Gió lồng lộng ở độ cao 454 mét. Chìm trong màn sương đêm, tòa tháp Quảng Châu sừng sững vươn lên trời, trông như một ngọn bút khổng lồ.
Trên đài quan sát cao nhất của tháp Quảng Châu, một người vận đồ đen, mặt che kín bằng vải đen, đang đứng trên lan can. Thanh lan can chỉ dày bằng ngón tay cái, vậy mà gã vẫn đứng vững không chút lay động, mặc cho gió lạnh thổi phần phật vạt áo.
“Tại sao lại hẹn ta đến nơi này? Ngươi không thấy sẽ thu hút sự chú ý của người khác sao?” Một thiếu niên có đôi mắt màu tím bước đến từ hành lang quan sát, cất tiếng hỏi.
“Điều ta ghét nhất chính là không được ai ngó ngàng tới. Cô độc là thứ đáng sợ nhất, mà thế giới này vốn đã quá lạnh lùng rồi,” gã đàn ông mặc đồ đen nói.
“Ngươi là một tên sát thủ lấy việc giết người làm niềm vui mà lại nói ra những lời này, không thấy nực cười sao?” Thiếu niên mắt tím nói.
“Vậy thì ngươi đã hiểu lầm ta rồi. Nhiều lúc, ta cũng là một người tốt đấy,” gã đàn ông mặc đồ đen đáp.
“Được rồi, một người tốt giết người như ngóe. Giờ thì làm ơn cho người phụ nữ phiền phức kia một đòn chí mạng đi. Ta không muốn kế hoạch chi tiết ta vạch ra ở Bắc Nguyên lại bị Thẩm Phán Hội Trung Quốc phát hiện, để rồi bọn chúng đột nhiên càn quét người của ta ở đó... Ti Tượng à,” thiếu niên mắt tím nói.
“Lãnh Tước, ta không có hứng thú với kế hoạch của ngươi, ta chỉ muốn giết người. Những kẻ ta muốn giết chưa một ai thoát khỏi lòng bàn tay ta, kể cả những kẻ muốn lấy mạng ngươi. Và ta nghĩ, chính ngươi cũng không thoát khỏi bàn tay đoạt mệnh của ta đâu,” gã đàn ông mặc đồ đen, Ti Tượng, nói.
“Ta tin ngươi làm được, nhưng người mà ngươi muốn đối phó không phải là một con cừu có thể tùy ý xâu xé. Bọn họ tung tin nữ phó chánh án đã chết, nhưng may là ta có một con mắt ở trong đó. Đừng để lũ chuột nhắt quấy nhiễu kiệt tác của ta nữa. Trên thế giới này không thể chỉ có một mình Tát Lãng, mà không thể thiếu Lãnh Tước,” thiếu niên mắt tím nói.
“Như ngươi mong muốn.”
Thiếu niên mắt tím đeo khẩu trang, xoay người đi vào thang máy, hệt như một du khách bình thường hòa lẫn vào dòng người.
Còn Ti Tượng vẫn đứng sừng sững ở đó như một bức tượng, khiến nhiều du khách đi qua không khỏi rùng mình. Nhưng thấy Ti Tượng là pháp sư nên họ cũng không để tâm đến hành động kỳ quái này.
“A a a!”
Bỗng nhiên, từ phía dưới đài quan sát truyền đến một tiếng thét chói tai. Tại khu vực vòng đu quay, một đứa bé hiếu động đã trèo qua hàng rào an toàn, muốn chen chân vào vòng đu quay để được chơi trước.
Vòng đu quay nằm ở rìa ngoài của tòa tháp, dù có các biện pháp bảo vệ nhưng cũng không ngăn được một đứa trẻ đang cố tìm đường chết. Các nhân viên vội vã chạy tới tóm lấy đứa bé, nhưng nó đã đi được một đoạn khá xa, vượt qua hàng rào sắt.
Nơi này có rất nhiều du khách nhưng không phải ai cũng là pháp sư, mà sự việc lại xảy ra quá bất ngờ, cậu bé khoảng mười một tuổi đã rơi xuống.
Đây là độ cao hơn 400 mét, tòa tháp Quảng Châu cao hơn 100 tầng, rơi xuống chỉ có nước nát bét. Mẹ của cậu bé sợ đến mức ngất lịm đi.
Gã đàn ông mặc đồ đen quan sát tất cả từ độ cao 454 mét. Bỗng nhiên, gã biến mất khỏi lan can, không để lại chút tung tích nào trong màn sương mù. Một giây sau, gã đã xuất hiện trên vòng đu quay, ung dung trong tư thế nửa ngồi nửa quỳ trên cabin đang chậm rãi chuyển động. Ánh mắt gã nhìn xuống đứa trẻ đã rơi được hơn 100 mét.
“Pháp sư, ngài nhất định là pháp sư, tốt quá rồi!” một người phụ nữ thấy bóng đen có khả năng di chuyển thần kỳ, mừng rỡ reo lên.
Những du khách khác thấy vậy cũng đoán người này là pháp sư.
“Pháp sư đại nhân, con tôi đang rơi xuống, xin ngài hãy mau cứu thằng bé!” Mẹ của đứa trẻ kia khóc lóc cầu xin.
Ti Tượng vẫn ngồi yên ở đó, trên người nổi lên những gợn sóng ma pháp, nhưng qua hai giây vẫn không hề nhúc nhích.
Lúc này, đứa bé đã rơi xuống hơn 200 mét, thân hình nhỏ bé như hạt vừng đang ngày càng gần mặt đất. Trong lúc mọi người đang hy vọng nam pháp sư mặc đồ đen sẽ ra tay cứu giúp sinh mạng sắp kết thúc này, thì gã cất lời.
“Mọi người đừng hiểu lầm,” Ti Tượng cười, dù đeo khẩu trang vẫn có thể cảm nhận được nụ cười của gã. “Tôi chỉ đến đây để xem nó biến thành thịt vụn mà thôi.”
Nụ cười của Ti Tượng thật xán lạn, xán lạn đến mức khiến người ta sợ hãi nổi cả da gà.
.....
Mất hơn hai tiếng đồng hồ để bay từ Ma Đô đến sân bay Bạch Vân ở Quảng Châu, Mạc Phàm và Linh Linh sốt ruột đến mức chỉ muốn phá nát cả hãng hàng không. Chuyến bay này đã làm lãng phí quá nhiều thời gian! Nếu có đủ ma năng, dùng Dịch Chuyển Tức Thời còn nhanh hơn nhiều.
Vội vàng tìm đến nơi ẩn náu bí mật của Lãnh Thanh, Linh Linh thấy chị mình đang nằm thoi thóp trên chiếc giường gỗ, đôi mắt cô bé lập tức đỏ hoe.
Linh Linh dù sao cũng chỉ là một cô bé. Dù ngày thường có tỏ ra kiên cường, bình tĩnh đến đâu, nhưng khi nhìn thấy người thân thiết nhất của mình trong tình cảnh này, cô bé cũng không thể kiềm chế được cảm xúc. Linh Linh không muốn bất kỳ ai xung quanh mình phải chịu kết cục như cha cô, nỗi đau đó đã kéo dài quá lâu rồi.
Lãnh Thanh không ở Thẩm Phán Hội, mà đang ở trong một căn phòng cho thuê cũ kỹ, thuộc một khu dân cư khá kín đáo ở Quảng Châu. Mạc Phàm không hiểu tại sao Lãnh Thanh lại phải trốn ở đây. Nếu không đến bệnh viện lớn chữa trị mà cứ nằm đây chịu đựng thì chẳng khác nào chờ chết.
“Để tôi đưa chị đến bệnh viện!” Mạc Phàm vội vàng đỡ Lãnh Thanh đang cực kỳ yếu ớt dậy.
“Không được, tuyệt đối không được!” Một thẩm phán viên đang chăm sóc cho Lãnh Thanh vội ngăn lại.
Thẩm phán viên này là một cô gái, có lẽ là trợ thủ đắc lực luôn đi theo Lãnh Thanh.
Trước đây, Mạc Phàm từng thấy Lãnh Thanh dẫn người này đến Hội Thợ Săn Thanh Thiên, tên là Tiểu Bình.
Tiểu Bình trông cũng rất tiều tụy, không biết đã bao nhiêu ngày chưa được chợp mắt. Thấy Mạc Phàm muốn đưa Lãnh Thanh đi bệnh viện, cô lập tức ngăn cản.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nếu không đi chữa trị thì chị ấy sẽ chết mất!” Mạc Phàm nói.
Đôi mắt Tiểu Bình lộ rõ vẻ sợ hãi, ngay cả nói chuyện cũng ấp úng.
“Không thể đến bệnh viện được, tên kia vẫn đang theo dõi,” Tiểu Bình nói.
“Tên nào? Ai đang theo dõi các cô?” Mạc Phàm hỏi.
“Sát thủ, là sát thủ! Tôi định đưa chị ấy đến bệnh viện, nhưng chị ấy nói có việc cần bàn giao nên đi muộn hơn tiền bối một bước, sau đó tiền bối đã chết ngay đầu đường. Tên kia giống như có một đôi mắt đại bàng, cứ lượn lờ trên đầu chúng tôi. Dù chúng tôi làm cách nào, hắn ta vẫn sẽ tìm ra được,” Tiểu Bình nói.
“Thẩm Phán Hội đâu? Tại sao không liên hệ với Thẩm Phán Hội ở Quảng Châu?” Mạc Phàm hỏi.
“Trụ sở Thẩm Phán Hội Quảng Châu ở trong tòa tháp, nhưng nếu đi đến đó thì sẽ mất mạng,” Tiểu Bình nói.
Nghe những lời này, trong lòng Mạc Phàm cũng dấy lên sóng lớn.
Rốt cuộc tên sát thủ đó đáng sợ đến mức nào mà khiến cho các thẩm phán viên cốt cán cũng không cảm thấy an toàn khi ở trong một thành phố lớn, đến nỗi chỉ cần bước ra khỏi căn phòng thuê rách nát này là sẽ bị giết?
Mạc Phàm cảm nhận được nỗi sợ hãi của Tiểu Bình, cô đã bị dọa sợ đến mức đánh mất cả sự tôn nghiêm của một thẩm phán viên.
Linh Linh vén rèm cửa sổ, nhìn về phía tháp Quảng Châu nhộn nhịp và những tòa nhà san sát nhau qua ô cửa kính bẩn thỉu.
Quảng Châu còn được gọi là Yêu Đô, mọi người cũng hay đùa gọi tháp Quảng Châu là Yêu Tháp. Nơi đó là một trong những điểm du lịch nổi tiếng, đồng thời cũng là cứ điểm của Hiệp Hội Ma Pháp phía Nam, và trụ sở danh tiếng của Thẩm Phán Hội phía Nam cũng nằm ở đó. Từ nơi này, dòng xe cộ vẫn tấp nập qua lại quận Thiên Hà phồn hoa để đến tòa tháp. Vậy mà tên sát thủ kia lại có thể giết một thẩm phán viên ngay trên đường phố. Con đường đến đó quả thật không hề dễ dàng.
“Chị ấy biết tình hình của mình ngàn cân treo sợi tóc, xung quanh đều là địch, nên mới dùng cách liên lạc đặc biệt với em,” Linh Linh nói.
“Là do những tên nội gián kia sao?” Mạc Phàm hỏi.
Mạc Phàm nhớ Lãnh Thanh từng nói với mình rằng bên trong Thẩm Phán Hội có nội gián. Nếu vậy thì quả thật không thể dễ dàng báo tin mình bị thương nặng sắp chết cho Thẩm Phán Hội được. Dù có báo cho Thẩm Phán Hội phía Nam, tin tức cũng sẽ bị chặn lại, và làm thế chỉ tổ bại lộ vị trí của mình.
Lãnh Thanh là một người rất lý trí, luôn tính toán mọi việc trước người khác một bước. Nhìn tình cảnh của Lãnh Thanh bây giờ, đúng là bốn bề đều là địch, trừ khi có thể an toàn trở về Thẩm Phán Hội Linh Ẩn.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao các cô lại bị sát thủ của Sát Thủ Điện theo dõi?” Mạc Phàm tiếp tục hỏi.
“Chánh án vẫn luôn truy tìm tung tích của Hắc Giáo Đình, chị ấy đã tra được... tra được...” Tiểu Bình ngập ngừng.
Tiểu Bình không dám nói, chuyện này quá nguy hiểm, càng nhiều người bị liên lụy thì sự việc sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.
“Có gì thì cứ nói đi, chẳng lẽ các cô thật sự muốn chết ở đây à?” Mạc Phàm mất kiên nhẫn.
Làm một thẩm phán viên mà còn sợ sệt như vậy thì còn ra thể thống gì nữa.
“Là Hồng Y Giáo Chủ! Chánh án đã tra ra được hành tung của một Hồng Y Giáo Chủ khác, nhưng tên đó lại cực kỳ nhạy bén. Dù chúng tôi đã cải trang thành người bình thường hết mức, hắn vẫn cho người đến kiểm tra. Thấy tình hình không ổn, chúng tôi lập tức bỏ trốn. Cứ ngỡ vào thành phố là an toàn, thoát được người của Hắc Giáo Đình, ai ngờ lại suýt chết dưới tay tên sát thủ kia!” Tiểu Bình kể lại.
“Hồng Y Giáo Chủ?” Cả Mạc Phàm và Linh Linh đều sững sờ.
Dĩ nhiên là một trong bảy Hồng Y Giáo Chủ của Hắc Giáo Đình. Lần này Lãnh Thanh đã nằm vùng sâu đến mức nào, không muốn sống nữa hay sao?
“Là ai?” Mạc Phàm bình tĩnh hỏi.
“Lãnh... Lãnh Tước.” Không biết tại sao, khi Tiểu Bình thốt ra cái tên này, toàn thân cô chợt thấy lạnh buốt, như thể có một đôi mắt đang nhìn thẳng vào mình từ nơi nào đó.