúc đó Mạc Phàm cứ ngỡ nàng đã bước vào thời kỳ trưởng thành. Nhưng hắn không ngờ rằng, khi Tiểu Viêm Cơ thực sự trưởng thành, nàng sẽ mang hình dạng của một người con gái thực thụ.
Đôi chân của Viêm Nữ Cơ thon dài, học theo các cô gái thành phố đi giày cao gót, mỗi khi kiễng chân lên, vóc dáng cao lớn xinh đẹp đó lại được phác họa một cách sinh động. Hai búi tóc hoa sen cũng đã biến mất, thay vào đó là mái tóc lửa dài đến đầu gối, giống hệt như Khương Phượng.
Liệt Hà Chi Diễm phản chiếu lên gương mặt của Viêm Nữ Cơ, tựa như một tấm voan mỏng che đi mọi đường nét, chỉ để lộ đôi mắt lấp lánh như bảo thạch của thiên thần. So với Hỏa Diễm Ma Nữ Khương Phượng, Viêm Nữ Cơ ở thời kỳ trưởng thành càng thêm mê hoặc và quyến rũ. Những loại hỏa diễm khác nhau trên người nàng cũng tạo nên những vẻ đẹp cuốn hút khác nhau.
Tiểu Viêm Cơ trong hình thái này nếu đứng chung với Mục Ninh Tuyết trong Bàn Băng Lĩnh Vực, chắc chắn sẽ tạo nên một khung cảnh tuyệt diễm, tỏa ra hào quang khiến mọi người phải điên đảo.
Tiểu Viêm Cơ đột nhiên hóa thành một thiếu nữ rực lửa khiến Mạc Phàm có chút không quen mắt. Nhưng nghĩ đến việc lúc ngủ sẽ không còn bị bàn chân nhỏ đạp lên mặt, không cần phải ôm ấp suốt ngày, không còn bị ngồi lên đầu nữa, hắn lại thấy cũng hay. Thân hình rực lửa xinh đẹp này mà mang ra ngoài vào những dịp đặc biệt thì sẽ có bao nhiêu người phải ghen tị đây?
Đáng tiếc, ngay khi Mạc Phàm đang ảo tưởng những điều đó, Tiểu Viêm Cơ đang ngồi trên đỉnh núi đá với hình thái đẹp đẽ chấn động lòng người, ngọn lửa trên người bắt đầu yếu dần. Khí thế của Liệt Hà Chi Diễm và Thiên Địa Kiếp Viêm cũng giảm đi nhiều. Tiểu Viêm Cơ đã hóa trở lại thành hình dạng một búp bê sứ, bay đến vùi đầu vào lòng Mạc Phàm, ra vẻ ăn no buồn ngủ, muốn lười biếng.
"Thế này cũng được á?" Mạc Phàm trố mắt nhìn Tiểu Viêm Cơ biến trở lại thành hình dạng trẻ con.
"Linh! Linh!" Tiểu Viêm Cơ rất vui vẻ. Tâm trí nàng vẫn gần giống một đứa trẻ, rất khó bỏ được cảm giác ỷ lại vào Mạc Phàm. Kể cả những lúc bình thường, nàng cũng không thích hình dáng trưởng thành kia, vẫn muốn làm tiểu loli, làm một đứa trẻ, ăn rồi ngủ, ngủ rồi được ôm, ôm thoải mái xong lại ăn tiếp.
Mạc Phàm thấy Tiểu Viêm Cơ có thể tùy ý thay đổi hình dáng cũng dở khóc dở cười. Lúc thì là búp bê sứ lửa, lúc lại là thiếu nữ xinh đẹp... quả là kích thích, đỉnh thật!
"Đừng có ngủ như chết thế, không sợ ăn nhiều quá rồi thành một quả bóng cao su à, lúc đó sẽ không còn đẹp nữa đâu." Mạc Phàm búng nhẹ vào đầu Tiểu Viêm Cơ một cái.
"Ô... ô..." Tiểu Viêm Cơ lầu bầu, vẻ mặt oan ức như muốn nói: Con vừa mới lột xác xong, không có chuyện gì để làm cả.
"Mẹ con có năng lực hệ Không Gian, tại sao con lại không có? Hay con thử một chút xem có thức tỉnh được năng lực hệ Không Gian không." Mạc Phàm đặt Tiểu Viêm Cơ xuống. Con bé này thực sự là một con bạch tuộc nhỏ dính người, hận không thể bám dính lấy hắn cả đời.
"Linh! Linh!" Tiểu Viêm Cơ suy nghĩ một chút rồi bắt đầu thử vận dụng ý niệm của mình.
Mạc Phàm nhớ rõ năng lực hệ Không Gian của Khương Phượng cũng rất mạnh. Hỏa hệ phối hợp cùng Không Gian hệ, cho dù chưa tới cấp quân chủ cũng đã có sức chiến đấu mạnh đến mức kinh người.
"Con thử di chuyển tảng đá con vừa ngồi xem nào. Nhớ nhé, phải tập trung tinh thần. Trong đầu con chỉ nghĩ đến tảng đá đó thôi, dùng ý niệm bao phủ nó, rồi từ từ mang nó đến đây." Mạc Phàm đang dạy Tiểu Viêm Cơ cách vận dụng sức mạnh hệ Không Gian.
Tiểu Viêm Cơ đứng một bên, trừng to mắt nhìn tảng đá, nhưng nhìn mãi mà tảng đá chẳng chịu di chuyển. Nàng hận không thể dùng một ngọn lửa đốt tảng đá kia thành bột phấn.
"Con thử biến thành hình thái trưởng thành xem sao." Mạc Phàm nói với Tiểu Viêm Cơ.
"Linh!"
Hai loại hỏa diễm trên người Tiểu Viêm Cơ bùng cháy, lập tức hóa thành một quả cầu lửa. Trong ngọn lửa chói mắt đó, Tiểu Viêm Cơ dần dần hiện ra hình thái thiếu nữ trưởng thành. Toàn bộ hỏa diễm biến thành một bộ váy đẹp rực rỡ, tôn lên vóc dáng bốc lửa của nàng.
"Thử lại đi." Mạc Phàm nói với Viêm Nữ Cơ.
Đôi mắt quyến rũ lấp lánh của Viêm Nữ Cơ sáng lên một lần nữa. Theo sự chỉ dẫn của Mạc Phàm, trên người nàng hiện ra một lớp ánh sáng bạc mờ ảo khó phát hiện. Tảng đá trên ngọn núi được Viêm Nữ Cơ rót vào một luồng niệm lực khổng lồ.
Ầm!
Bỗng nhiên, tảng đá vỡ tan, mảnh vỡ bay tung tóe khắp nơi.
Hào quang trên người Viêm Nữ Cơ lập tức tan biến. Nàng nhìn tảng đá vỡ nát rồi lại quay sang nhìn Mạc Phàm.
"Con làm thế là không đúng rồi. Sau khi ý niệm của con đã bao trùm lấy mục tiêu, con phải ra mệnh lệnh cho nó làm gì đó. Ví dụ như muốn nó bay lên, như thế này này." Ánh mắt Mạc Phàm nhìn về phía một phiến đá dưới đất, con ngươi ngưng tụ lại. Phiến đá từ trong bùn đất được rút lên, vững vàng bay lơ lửng trên không trung.
Viêm Nữ Cơ có ngộ tính rất cao, lập tức học được cách Mạc Phàm lấy đá từ trong đất. Lần này, tảng đá không nổ tung như lần trước mà từ từ bay vào không trung. Nhưng vì chưa quen, tảng đá vẫn hơi rung lắc.
"Rất tốt! Trước tiên con cứ luyện tập ý niệm. Ý niệm có thể khống chế được một hoặc nhiều vật thể. Con thậm chí có thể phân ý niệm ra hàng ngàn sợi. Chỉ cần tinh thần lực của con đủ mạnh, con sẽ không phá hủy bất cứ thứ gì, kể cả chúng có nhẹ như gió. Ngược lại, con cũng có thể khiến nó trở nên hung mãnh, va chạm, phá vỡ tất cả." Mạc Phàm kiên nhẫn làm mẫu cho Viêm Nữ Cơ xem.
Thực tế, những điều này không phải do Mạc Phàm tự ngộ ra, mà là trước kia khi ở đội quốc phủ, hắn đã được Ngải Giang Đồ chỉ dạy rất nhiều về hệ Không Gian.
"Học xong ý niệm thì ba ba sẽ dạy con về không gian rung động. Ba ba đã dạy con những thứ cơ bản rồi, giờ con muốn làm gì, muốn thử nghiệm gì thì cứ thoải mái mà làm." Mạc Phàm nói.
Cách khống chế ma pháp của Viêm Nữ Cơ khác với con người, ngay cả cách phóng thích ma pháp nguyên tố cũng đã khác. Mạc Phàm tin rằng Viêm Nữ Cơ còn có những năng lực khác ngoài năng lực không gian, những thứ đó cần chính nàng tự tìm hiểu, Mạc Phàm chỉ có thể dạy được hai loại cơ bản này mà thôi.
Cách bắt đầu tu luyện của nàng khác hẳn con người. Tiểu Viêm Cơ có được năng lực không gian ngay từ khi lột xác, giống như một loại năng lực "bẩm sinh". Tu vi của nàng rất mạnh, vừa mới bắt đầu thử nghiệm đã làm vỡ nát đỉnh núi đá, còn bây giờ đã có thể nhấc bổng tất cả tảng đá trong phạm vi nửa cây số lên không trung, tạo thành một khối đá vĩ đại.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh